ng thể yêu nổi nữa, thời gian mười năm đã dùng cạn toàn bộ tình yêu trong sinh mệnh cô rồi, cô không dám cũng không yêu nổi nữa.
Chu Hàn nghiêng đầu nhìn bóng lưng cô, chỉ chậm rãi mở miệng: “Cho nên cô muốn dùng toàn bộ quãng thời gian còn lại để kết thúc mười năm tình cảm kia sao?”
Nghe vây, thân thể Lâm Lệ không tự nhiên chấn động một chút, sau đó liền giống như robot biến hình bị mất điện mà tiểu Bân cầm trong tay, cả người cứng nhắc, vẫn không nhúc nhích.
Thấy cô không nói, Chu Hàn lại mở miệng: “Hay là cô căn bản không muốn quên, cho nên mới không muốn thử?”
“Tôi không có!” Lần này Lâm Lệ xoay lại vừa nhanh vừa vội, quay đầu dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn anh nói: “Tôi chỉ không muốn làm thế thân cho người khác!” Lúc trước cô làm thế thân của Tiêu Tiêu trong lòng Trình Tường suốt mười năm, Trình Tường mượn cô để quên đi tình cảm của mình với Tiêu Tiêu, nhưng rồi cuối cùng thì sao, cô không muốn lại lần nữa làm thế thân của Lăng Nhiễm, để Chu Hàn mượn mà quên Lăng Nhiễm.
Phía sau Chu Hàn mở miệng nói: “Tôi sẽ không, tôi không phải là Trình Tường”
Lâm Lệ không nói chuyện, cũng không quay đầu, trợn mắt nhìn chằm chằm phía trước, một phòng tối đen.
Một lúc sau, thấy Lâm Lệ không có động tĩnh gì, Chu Hàn nghiêng người đưa tay kéo cô ôm vào trong ngực.
Lâm Lệ cứng người, nhưng cũng không từ chối.
Chu Hàn nâng người cô lên, đưa tay để đầu cô gối lên tay mình, cúi đầu khẽ hôn trán cô, sau đó nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, nỉ non nói: “Ngủ đi”
Giọng nói của Chu Hàn giống như thuốc gây mê, không đầy một lát sau, Lâm Lệ liền nhắm mắt lại ngủ.
Khi Lâm Lệ tỉnh lại lần nữa thì đã là buổi sáng hôm sau, bên ngoài sáng choang, quang cảnh xung quanh đại viện rất đẹp, bởi vì ở ngoại ô, nên không khí nơi này khá tốt, mà trong viện Chu gia vừa vặn trồng một cây hoa quế, ở ngoài cửa sổ Chu Hàn, lúc này mấy con chim trên cây bay đi bay lại, đang hót líu lo rất vui tai, tiếng chim hót thanh thúy kia là nhịp điệu ở thành phố khó nghe được, ở Giang Thành hơn mười năm, mấy năm đầu trong trường học còn có thể nghe thấy tiếng chim, nhưng vài năm sau ra xã hội, cho dù trong tiểu khu cũng không còn được nghe qua âm thanh như vậy nữa.
Đợi mắt thích ứng được ánh sáng trong phòng, lúc này Lâm Lệ mới chậm rãi mở mắt ra, Chu Hàn đã không còn trên giường, phía giường bên phải đã lạnh như băng, không có nhiệt độ.
Cầm lấy điện thoại di động đặt trên tủ đầu giường tối qua, nhìn nhìn thời gian, lại nằm lại trên giường thêm một lát, lúc này Lâm Lệ mới xoay người đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt.
Chờ Lâm Lệ sửa sang tốt cho mình xong đi ra ngoài, trong phòng khách bạn nhỏ Chu Gia Bân đã quần áo chỉnh tề ngồi trên sofa, trước mặt cậu, Chu Hàn đang cầm hộp thuốc cẩn thận rửa sạch miệng vết thương rồi thay băng cho đứa nhỏ. Thấy vậy, Lâm Lệ cất bước về phía bọn họ..
Phòng bếp bên kia mẹ Chu đang bận bịu chuẩn bị bữa sáng với cô giúp việc, lúc mẹ Chu bưng mấy bát cháo đi ra, nhìn thấy bên phòng khách Chu Hàn nửa quỳ nửa ngồi thay thuốc cho đứa nhỏ, Lâm Lệ ở một bên đưa thuốc đưa băng gạc, hình ảnh tốt đẹp hòa thuận vui vẻ như vậy, làm khóe miệng mẹ Chu không tự chủ được nâng lên, là nụ cười vui mừng.
Đợi một nhà ăn sáng xong, ba Chu được tài xế lái xe qua trực tiếp đón đến thị ủy, mà tay bạn nhỏ Chu Gia Bân đã không có gì đáng ngại, chỉ cần chú ý không đụng tới nước liền không sao, cho nên Chu Hàn và Lâm Lệ cùng lái xe đưa cậu đi học. Mặc dù mẹ Chu có chút luyến tiếc cháu nội bảo bối, nhưng cũng đồng ý với Chu Hàn, không nên làm trễ nải chuyện học tập.
Sau khi đưa bạn nhỏ Chu Gia Bân tới nhà trẻ giao cho cô giáo Trần, chủ nhiệm lớp xong, Lâm Lệ nói riêng với cô Trần về tình hình của Tiểu Bân, để cô ấy dành thời gian chú ý nhiều một chút, thấy cô Trần gật đầu đồng ý, lúc này Lâm Lệ mới an tâm rời đi.
Trở lại trên xe thì Chu Hàn đang nói chuyện điện thoại, nghe nội dung hẳn là nói chuyện với trợ lý Từ.
“Được rồi, tôi tìm được rồi, mười phút sau đến công ty, anh đi thông báo nửa giờ sau bắt đầu cuộc họp” Nói xong trực tiếp cúp điện thoại, nhìn mắt Lâm Lệ, cũng không nói thêm cái gì, mà khởi động xe rời đi.
Ngồi trong xe, hai người không ai mở miệng nói chuyện, Chu Hàn chuyên chú nhìn đường phía trước, Lâm Lệ thì chăm chú nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Không khí bên trong xe thoáng có chút lúng túng.
Chu Hàn lái xe vào tầng hầm phía dưới công ty, chậm rãi dừng xe ở bãi đỗ xe xong xuôi.
Bây giờ đã qua giờ làm việc, cả nhà để xe im lặng không bóng người.
Ngồi trong xe, Lâm Lệ và Chu Hàn không ai mở cửa xuống xe trước, mà cứ ngồi như vậy.
Không nói rõ ràng, nhưng hai người đều hiểu rất rõ là đang nói tới cái gì.
Lâm Lệ lại im lặng một lúc lâu, sau đó nhắm mắt, rồi lại mở ra, quay đầu nhìn Chu Hàn, giống như đã quyết định một việc trọng đại, nhìn anh chắc nịch nói: “Nếu có thể, tôi sẽ thử xem.”
Nhìn nhìn cô, một hồi sau, khóe miệng dẫn ra ý cười, đưa tay sờ sờ đầu cô, trong nháy mắt rút tay lại, thuận thế kéo cô đến trước mắt mình, sau đó cúi đầu hôn lên môi cô, khác với tối qua trừng phạt thô bạo, nụ hôn này Chu Hàn hôn đến vô cùng dịu dàng, mới đầu Lâm Lệ còn có chút ngượng ngùng né tránh, cuối cùng nghĩ thầm, nếu mình đã quyết định thử, lại đẩy ra như vậy thì quá làm kiêu rồi, vừa nghĩ thông suốt, liền chậm rãi nhắm mắt, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên lưng Chu Hàn.
Hôn xong, Chu Hàn buông cô ra, ôm cô vào trong ngực, để cô thuận khí ở trong lòng mình.
Lâm Lệ tựa vào trước ngực của anh, muốn mở miệng nói gì đó, hé miệng ra nhưng lại không biết nên nói gì, lặp lại vài lần, cuối cùng bỏ qua.
Hai người cứ ôm nhau ở trong xe hồi lâu, cuối cùng Chu Hàn mới buông cô ra, đưa tay sờ sờ, sửa sang lại đầu tóc cho cô, nói: “Đi lên đi”
Thời điểm mở cửa xuống xe, Lâm Lệ đột nhiên mở miệng nói: “Chu Hàn, nếu quả thực không quên được liền nói cho tôi biết, đừng coi tôi làm thế thân.”
Chu Hàn nhìn chằm chằm cô, cuối cùng gật đầu, trịnh trọng nói: “Được.”