c y tá bên cạnh nhìn thấy Cố Tiêu và Chu Kỳ đồng nhất suy nghĩ. Cố Tiêu tức giận bất bình, bởi vì khi hắn đánh nhau Chu Kỳ lại chạy. Nhưng Chu Kỳ lại không chạy, cô chỉ đi tìm đồng bào phái nữ tới trợ giúp thôi.
Đám y tá lộn xộn nói, khóe miệng Cố Tiêu nhất thời co giật. Cô nói hai người đàn ông đánh nhau cô tìm một đám phụ nữ đến thì có ích lợi gì?
Hắn nhìn Chu Kỳ vẫn không dám ngẩng đầu lên, Cố Tiêu trực tiếp không nói gì. Một đám phụ nữ vẫn đứng tại chỗ lầm bẩm: “Đối với thục nữ anh phải có lễ phép.” Cố Tiêu trong lòng cười lạnh, thục nữ? Chu Kỳ? Thôi đi. Nếu Chu Kỳ là thục nữ, vậy Cố Tiêu hắn tình nguyện cả đời không thấy thục nữ.
Trực tiếp cởi áo khoác tây trang giắt lên cổ tay, trong quá trình vật lộn bộ tây trang này đều có nếp nhăn rồi. Thôi, không thể mặc nữa, ảnh hưởng đến hình tượng của hắn. Nhìn một đám phụ nữ, Cố Tiêu cảm thấy mắt mình đau, nhức đầu day day mi tâm, ngươi nói tại sao trước kia ngươi không phát hiện Chu Kỳ ngây thơ như vậy?
Cố Tiêu xoa mi tâm một lúc, một đám phụ nữ thấy Chu Kỳ cúi đầu như tiểu tức phụ bị ức hiếp cũng đều không nói gì, chào hỏi nhau một tiếng rồi giải tán.
Trong lòng Chu Kỳ vẫn sợ hãi, vừa rồi là Cố Tiêu cứu cô, nhìn Cố Tiêu phải đi, lập tức nghiêng đầu đi theo sau. Cố Tiêu đi trước thấy đủ nhức đầu rồi, lại nhận thấy Chu Kỳ đi theo sau lại càng đau hơn, quay đầu lại tức giận nói: “Tên kia đã nằm như vậy, cô bây giờ đã an toàn. Hắn ta sẽ không tỉnh ngay được, nhưng tôi sẽ kêu bác sĩ châm cho hắn môt mũi, đảm bảo hắn sẽ ngủ một giấc đến sáng mai. Cô cứ thoải mái đi thôi.” Nói xong quay đầu tiếp tục đi.
Chu Kỳ vẫn lộc cộc đi theo, nói như thế nào cũng không nghe. Cô sợ, ngộ nhỡ trong bệnh viện này còn nhiều tên vệ sĩ như thế này thì sao? Hiện tại đi theo Cố Tiêu an toàn được một chút, tối thiểu trước khi anh trai đến phải đi theo Cố Tiêu, nếu không ai biết được còn có chuyện gì xảy ra nữa.
Nhìn Cố Tiêu tức giận, Chu Kỳ cảm thấy mình nên giải thích một chút: “Cái đó, vừa rồi tôi sợ anh gặp chuyện không may, tôi không phải là chạy trốn, tôi là chạy đi tìm người giúp một tay……”
“Tìm đến một đám đàn bà cầm chổi? Thôi đi, cô không sợ tên kia sẽ dùng một quyền đánh ngã những người kia?”
Cố Tiêu cảm thấy người phụ nữ này thật không có đầu óc, dù là cầu cứu cũng nên tìm mấy người đàn ông tới chứ, đàn ông tối thiểu cũng đánh đấm được, tìm đến một đám phụ nữ, đây không phải là muốn bị đánh đó sao?
Chu Kỳ lập tức sửng sốt, sau đó lắp bắp giải thích: “Tôi…… Vào thời gian này không có những người khác, tôi…tôi cũng gấp, cũng chưa có……” Không tìm được từ, điều cô muốn nói vẫn chưa hết. Cố Tiêu trước mặt đột nhiên quay đầu lại, đầu đau nhức: “Tôi……” Cố Tiêu muốn nói, “Tôi có thể đánh?” Thế nào kỳ quái vậy?
Chu Kỳ nói đến cuối rồi lại nghẹn trở lại, ngậm chặt miệng, mắt mở to giống như một con thỏ nhỏ đáng thương. Không thích ứng, không thể thích ứng, trước kia Chu Kỳ là một tiểu thư con đại gia điêu ngoa bướng bỉnh, khi nào thì gặp cảnh khốn cùng như vậy?
“Tôi nói này, Chu đại tiểu thư, cô có thể không cần có bộ dáng này không. Tôi nhìn tôi chỉ muốn vả vào miệng mình một cái, tôi không hề ngược đãi cô, có thể hay không đừng để lộ vẻ bị uất ức kia có được không? Tôi không thích ứng được, tôi vẫn nhìn quen bộ dáng trước kai của cô hơn.” Cố Tiêu không hề nói dối, hắn đã quen nhìn thấy Chu Kỳ là một đại tiểu thư ngang ngạnh rồi, Chu Kỳ trước mắt, hắn không quen chút nào.
Chu Kỳ bị hắn nói cảm thấy rất xấu hổ, làm sao bây giờ? Lúc trước cô vì Lý Lệ mà đắc tội với không ít người, trên căn bản người có thể đắc tội hay không thể đắc tội cô đều đã đắc tội cả. Bây giờ nghĩ lại thấy mình thật ngu, vì Lý Lệ đáng giá không?
Bao nhiêu xấu hổ đều lộ trên mặt, bị Cố Tiêu nói như vậy Chu Kỳ trực tiếp cúi đầu, nâng không lên: “Thật xin lỗi, tôi trước kia là sai lầm rồi. Tôi bị Lý Lệ lừa, tôi còn tưởng rằng……” Chu Kỳ nhớ tới mình phí tâm vì Lý Lệ, cuối cùng đổi lại được kết quả như vậy. Cô thật muốn khóc, không đáng giá.
Cố Tiêu nhìn Chu Kỳ sắp khóc, đưa tay lau mặt một cái, nhìn kiểu này tối nay hắn không thể thoát được rồi.
“Được rồi, cô đừng khóc, đi thôi đi thôi, tôi dẫn đi gặp bạn học cũ. Ngẫu nhiên, hai người các cô coi như là có duyên rồi, có thể cùng nhau nhập viện.” Cố Tiêu mang theo Chu Kỳ đi đến phòng bệnh của Nghiêm Hi.
Chu Kỳ vốn còn đang suy nghĩ là ai, người nào nhập viện?
Kết quả vừa nhìn, thì ra là Nghiêm Hi.
Nghiêm Hi đã sớm tỉnh, cô thật ra không có việc gì, một vết thương cũng không có. Chỉ có chút sợ, Lãnh Diễm trực tiếp tìm bác sĩ y tá….tất cả đều đến kiểm tra toàn thân cho cô. Kết quả chính là như vậy, không có việc gì, chỉ là bị kinh sợ mà thôi.
Thời gian vẫn còn sớm, Chu Kỳ đi vào trước, Lãnh Diễm vẫn luôn nửa nằm nửa ngồi ôm Nghiêm Hi thì thầm. Giường vốn nhỏ, cộng thêm một đại nam nhân như Lãnh Diễm, một giường hai người, có chút chen lấn. Nhưng chen cũng tốt, một đôi thương nhau không cần không gian quá lớn, càng chen càng nóng, cho nên Lãnh đại gia vẫn luôn nhẹ nhàng nhỏ giọng nói chuyện.
“Phanh” Cố Tiêu không khách khí đẩy cửa phòng đi vào, ánh mắt vẫn ẩn tình của Lãnh Diễm lập tức rét lạnh, căm căm nhìn hướng cửa. Kết quả thấy Chu Kỳ sau lưng Cố Tiêu, dáng dấp ỉu xìu không chút tinh thần, không hề giống Chu Kỳ trước kia.
Lãnh Diễm cau mày, chợt nhớ tới chuyện Cố Tiêu nói lần trước, Lý Lệ thế nhưng lại dùng Chu Kỳ để thu tầm mắt của Triệu tổng. Nhớ tới chuyện này lại nhìn Chu Kỳ bây giờ, không giống như con bò đực đang tức giận như khi ở thành phố G, cả người mờ nhạt, không chút tinh thần.
Nghiêm Hi nhìn thấy Chu Kỳ thì sững sờ, nhìn vẻ mặt Cố Tiêu không chút kiên nhẫn, Chu Kỳ đi đằng sau cúi đầu không nói lời nào, chuyện gì đã xảy ra?
Nghiêm Hi đẩy đẩy Lãnh Diễm ý bảo anh đi xuống, kết quả Lãnh đại gia giả bộ hồ đồ không hiểu, ánh mắt mờ mịt nhìn Nghiêm Hi, nhếch miệng cười một tiếng hỏi: “Bảo bối, em làm sao vậy? Khát nước?”
Nghiêm Hi trợn mắt nhìn Lãnh Diễm, không thèm nói chuyện. Lãnh Diễm mờ mịt nhìn lại, chính là ỳ một chỗ bất động.
Cố Tiêu nhìn thấy, đưa tay vỗ vai Lãnh Diễm, giọng điệu giống như quả bóng xì hơi: “Ai, người anh em, được rồi, cái bộ dạng này của cậu dùng để đối phó với vợ con được.” Nói xong không khách khí ngồi xuống sô pha.
Chu Kỳ nhìn Nghiêm Hi nằm ở trong ngực Lãnh Diễm, sắc mặt trắng bệch. Cô rất muốn hỏi Nghiêm Hi, nhưng lại nghĩ tới mọt hành động trước kia của mình, Chu Kỳ ngượng ngùng mở miệng, đầu lại càng cúi thấp, giống như một đứa bé làm sai chuyện. Cố Tiêu nhìn chân mày càng nhíu lại.
Mà trên giường Nghiêm Hi và Lãnh Diễm nhìn thấy có chút không đúng, Chu Kỳ trước kia thấy mặt là làm rùm beng hết lên, hôm nay sao lại như một đứa bé làm sai vậy? Ý thức được mình sai rồi?
Hai người nhìn nhau một hồi, sau đó nhất trí nhìn Cố Tiêu đang ngồi trên sô pha, ý tứ hỏi thăm: Chuyện gì xảy ra?
Cố Tiêu khó chịu, trên mặt viết một câu: Hai người nhìn đi, mình biết ngay là như thế mà, mình biết ngay mà.
Sau đó bất đắc dĩ đứng lên, cả khuôn mặt đều nhăn lại, nhìn Chu Kỳ vẫn cúi đầu trầm mặt, sau đó không chịu được liền mở miệng: “Tôi nói đại tiểu thư, đừng như vậy nữa được không? Tôi không phải đã cứu cô rồi sao, cô còn muốn làm gì nữa?”
Chu Kỳ bị Cố Tiêu rống, càng cảm thấy phải xin lỗi Nghiêm Hi, hàm răng cắn chặt môi dưới, sau đó khẽ ngẩng đầu len nhìn Nghiêm Hi, do dự chốc lát, lúc này mới chậm rì rì đi lên hai bước, nhìn Nghiêm Hi nói: “Nghiêm Hi, trước kia thật xin lỗi, là mình hiểu lầm cậu, mình bây giờ mình gặp ác báo rồi, thật xin lỗi.”
Chu Kỳ vẫn cúi đầu, suy nghĩ lại, mình trước kia thật sự quá ác. Nếu đổi lại là Nghiêm Hi, sẽ không tha thứ cho người như mình rồi. Thật sự rất ngu, vì một người mà như vậy, tại sao?
Nghiêm Hi không hiểu, chuyện là thế nào? Chu Kỳ có phải bị kích thích hay không? Nhất thời không tiếp thụ được dáng vẻ như vậy của Chu Kỳ, giống như Cố Tiêu, bọn họ tương đối quen với Chu Kỳ ương ngạnh trước kia hơn, nhìn thuận mắt hơn nhiều.
Nghiêm Hi không hiểu, cho nên không thể có phản ứng thích hợp được, cho nên cũng không có cho đáp án. Khi đợi câu trả lời của Nghiêm Hi, Chu Kỳ càng lo lắng: “Nghiêm Hi, mình thật sự biết sai rồi, tha thứ cho mình đi. Mình hiểu rõ, trước kia cậu bị Lý Lệ vu oan.”
Nghiêm Hi nhìn Lãnh Diễm một cái, khóe miệng Lãnh Diễm treo một nụ cười bâng quơ. Nghiêm Hi khẽ cau mày, sao lại cười như vậy, thật đáng nghi. Tầm mắt lại chuyển qua Cố Tiêu, khẽ mỉm cười: “Cố Tiêu, chuyện gì xảy ra?” Chu Kỳ đột nhiên thay đổi, chắc chắn là không thể không có chuyện. Trước kia Chu Kỳ chán ghét cô như vậy, lần này Chu Kỳ lại nhận lỗi với cô, chuyện này rất trọng đại, khẳng định rất nghiêm trọng, như vậy mới khiến Chu Kỳ luôn kiêu ngạo chủ động xin lỗi.
Cố Tiêu nhìn Chu Kỳ, vô tội nhún nhún vai, lời ít mà ý nhiều: “Bởi vì Lý Lệ nhiều lần lợi dụng khuôn mặt đẹp của Chu Kỳ để hấp dẫn lão sắc lang Triệu tổng, bị Chu Kỳ biết, Chu Kỳ đau lòng, biết diện mạo thật của cô ta, cho nên liền……” Cố Tiêu không nói thêm, bởi vì thấy được Chu Kỳ càng ngày càng cúi thấp đầu. Cảm thấy nói như vậy đối với tiểu cô nương cũng không dễ dàng, suy nghĩ chính là đơn thuần cho nên mới bị người lợi dụng, điều này cũng khó trách. Cảm thấy không nên nói nữa, đua tay vuốt vuốt nhìn Nghiêm Hi, ý nói: em hiểu được!
Nghiêm Hi đã hiểu, nhìn Chu Kỳ. Cô không ngờ Lý Lệ vì đạt được mục đích của mình, thậm chí ngay cả Chu Kỳ cũng lợi dụng. Cũng thật may không có chuyện gì. Nhìn động tác của Chu Kỳ và Cố Tiêu vừa rồi, đoán chừng còn có chuyện khác. Nghiêm Hi cũng không hỏi nhiều, vừa định đưa tay kéo Chu Kỳ, lúc này mới chú ý bàn tay Lãnh Diễm rực tiếp nhốt chặt thân thể mình. Tay không thể động, Nghiêm Hi trừng mắt: “Đi xuống.”
Lãnh Diễm biết mình không thể làm gì nữa, liền ngoan ngoãn đi xuống. Nhìn Cố Tiêu vẫn ngồi trong phòng, Lãnh Diễm nhướng mày. Đang chuẩn bị bước đi liền quay lại, cẩn thận đắp kín chăn cho Nghiêm Hi, xác định không lộ chút gì, lúc này mới lôi Cố Tiêu đi ra ngoài.
Cố Tiêu trong lòng không vui, hắn mới vừa rồi bỏ nhiều công sức, hiện tại rất mệt mỏi, tại sao lại không thể để cho hắn nghỉ ngơi một chút?
“Ai ai ai, Lãnh đại gia, mình rất mệt, để cho mình nghỉ một chút có được không?”
Lãnh Diễm trực tiếp mở miệng cười nói, mang theo sát khí: “Được, cậu muốn nằm như thế nào?”
Sau đó Cố Tiêu liền ngoan ngoãn mặc cho Lãnh Diễm đẩy hắn đi ra ngoài.
Ra khỏi phòng, Cố Tiêu lập tức khôi phục bộ dạng ban đầu, vẻ mặt Lãnh Diễm cũng nhàn nhạt. Bộ dáng kia của Cố Tiêu là cố ý, muốn không khí hòa hoãn chút mà thôi.
Lãnh Diễm cau mày nhìn bên trong một cái: “Chuyện gì xảy ra?’
Cố Tiêu suy nghĩ một chút, lên tiếng giễu cợt: “Cậu nói người đàn bà Lý Lệ kia một chút, thật đúng là quá độc ác. Người nào có thể cô ta liền lợi dụng. Nhưng cô ta cũng ngu, dùng người cũng không biết người ta có giá trị bao nhiêu, trực tiếp tiện tay lấy ra dùng, mình thực sự quá phục cô ta.”
Vẻ mặt Lãnh Diễm vẫn là thờ ơ, đối với những người râu ria, anh không cần quan tâm, chỉ cần biết là tốt rồi. Chỉ là, nghe lời của Cố Tiêu,……khóe miệng Lãnh Diễm chậm rãi nâng lên: “Thế nào? Đã nghĩ đến phương án phản kích?”
Cố Tiêu nghe vậy khóe mắt cong lên, làm vẻ cao thâm