ạc nhiên, nơi này là của Tiếu Thâm, Tiếu Thâm bình thường mê chơi, vốn cho rằng để mình dễ dàng chơi vậy thì dứt khoát xây một nơi giải trí cho thuận tiện. Nhưng lão bản này thường có bộ dạng người chững chạc, ai biết hôm nay phá cách, gặp được lão bản như một con chó chết, coi như là có kiến thức.
Từ lầu năm trở lên của Thịnh Thế coi như là nói nghỉ ngơi cho khách, mấy người này ở đây mỗi người cũng có phòng của mình. Ban đầu xây dựng Tiếu Thâm cố ý để lại những phòng tốt nhất, bình thường ai cũng không thể vào.
Hôm nay phòng của Lãnh Diễm coi như là được dùng đến rồi. Đi vào, Lãnh Tiểu Tam chỉ huy: “Tốt lắm, ném ở trên giường là được rồi, các anh đi ra ngoài đi.” Lãnh Tiểu Tam hôm nay có chút ra mặt, ai bảo lão đại đã ngủ thiếp đi, vậy thì không thể trách cậu, dù sao cậu uy phong lão đại cũng không biết. Bình thường Lãnh Tiểu Tam tuyệt đối không dám nói “Ném xuống đi”, đó chính là đi tìm chết.
Lý Duệ Thần nhìn Lãnh Diễm thở to ngủ trên giường, suy nghĩ một chút lấy điện thoại ra gọi cho Nghiêm Hi.
Khi điện thoại vang lên Nghiêm Hi còn đứng ở trong phòng khách chờ Lãnh Diễm, bên ngoài đã tối từ lâu, nhưng trong phòng lại như không có ai, đèn cũng không mở. Chỉ có mình Nghiêm Hi một mình đứng ở phòng khách ngẩn người đến bây giờ.
“Alo!” như không có hơi sức, Lý Duệ Thần nghe thấy có chút đau lòng.
“Hi Hi, Lãnh Diễm đang ở Thịnh Thế, uống nhiều quá, chắc là không về được.”
Nghiêm Hi nghe mắt vẫn còn nhìn ánh đèn ở bên ngoài, thật lâu hai người cũng không nói lời nào. Nghiêm Hi biết, đây là đang chờ thái độ của cô: “Được, em biết rồi, một lát nữa em qua.”
Lý Duệ Thần gật đầu một cái: “Được, vậy bọn anh đi trước. Khi em qua đây nói tài xế dẫn đường, hắn biết phòng ở đâu.”
Nghiêm Hi nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, cúp điện thoại liền bắt đầu tìm y phục. Tiểu Yêu ngủ ở trong phòng khách bị làm tỉnh, mơ mơ màng màng mở mắt nhìn Nghiêm Hi. Nghiêm Hi cười xin lỗi một tiếng: “Tự em ngủ đi, tối nay chị đi chăm sóc đại gia của chúng ta, không thể bồi em.”
Tiểu Yêu lè lưỡi liếm liếm tay Nghiêm Hi, như muốn nói: “Đi đi chị đi đi, không cần để ý đến em.”
Nghiêm Hi cười cười, đưa tay xoa đầu Tiểu Yêu, gọi điện thoại tìm tài xế đưa đến Thịnh Thế hoan ca.
Vừa vào cửa liền nhìn thấy Lãnh Diễm ở tren giường ngủ như heo chết, khóe miệng Nghiêm Hi nâng lên, cười không nổi, chỉ có mặt như khổ qua đóng của lại, ngồi trên mép giường ngẩn người nhìn Lãnh Diễm. Trong lòng nghĩ đến tột cùng mình làm tổn thương Lãnh Diễm bao nhiêu sâu?
Bốn năm trước bởi vì chuyện kia mà mình lập tức bỏ đi, một câu chào cũng không có. Khi Lãnh Diễm biết chạy tới chỉ còn mấy phút nữa cô sẽ đi, anh một đường phóng như đua xe chạy tới, kết quả một câu mình cũng không nói, miễn cưỡng chỉ dám nhìn ngực anh, khi đó trong lòng Nghiêm Hi cũng đau muốn chết.
Lãnh Diễm không nói hai lời, thậm chí vẻ mặt cũng không đổi, chỉ cười xoa xoa tóc của cô, đem Bảo Bảo nhét vào tay cô rồi dặn dò Bảo Bảo: “Từ nay về sau phải thay ta bảo vệ Hi Hi.”
Cho đến lúc Lãnh Diễm nói lời này Nghiêm Hi cũng không nhịn được chua xót trong lòng, ôm Bảo Bảo quay đầu bước đi. Nghiêng đầu đi chỗ khác, trong nháy nhịn không được rơi lệ, giống như vòi nước cứ chảy mãi, đường phía trước nhìn cũng không rõ, đôi mắt mơ hồ dựa vào trực giác của mình đi về phía trước.
Nước mắt rơi đến bên giường, không có vào chăn, lưu lại một vết tròn trịa. Nghiêm Hi đưa tay lau nước mắt, nhè nhẹ vỗ về người đàn ông cương nghị, như vậy không dễ dàng, anh làm sao làm được? Làm sao vẫn cưng chiều mình? Vì dụ dỗ cô vui vẻ còn có thể làm ra những vẻ mặt đáng yêu kia, sẽ rất khó khăn?
Vì cô, anh thay đổi bao nhiêu cô không biết, bơi vì anh sủng ái từ lúc cô năm tuổi, cho tới bây giờ cô vẫn nghĩ anh sủng ái cô là bẩm sinh. Nhưng hôm nay quá khứ chợt về, đâu phải là bẩm sinh. Tại sao ở trước mặt người ngoài luôn có bộ mặt lãnh khốc vô tình, thậm chí cả vẻ mặt cũng không có, lại có thể giống như một đứa trẻ trước mặt cô?
Nghiêm Hi xoa nước mắt trên khóe mắt, đứng dậy vào toilet lấy khăn lông. Cởi đồ cho anh, đừng nhìn người này gầy teo, thịt không hề thừa nhưng xương thì rất chắc, khi cởi quần áo có chút khó khăn, Nghiêm Hi cắn môi dưới gian nan để người Lãnh Diễm tựa vào người mình. Đoán chừng phát hiện có người ở bên cạnh mình, Lãnh Diễm mở đôi mắt mê mang, đột nhiên cảm thấy người phụ nữ này rất giống Nghiêm Hi, anh liền nhếch miệng cười: “Hắc hắc, cô có dung mạo rất giống vợ tôi, cô biết không, cô ấy rất kỳ quái.”
Động tác đang cởi quần áo của Nghiêm Hi dừng lại, nghiêng đầu nhìn nụ cười đặc biệt ngu của anh:”Cô ấy kỳ quái như thế nào?”
Lãnh Diễm chuyển mắt một chút, có chút mơ hồ, không biết nghĩ tới điều gì, khóe miệng từ từ nâng lên: “Cô ấy thích phụ nữ hơn thích tôi, cô nói có kỳ quái không?”
Khóe miệng Nghiêm Hi co giật sao lời này kỳ quái vậy? Cái gì gọi là thích phụ nữ hơn thích anh?
“Anh nghĩ sai rồi, chẳng qua đấy là bằng hữu của cô ấy mà thôi. Bằng hữu của cô ấy tới chỗ cô ấy mà không có chỗ ở, cho nên mới để cho cô ấy ở chung thôi. Hai chị em một thời gian dài không thấy, tự nhiên thấy nhớ nhung.”
Lãnh Diễm dùng sức lay đầu phản đối: “Không đúng không đúng, tình cảm với đám chị em có tốt như thế nào cũng không thể bỏ rơi lão công của mình đi ngủ cùng với người phụ nữ khác nha. Cô nhìn tôi…… Tôi với Tiếu Thâm, Cố Tiêu, Lý Duệ Thần tình cảm cũng rất tốt, nhưng mà tôi cũng chưa từng cởi sạch quần áo ngủ cùng bọn hắn.”
Nghiêm Hi trực tiếp đổ mồ hôi, cảm giác lời này lại càng thêm kỳ cục? Này này chuyện này……
Theo lời say của Lãnh Diễm, trong đầu Nghiêm Hi xuất hiện cảnh tượng, trên giường lớn, Lãnh Diễm, Tiếu Thâm còn có Cố Tiêu và Lý Duệ Thần bốn người nam nhân dáng dấp như hoa, cởi sạch quần áo nằm trên giường, sau đó, say, sau đó………. Uốn éo bánh quai chèo rồi…………