ý ngừng lại, khóc càng thêm mãnh liệt, nghe mà khiến cô đau cả tay lẫn đầu, phiền lòng không dứt.
Cô đi lên trước, vỗ vai chị ta, không kìm được nói, “Được rồi, đừng khóc nữa, khóc thì có thể khiến chồng quay lại chắc?”
Bà vợ cả kia không ngờ Phùng Sở Sở lại thốt ra một câu như vậy, nhớ tới nỗi đau khổ cất chứa trong lòng mấy ngày nay, càng thấy chua chát, hỏa khí trong bụng lại vọt lên, tay vẫn còn cầm con dao dính máu kia, chỉ vào Cindy đang ngồi sững sờ trên ghế, không ngừng mắng: “Hồ ly tinh, đồ dâm phụ, đồ đàn bà không biết xấu hổ, vì chút tiền của người khác, chuyện xấu xa gì cũng làm được, Trung Tắc nói, mày chỉ là loại hàng bồi thường.”
Chị ta không ngừng mắng, những người khác cũng không có hứng thú đi can ngăn, đều đứng đó xem chị ta mắng được bao lâu. Chỉ có Phùng Sở Sở tính tình ương bướng, thực sự không thể xem được, nhanh chóng đoạt lấy con dao trong tay người đàn bà kia, ném mạnh xuống đất, hai mắt trợn trừng mắng, “Chị câm miệng cho tôi. Loại phụ nữ đầu óc không tỉnh táo như chị, bị đàn ông bỏ cũng đáng đời.”
“Cô nói cái gì!” Vợ cả thấy mình là người bị hại mà lại bị người ta mắng như vậy, càng thêm nổi cơn lôi đình, “Cô và đồ lẳng lơ kia là cùng một phe, tôi thấy cô cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì…”
“Đã đến lúc nào rồi mà chị vẫn còn khăng khăng như vậy.” Phùng Sở Sở không chờ chị ta nói hết lời đã ngắt lại, “Một gã đàn ông không biết xấu hổ mà cũng đáng để hai người tranh nhau đến chảy máu vỡ đầu, công kích nhau thành như vậy?”
Bà vợ cả bị Phùng Sở Sở nói cho hơi choáng váng, cũng không muốn hiểu là chuyện gì xảy ra, đã nghe thấy đối phương tiếp tục dạy dỗ, “Một gã đàn ông chỉ biết chối bỏ trách nhiệm cho người khác, một gã đàn ông có gan làm mà không có gan chịu, có gì đáng để tranh cướp, hai người đều là đồ ngu, bị một gã đàn ông đùa bỡn trong lòng bàn tay mà vẫn còn ở đây chị tranh tôi đoạt, có xẩu hổ không hả?”
“Ai tranh với cô ta, vốn là chồng của tôi!” Vợ cả không phục, há miệng nói.
“Không phải anh ta nói với chị là Cindy chủ động dụ dỗ anh ta sao? Rồi anh ta lại nói với Cindy là chỉ yêu có mình cô ấy, đã sớm không có tình cảm với chị. Từ đầu tới cuối anh ta chỉ trêu đùa hai người, đổ tất cả những chuyện xấu xa dở bẩn lên người hai người, đáng thương cho hai người, lại còn dùng lời của anh ta để mà công kích đối phương. Chơi có vui không? Sung sướng không? Bị người ta bôi nhọ như vậy, đắc ý lắm phải không?”
Nước mắt trên gương mặt người phụ nữ còn chưa lau, ức đến mức gò má bốc khói. Cindy cũng cảm thấy có chút mất thể diện, nghe Phùng Sở Sở mắng những lời này, đều là sự thật, lại nghĩ đến việc trước mặt mọi người mà xấu hổ như vậy, chỉ thấy đứng ngồi không yên, hai tay đặt lên tay vịn, đứng cũng không được, ngồi cũng chẳng xong.
Phùng Sở Sở mắng một trận, trong lòng thoải mái không ít, đi lên trước, vỗ vỗ vai chị kia, khuyên nhủ, “Người đàn ông này có gan làm không có gan chịu. Vừa muốn ăn vụng ở ngoài lại không dám gánh chịu trách nhiệm, mới xảy ra chút chuyện đã nghĩ cách phủi sạch, tôi nghĩ người như thế cũng chẳng thể nào cam lòng chịu khổ sống với chị cả đời. Còn Cindy, tôi nghĩ anh ta cũng chỉ ham mê của lạ mà thôi, trong lòng Cindy chắc cũng rõ ràng, anh ta chẳng qua là nhìn trúng tuổi trẻ xinh đẹp của cô ấy. Sau này nếu không còn trẻ nữa, chưa biết chừng cũng sẽ bị người khác câu đi. Tôi khuyên chị, nên cẩn thận suy nghĩ một chút, nếu cảm thấy không chịu nổi được nữa thì nên ly hôn, còn tốt hơn ầm ĩ cả ngày như vậy. Vừa mệt thân lại mất tiền, không cần thiết.”
Những lời này của cô, mặc dù là nói với người vợ cả, kỳ thực cũng là nói cho Cindy nghe, để cho cô ta hiểu rõ, đừng có ngây thơ cho rằng loại đàn ông như vậy sẽ về nhà ly hôn với vợ, đảo mắt đã kết hôn với cô ta. Cho dù có chuyện như vậy, tiểu tam được thăng chức như ý, chỉ cần người đàn ông kia còn có mấy đồng tiền dơ bẩn, một ngày nào đó cũng sẽ bị những tiểu tứ tiểu ngũ khác đoạt đi.
Chẳng phải có câu, thê không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm còn gì.