g ngờ, chỉ có vài ngày ông không nói chuyện với Nghiêm Hi thôi mà, làm sao lại xảy ra chuyện lớn như vậy được?
Lãnh Diễm nhếch miệng, nụ cười càng ngày càng rõ, ý xấu cười, anh chính là cố ý nói như vậy. Hôm nay Tống Quốc Bằng gọi tới thật trùng hợp, Chu Kỳ mới vừa được Chu Khải đưa về nhà, Lý Lệ ở lầu sáu đã biết kế hoạch thất bại, như vậy sẽ làm sao?
Lúc này Tống Quốc Bằng gọi tới, như vậy đã rõ. Mục tiêu của Lý Lệ là khóa tập đoàn Thánh Đức, mà đoán chừng Tống Quốc Bằng có kế hoạch với Nghiêm Hi. Cho nên sau khi Lý Lệ gọi tới Tống Quốc Bằng liền gọi cho Nghiêm Hi.
Nếu là như vậy, vậy để cho anh đi phía sau đốt lên một ngọn lửa đi, không thể không nói kế hoạch của Nghiêm Hi rất nghiêm mật, mặc dù hiện tại anh vẫn không nghĩ ra rốt cuộc là gì, nhưng khẳng định kết cục nhất định sẽ rất đặc sắc. Nhưng phải phối hợp với kế hoạch của anh để tăng nhanh, anh không muốn tiếp tục lãng phí thời gian tại phương diện này, chuyện này kéo dài như vậy là quá đủ rồi, kiên nhẫn của anh đã hết.
“Cô ấy chút nữa là bị một chiếc xe đụng, chiếc xe kia rất đáng nghi. Hiện tại cảnh sát đang điều tra, đoán chừng sẽ có đầu mối.” Lãnh Diễm luôn nói lập lờ nước đôi, mình hiểu mình nói gì, nhưng vào lỗ tai người khác liền đổi ý.
Chính là có người muốn hại Nghiêm Hi, Tống Quốc Bằng nhớ tới tai nạn xe cộ trước kia của Nghiêm Hi khi ở thành phố G, Chẳng lẽ lại là Lý Lệ ra tay?
Tống Quốc Bằng thu kiễm tròng mắt tự hỏi, nhìn thủ hạ bên ngoài: “Lãnh tiên sinh, kết quả như thế nào, xin nói cho tôi biết, có thể không?”
Lãnh Diễm khẽ mỉm cười: “Tống Tổng, tôi hết sức tò mò, ông và Hi Hi có quan hệ như thế nào? Tôi biết ông là người của Thánh Đức, mặc dù Nghiêm Hi là con ruột của Lý Thánh Đức, nhưng tình cảm của bọn họ chưa đạt đến mức quan tâm như vậy? Ông thân là phó tổng của Thánh Đức, bình thường quản lý một công ty, tại sao lại lén lút quan hệ rất tốt với Nghiêm Hi?”
Tống Quốc Bằng hơi sững người, nên nói như thế nào? Lãnh Diễm rất thông minh, anh hỏi như vậy đoán chừng đã nghĩ đến điều gì đó, nhưng ngộ nhỡ anh ta không nghĩ đến thì sao? Tuy Nghiêm Hi quan hệ rất thân với Lãnh Diễm, nhưng vấn đề này hay là để hai người họ nói chuyện với nhau thôi.
“Lãnh tiên sinh, tôi tin tưởng anh đã biết một chút, không ít thì nhiều. Xin tha thứ cho tôi, chờ Nghiêm Hi muốn nói sẽ tự mình nói cho anh nghe. Tôi không phải là Nghiêm Hi, không thể thay Nghiêm Hi nói chuyện, anh nói có đúng không?’
Lãnh Diễm cười cười: “Được, vậy hôm nay ông tìm Nghiêm Hi là có chuyện? Tống tiên sinh, chúng ta đều là người thông minh, có lời gì cũng không cần giấu giếm, ông thấy sao? Hi Hi không muốn nói cho tôi bởi vì cô ấy cho rằng đây là chuyện của cô ấy. Vô luận cô ấy đối với nhà họ Chu, nhà họ Lý làm gì, cũng là trong nhà mình. Cô ấy không muốn tôi nhúng tay. Nhưng tôi lại không nghĩ như vậy, chuyện này ngày một ngày hai không giải quyết, Hi Hi liền một ngày không được an tâm. Tôi không muốn Hi Hi tiếp tục vì những chuyện như thế này mà phí tâm. Tôi muốn nhúng tay, tôi muốn giúp cho nhanh tiến triển, tôi không muốn đợi thêm nữa. Tống tiên sinh hiểu chứ?”
Tống Quốc Bằng sững sờ tại chỗ, suy nghĩ một chút, gật đầu một cái: “Hiểu.”
Lãnh Diễm hài lòng cúp điện thoại, quay đầu nhìn Nghiêm Hi, khóe miệng chậm rãi nâng lên. Anh rất tò mò, kế hoạch của Nghiêm Hi là gì?
Chu Khải mang Chu Kỳ về nhà, ông Chu vừa nghe liền kinh hãi, Lý Lệ thậm chí có thể khiến vệ sĩ trong nhà thành người của mình, cần thủ đoạn như thế nào mới thần không biết quỷ không hay. Thật ra ông Chu không ngờ chính là, thật ra vệ sĩ trong nhà ban đầu đều là do Lý Lệ tìm tới, người Lý Lệ tìm chính là côn đồ, người của mình trong nhà càng nhiều cô ta càng có lợi. Ban đầu ông cụ giao chuyện này cho Lý Lệ, Lý Lệ liền đem thuộc hạ bản lĩnh không tệ mang tới cho nhà họ Chu.
“Đồ khốn kiếp, người đàn bà kia càng ngày càng quá rồi, cô ta vẫn muốn Kỳ Kỳ? Lần này tính toán muốn Kỳ Kỳ làm gì? À?” Ông Chu thật sự không ngờ, Lý Lệ càng ngày càng quá đáng. Nhìn gần ở trong bệnh viện ngoan ngoãn một câu cũng không nói, ông ta còn tưởng dù sao cũng chỉ là phụ nữ, cũng đã bị nhốt ở bệnh viện, không cho phép gọi điện thoại cũng không cho người ngoài vào thăm. Còn tưởng rằng như vậy sẽ mất liên lạc với bên ngoài, thật không ngờ còn có thể muốn làm gì thì làm.
Ngày thứ hai, Triệu tổng trực tiếp gọi điện cho Chu Khải. Chu Khải kinh ngạc, Triệu tổng gọi đến làm gì? Hành động kia đối với Chu Kỳ bọn họ còn không truy cứu, còn tưởng rằng Triệu tổng biết thức thời, ai biết da mặt dày như vậy.
Triệu tổng trong điện thoại trực tiếp nói: “Chu tổng, chuyện lần trước là ngoài ý muốn, uống nhiều quá, đầu óc không rõ ràng. Thật xin lỗi. Hôm nay tôi gọi tới muốn thương lượng kỹ chuyện hợp tác của hai nhà. Kế hoạch xây dựng vùng giải phóng lớn như thế nào chắc Chu tiên sinh hiểu. Tôi một mình ăn không hết, nhưng người khác lại không muốn cùng hợp tác, khẩu vị bọn họ quá lớn. Ngày hôm đó Chu phu nhân đã nói với tôi, tôi cẩn thận suy nghĩ một chút, cảm thấy hai nhà chúng ta hợp tác là tốt nhất.”