u chị không ngại em thỉnh thoảng đến ăn chực cơm thuận tiện giúp em thu phục những hoa cỏ cây cối kia nữa, em lại càng vui lòng một trăm hai mươi phần trăm. Nào, đừng đứng ở cửa nói chuyện, em dẫn chị đi vào nhìn một cái trước đã."
Các cô lướt qua thềm đá đi vào cửa lớn kiểu cũ bằng gỗ lim, trên cửa có mấy cái môn đương, nghe nói đều có ý nghĩa lịch sử, đi vào lại có động thiên khác, cả một thiên địa nhỏ tươi mát. Tô Hiểu Mộc thấy được giàn nho, cây hòe Lăng Tử Kỳ đã kể, còn có rất nhiều bồn hoa nhỏ, lần đầu tiên nhìn đã rất thích chỗ này.
Tiền Tiểu Tiểu còn đang giới thiệu: "Bên này là đông sương, trước kia em ở chỗ này, chẳng qua em ngại nó quá lớn, bèn chuyển đến tây sương, bây giở chị Tô chị với con ở là phù hợp."
"Cái này không tốt lắm..." Tô Hiểu Mộc do dự, vị trí địa lý của đông sương rõ ràng tốt hơn rất nhiều so với tây sương, có chút giọng khách át giọng chủ rồi.
"Thật ra em cũng biết nơi này hơi cũ nát một chút." Tiền Tiểu Tiểu thở dài, hai tay tạo thành chữ thập cầu xin nói, "Chẳng qua khó được anh họ em chịu nhả ra để cho người vào ở cùng em, chị coi như làm việc tốt đồng ý đi, được không? Quanh năm một mình em ở sắp mọc nấm mốc rồi!" Không hổ là xuất thân chính quy, nói chuyện cũng có nghệ thuật, lời nói mềm mại nghe thoải mái, rõ ràng là Tô Hiểu Mộc muốn thuê phòng, ngược lại trở thành cô ấy đang xin thuê, thái độ tốt làm cho người ta không còn đường nào từ chối.
"Được rồi!" Tô Hiểu Mộc suy nghĩ một hồi, cuối cùng cười không kiên trì nữa.
-----
Chú thích thêm:
Cung Vương Phủ (chữ Hán: 恭王府) là một trong những Vương Phủ nhà Thanh được bảo tồn hoàn hảo nhất của Trung Quốc. Chủ nhân của Phủ này đều là những người có uy quyền uy nhất thời nhà Thanh, đứng "dưới 1 người, trên vạn người", 1 vị là sủng thần của vua Càn Long - Hòa Thân (vào ở từ 1776 đến 1799) [1], 1 vị là Khánh Hy Thân vương Vĩnh Lân, con thứ 17 (con út) của Càn Long, em trai của vua Gia Khánh(vào ở từ năm 1799 đến năm 1852), 1 vị là em thứ 6 của vua Hàm Phong - Cung Thân Vương Dịch Hân -1898.nguồn:https:
Môn đương: Là kiến trúc cửa truyền thống của người Hán cổ, là một đôi ụ đá dẹp hoặc hình trống (bởi vì tiếng trống to và rộng uy nghiêm, lệ như lôi đình, mọi người cho là có thể tránh quỷ), môn đương là dấu hiệu để thể hiện cấp bậc và thân phận địa vị của chủ nhân, hết sức sâm nghiêm. Cùng với trâm cửa, ngưỡng cửa, cánh cửa, khung cửa cùng tạo ra chỉnh thể nghệ thuật trang trí đầy mỹ cảm mang phong cách cổ xưa trang nhã, có tượng trưng cát tường, cầu phúc, tránh ma quỷ. Cùng công trình kiến trúc chiếu rọi lẫn nhau, hài hòa thống nhất, đưa đến tác dụng "vẽ rồng điểm mắt" cho cổng và sân, trở thành một phần không thể thiếu trong kiến trúc dân cư truyền thống
Không nghĩ tới buổi tối hôm đó Cảnh Diễn cũng đề xuất nếu Tô Hiểu Mộc kiên trì muốn chuyển nhà, anh có thể tạm thời không quay về ở, hoặc là cô có thể đến chỗ ở dưới tên anh, đợi khi tìm được phòng thuê thích hợp lại chuyển.
Tô Hiểu Mộc nhếch môi từ chối anh: "Không cần, em đã tìm được chỗ tốt, ký hợp đồng có thể chuyển qua."
Cảnh Diễn nhíu mày, giọng nói lành lạnh hỏi: "Là chỗ nào? An toàn không? Đối phương có đáng tin không?"
"Chỗ đó rất tốt, anh không cần lo lắng." Tô Hiểu Mộc không muốn để cho anh nhìn thấu nội tâm đang giãy dụa của mình, lại nói một câu, "Nhiều năm như vậy một mình em ứng phó qua được, đây chỉ là việc rất nhỏ.
Cảnh Diễn trầm mặc xuống.
Rất nhanh Tô Hiểu Mộc đã ký hợp đồng thuê một năm với Đầu Trọc, sau đó chuyển toàn bộ đồ đạc tới đây.
Tiểu Nghiêu bởi vì cô nói cho thằng bé chuyện cùng cha nó tách ra mà rầu rĩ không vui mấy ngày, sau lại không biết Lăng Tử Kỳ giải thích cho thằng bé như thế nào, hai ngày nay cuối cùng cũng khôi phục bình thường, đến ngay cả chuyển nhà cũng tỏ ra hăng hái cực kỳ.
Thu dọn phòng, quét tước, Lăng Tử Kỳ và Tiền Tiểu Tiểu cũng bớt chút thời gian rảnh đến hỗ trợ, giằng co ba bốn ngày như thế, cơ bản đã có thể ở rồi.
Đến một địa phương xa lạ, trẻ con luôn nhạy cảm nên có chút kháng cự. Mấy ngày đầu Tiểu Nghiêu đều cùng Tô Hiểu Mộc chen chúc trên một cái giường, không hài lòng lôi kéo cô lặng lẽ nói chuyện.
Tiểu Nghiêu rúc ở trong lòng cô nhỏ giọng hỏi: "Mẹ, mẹ yêu cha không?"
Tô Hiểu Mộc suy nghĩ một chút mới nói: "Trước kia, rất yêu." Mặc dù thằng bé còn nhỏ tuổi đoán chừng không thực sự biết tình yêu của người lớn là gì, nhưng mà cô không muốn cũng không thể lừa gạt con.
Tiểu Nghiêu không thuận theo không buông tha hỏi tiếp: "Thế còn bây giờ?"
Tô Hiểu Mộc tức cười: "Không biết đâu, có lẽ đi."
"Chú Lăng nói, cha làm rất nhiều chuyện khiến cho mẹ đau lòng, hẳn là phải trừng phạt cha một chút, con cảm thấy chú Lăng nói đúng, lão cha làm cho mẹ khóc, cho nên con đồng ý."
Tử Kỳ này giải thích cho trẻ con thế nào vậy? Cô như lọt vào trong sương mù hỏi: "Đồng ý cái gì?"
Tiểu Nghiêu hừ một tiếng: "Đồng ý mẹ và cha tạm thời tách ra, coi như trừng phạt đối với cha, làm cho cha sau này không dám bắt nạt mẹ."
Tạm thời? Tô Hiểu Mộc bị lời nói trẻ con của con khiến cho dở khóc dở cười, nhưng cũng không biết làm sao mới có thể làm cho thằng bé hiểu được.
Lúc sắp ngủ, cô nghe thấy con đang thấp giọng lẩm bẩm: "Hai người tách ra một chút chút là được rồi, phải nhanh hòa hảo nha..."
Tô Hiểu Mộc lại là một đêm không ngủ, cái gì là đúng, cái gì là sai, cô đã không phân rõ rồi.
Ngày bọn họ hẹn ký tên ly hôn lại rơi xuống một trận tuyết nhỏ, chân trời một mảnh mịt mờ, lạnh giá đìu hiu.
Lúc đi ra tuyết đã ngừng, Cảnh Diễn hỏi Tô Hiểu Mộc: "Em muốn đi đâu? Anh đưa em đi."
Tô Hiểu Mộc rủ mắt nhìn mũi giày của mình, trong lòng còn tràn ngập khó chịu lúc ký tên vừa rồi, lướt qua bên người anh nói rất nhẹ: "Không cần, có người đến đón em." Nhiệt độ xung quanh rất thấp, khi cô nói chuyện khóe miệng thở ra cùng hơi trắng.
Vẻ mặt săn sóc ôn hòa của Cảnh Diễn đông lại trong tức thì, theo phương hướng của cô nhìn lại, đối diện bên đường, Lăng Tử Kỳ đã đợi ở chỗ đó. Anh im lặng vài giây, mới thản nhiên nói: "Được rồi, thời tiết trở lạnh, nhớ mặc nhiều quần áo, cũng đừng thức đêm vẽ tranh nữa." Cô đã không ở bên cạnh anh, anh không thể bất cứ lúc nào cũng có thể dặn dò cô chăm sóc cô, lúc nào cũng lo lắng sức khỏe của cô, nếu lại bị cảm nữa thì làm sao khỏe lại?
Bước chân Tô Hiểu Mộc hơi chậm lại, còn không nghĩ ra mở miệng đáp lại anh như thế nào, anh lại thấp giọng muốn nói lại thôi gọi: "Hiểu Mộc..."
Mỗi lần anh bình tĩnh gọi cô như vậy, trong lòng cô luôn nổi lên một hồi rung động, cô không dám quay đầu, sợ mình sẽ hối hận, chỉ đưa lưng về phía anh vội vàng nói: "Hẹn gặp lại."
Chờ xe Lăng Tử Kỳ vòng ra góc đường, Tô Hiểu Mộc dường như còn có thể từ trong gương chiếu hậu nhìn thấy Cảnh Diễn với vóc dáng thon thả đứng nguyên tại chỗ, cô cắn chặt môi không nói lời nào. Xe dừng lại trước đèn đỏ, Lăng Tử Kỳ tranh thủ nhìn cô một cái, có điều biết rõ còn cố hỏi: "Làm sao vậy? Có phải không nỡ hay không?"
Tô Hiểu Mộc liếc ngang anh, mặc dù biết rõ anh chỉ đúng sự thật, chẳng qua cô vẫn là theo bản năng mà phản bác: "Nào có chuyện đó? Anh suy nghĩ quá nhiều rồi."
"Phải, là anh suy nghĩ quá nhiều, mời em ăn đại tiệc chúc mừng em khôi phục độc thân, thế nào?" Lăng Tử Kỳ trêu ghẹo nói, cố gắng làm sinh động bầu không khí lên chọc cô vui vẻ.
Tô Hiểu Mộc miễn cưỡng phối hợp cười cười.
Đúng vậy, hết thảy đều đã kết thúc, cô lại là một người.
Cảnh Diễn trở lại công ty, vừa mới vào phòng làm việc Vương Hạo đã gõ cửa đi vào, vẻ mặt đau khổ nói: "Ông chủ, cha ngài lại gọi điện thoại đến đây, ngài muốn nhận một chút hay không?" Cảnh Việt không thể gọi điện thoại được cho Cảnh Diễn, bèn bắt đầu đường cong cứu quốc gọi điện thoại cho Vương Hạo còn có điện thoại làm việc, người có kiên nhẫn hơn nữa cũng sắp bị ép điên rồi, hết lần này đến lần khác người đó lại không thể đắc tội.
"Không nhận." Cảnh Diễn khẽ nghiêm sắc mặt, chậm rãi nói, "Về sau ông ta gọi điện thoại tới cậu cứ dập thẳng luôn."
Lời của anh vừa dứt, di động của Vương Hạo lại vang, vừa thấy dãy số, mặt của anh ta thật sự so với mướp đắng còn nhăn nhúm hơn, không dám ngắt điện thoại, chỉ đưa di động qua, nhìn Cảnh Diễn như cầu cứu: "Ông chủ..."
Đối phương tựa hồ so tính nhẫn nại với anh, vẫn không ngắt, Cảnh Diễn mím môi, ánh mắt xẹt qua tia lạnh thấu xương, nhận điện thoại nhấn nút nghe, trầm trầm mở miệng: "Là tôi."
Cảnh Việt ở New York xa xôi không nghĩ tới là anh nhận điện thoại, ngẩn ra, giây tiếp theo thở hổn hển chất vấn: "Cuối cùng anh chịu nhận điện thoại rồi? Tôi hỏi anh, anh có biết chuyện Trăn Trăn bị kiện là thế nào hay không? Trình gia rõ ràng đồng ý không truy cứu rồi."
Đúng, khi đó Trình gia chấp thuận là mình Trình Vũ, mà không phải vợ anh ta.
"Vậy ông hẳn là đến hỏi tòa án hỏi Trình gia, bọn họ sẽ cho ông câu trả lời thuyết phục, mà không phải hỏi tôi." Ngữ khí của Cảnh Diễn rất bình tĩnh, thậm chí còn lạnh lùng.
Bên kia đột nhiên có tiếng động lớn, sau đó điện thoại đổi người, là thanh âm điềm đạm đáng yêu của Tần Trăn: "Anh Cảnh Diễn à? Anh quen biết nhiều người, mau giúp em một chút, em không muốn ngồi tù, khi đó em chỉ là nhất thời hồ đồ, không cố ý muốn làm hại cô ta..."
Cảnh Diễn xoa xoa mi tâm, có chút không kiên nhẫn nói, "Cô là người trưởng thành, biết làm chuyện thế nào nên gánh vác hậu quả thế đó, không ai có thể vĩnh viễn bao dung lỗi lầm của cô."
Nghe giọng điệu lạnh lùng của anh, Tần Trăn sợ run một chút: "Anh... biết chuyện kia rồi?" Anh không nói lời nào, chính là ngầm thừa nhận, Tần Trăn chợt ở trong điện thoại gào một tiếng, "Là anh đúng hay không? Trình Vũ đột nhiên lại khởi tố em, nhất định là anh giúp đỡ người đàn bà kia kiện em, anh muốn trả thù em?"
Thông qua tín hiệu yếu ớt, cô ta vẫn không gián đoạn lặp đi lặp lại những lời này.
Cảnh Diễn không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ là nói: "Tôi đã nói rồi, dung túng của tôi là có điểm mấu chốt, cô không thể làm hại cô ấy, làm hại con tôi, cho dù cô là Tần Trăn, tôi cũng sẽ không lưu tình nữa." Anh không có nói thêm lời vô nghĩa nào với cô ta nữa, trực tiếp ngắt điện thoại.
Anh lại ngước mắt nhìn Vương Hạo một cái: "Sau này bọn họ lại gọi tới biết ứng phó thế nào rồi chứ?"
Vương Hạo vội không ngừng đáp: "Tôi hiểu rồi."
Anh biết hôm nay ông chủ ký tên ly hôn, mặc dù ở ngoài mặt không nhìn ra cái gì, chẳng qua trong lòng khẳng định không có tư vị gì. Anh âm thầm quyết định lát nữa có lẽ nên đề tỉnh mọi người một câu, thời gian này phải lên tinh thần nghiêm túc làm việc, tránh cho chạm phải vảy ngược của ông chủ tự nhiên gặp họa.
Đảo mắt đến cuối năm, bởi vì sắp đến lễ Noel tết Nguyên Đán, trên đường khắp nơi giăng đèn kết hoa, ca khúc phát trong các cửa hàng cũng mang theo không khí tươi đẹp của ngày tết.
Tiểu Nghiêu đi về quê Tiểu Vũ chơi, Lăng Tử Kỳ đi Thượng Hải công tác không trở về, cũng không liên lạc được với Tiểu Nhiễm và Lương Hi, chỉ còn lại có một mình Tô Hiểu Mộc ăn Tết. Chủ biên nhà xuất bản mời cô cùng đi liên hoan, cơm nước xong xuôi mọi người ồn ào chưa chơi đã, lại tiếp tục part tiếp đi hát K0, đến tận mười hai giờ mới thỏa thuê mà quay về.
0Cách nói của Việt Nam: lại tiếp tục tăng hai đi hát karaoke (=))))