g thôi!" Thân là bạn gái của anh, chẳng lẽ không có hành động lo lắng như vậy sao? Nói thế nào thì bên ngoài cũng có rất nhiều người phụ nữ tốt hơn cô gấp 1000 lần một vạn lần!
Trình Hạo Hiên kéo cô tới ngồi trên đùi, "Yên tâm, trong lúc chúng ta ở chung một chỗ, anh tuyệt đối không làm chuyện gì quá phận, anh không phải là loại đàn ông đó!"
"Được rồi! Em nghe rồi!" Ngón tay xinh xắn của Lạc Điềm Hân nhéo chóp mũi của anh nói.
"Còn nữa, tại sao anh muốn mua lắc tay cho em? Tại sao muốn sắp xếp bữa ăn tối tối nay? Còn làm như ăn cơm dã ngoại."
Hơn nữa cô còn thấy, ăn cơm dã ngoại cao cấp nhất.
Trình Hạo Hiên Hiên thoáng có chút tức giận, chẳng lẽ muốn cùng bạn gái của mình hẹn hò, cũng không thể so sánh với mấy chuyện không tầm thường sao?
"Lạc Điềm Hân, vấn đề bây giờ của em thật nhiều, anh chỉ muốn sắp xếp như vậy cho em, không được sao?"
Lạc Điềm Hân hiểu, gật đầu, biết anh nỗ lực vì thật lòng với cô, thẳng thắn thổ lộ tình yêu với cô, nhưng cảm thấy kỳ cục, thật không hiểu tại sao?
"Được rồi! Đã như vậy, không phải chúng ta nên thưởng thức bữa tốt, còn có cảnh đêm xinh đẹp như vậy?" Lạc Điềm Hân cũng không muốn tiếp tục đề tài này nữa, bởi vì vô luận hỏi bao lâu, anh đều không nói.
Rõ ràng rất thích cô, bởi vì cô luôn không có tỏ thái độ, cho nên anh phải khó hiểu như vậy, không chịu thừa nhận mình thích cô?
Lạc Điềm Hân còn ngồi ở trên đùi của anh, tự tay cắt thịt bò bít tết cho anh, còn đích thân đưa tới miệng của anh, "Rất ít thấy bạn gái tốt như vậy, phải không?"
Trình Hạo Hiên chỉ cười không nói.
"Ăn nhanh lên một chút, xuống núi trễ sẽ không an toàn!" Lạc Điềm Hân đã ăn gần hết miếng thịt bò bít tết của mình, miếng thịt của anh còn lớn như vậy, làm sao mà ăn cái gì cũng nho nhã hơn phụ nữ?
Trình Hạo Hiên bỏ nĩa xuống, cầm dao lên, tự mình cắt, "Tối nay anh không tính xuống núi."
"Cái gì? Không xuống núi? Vậy em phải làm thế nào?" Ngày mai cô còn muốn đi làm, coi như anh cũng muốn đi, nhưng đây không phải là rất tốt?
Trình Hạo Hiên liếc cô một cái, "Ở lại chỗ này, tối nay ở cùng anh!"
Lạc Điềm Hân vừa nghe thì hiểu, nhưng cô không muốn, "Đừng! Em muốn về nhà!"
"Vậy thì em tự xuống đi!" Trình Hạo Hiên không cản cô, dù sao cô có thể đi thì đi!
"Trình Hạo Hiên!" Lạc Điềm Hân bị anh làm cho tức giận, nói cái gì vậy?
Trình Hạo Hiên đã ăn gần xong miếng thịt bò bít tết trước mặt mình, "Cho nên, chỉ cần em ngoan ngoãn đợi, sáng sớm ngày mai anh sẽ đưa em về nhà thay quần áo trước."
Như vậy, Lạc Điềm Hân không thể thỏa hiệp sao? Chỉ có thể vô điều kiện thỏa hiệp, "Anh cố ý!" Lạc Điềm Hân trợn mắt nhìn anh vài lần nói.
"Em không cảm thấy sao rất đẹp sao? Hơn nữa còn giống ánh sao ở quê nhà em, trên đỉnh đầu cũng có mấy ánh sao rất sáng sao?" Trình Hạo Hiên ôm eo thon của cô, ngẩng đầu nhìn trời nói.
Lạc Điềm Hân dựa vào bờ vai của anh, cảm thấy cách mình rất gần bầu trời, "Hình như là như vậy!"
"Về sau, nơi này thuộc về em, để em ngắm sao, em có thể tới đây bất cứ lúc nào." Trình Hạo Hiên nghiêng đầu, hôn tai của cô.
"Có thật không? Thật sự là em bất có thể tới cứ lúc nào sao?" Nơi cao cấp như vậy, chẳng lẽ anh không sợ cô trộm đồ?
Trình Hạo Hiên từ tai chuyển đến cổ của cô, nhẹ nhàng, tỉ mỉ hôn da thịt của cô, "Dĩ nhiên! Chỉ cần em muốn!"
"Thật tốt quá!" Cô rất thích nơi này, mặc dù không đi vào trong nhà nhìn, nhưng phong cảnh bên ngoài đã để cô yêu thích rồi, "Cám ơn anh! Anh cho em rất nhiều thứ tốt đẹp!" Lạc Điềm Hân ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn anh nói.
Trình Hạo Hiên có chút không quen với bộ dáng nghiêm túc của cô, nhưng vẫn rất thích cái bộ dáng này của cô.