t cuộc cũng đi. Nào biết, Lãnh Diễm chợt quay người lại, sau đó Nghiêm Hi chưa kịp tránh né mắt dõi theo từng bước chân anh.
Nghiêm Hi bỗng trợn mắt thật to, không thể thở được nữa, cố gắng đè nén không dám thở gấp, chỉ sợ vật kia sẽ nổi loạn giống như tối hôm qua.
Lãnh Diễm cười ha ha, tâm trạng vô cùng tốt, nhìn dáng vẻ sợ hãi của Nghiêm Hi, không có ý định đùa giỡn nữa, xoay người đi vào phòng tắm.
Biết cửa phòng tắm thật sự đã đóng chặt, bên trong có tiếng nước chảy róc rách, Nghiêm Hi mới từ từ thở phào nhẹ nhõm, sau đó hơi cảm thấy buồn bực, người này bị sao vậy!
Nhưng tại sao cái đó lại xấu như vậy? Chẳng lẽ tối hôm qua là cái xấu xí đó khiến cho cô vui vẻ thét lên sao? Nghiêm Hi thực sự không muốn thừa nhận sự thật này, nhưng cũng không thể không thừa nhận, ngoài cái đó ra không còn cái nào khác.
Đến lúc nấu ăn, sau khi hai người tắm xong bắt đầu đau đầu về vấn đề bữa sáng. Hai người này thế nào, đều là người giỏi giang, có thể nói là cao thủ tài năng vẹn toàn, nhưng trên người lại thiếu một tài, tài nấu nướng.
Năm đó trong nhà họ Lãnh không thiếu người giúp việc, đâu cần bọn họ phải học nấu nướng, trong nhà chỉ cần tìm một người nào đó cũng có thể làm được một bữa tiệc Mãn Hán. Cho nên Lãnh Diễm phát triển toàn diện cũng không ý thức được, thật ra học nấu cơm vẫn là chuyện quan trọng nhất, lúc ở thành phố G với Lưu Thế Hiền Nghiêm Hi và anh cũng đã ý thứ về vấn đề này.
Tay nghề Lưu Thế Hiền khá tốt, mỗi lần thấy Lưu Thế Hiền bận rộn trong phòng bếp nửa ngày, bưng ra một món ăn lại Nghiêm Hi ăn đến mức say sưa, trong lòng mình cũng có cảm giác chua chua. Nói không rõ là cái gì, chỉ là hơi giống với vợ mình, làm gì cũng chỉ thích việc chồng mình làm, bao gồm cả việc chồng vào bếp nấu ăn.
Nói thử xem, khi đó Lưu Thế Hiền là người đàn ông làm mồi cho hai người phụ nữ này. Đây được coi là gì, đây được coi là một người đàn ông níu kéo dạ dày hai người phụ nữ, từ đó đồng thời nắm bắt được trái tim của hai người phụ nữ? Đây là suy nghĩ của Lãnh Diễm sau khi trở về từ từ ngẫm lại.
Nhưng cũng không thể không thừa nhận, nhìn thấy Chu Châu không chớp mắt vui vẻ ăn món ăn Lưu Thế Hiền làm, anh khá hâm mộ, rất hâm mộ. Có thể khiến người phụ nữ của mình nhìn mình như vậy, đó quả thật là một chuyện hạnh phúc dường nào!
Sáng nay, chuyện nấu ăn rất khốc liệt. Nghiêm Hi không biết làm, Lãnh Diễm cũng sẽ không làm. Vậy làm sao bây giờ? Đi ra ngoài ăn? Chuyện như vậy Nghiêm Hi sẽ không nói. Vậy hai người không nấu ăn cũng không đi ra ngoài ăn là sao? Chẳng lẽ anh muốn đói chết sao!
Lãnh Diễm vô cùng phản đối: “Chúng ta tự nấu, anh tin tưởng chỉ số thông minh của cả anh và em cũng đã hơn ba trăm, anh không tin không giải quyết được một bữa cơm.”
Nói đến thông minh, chỉ số thông minh của hai người rất cao, Lãnh Diễm còn cao hơn cả Nghiêm Hi, 180, mà Nghiêm Hi là 140, trí thông minh cao như vậy hai người liền tranh luận với nhau về một bữa cơm.
Vốn Nghiêm Hi còn đang ở trong phòng bếp, kết quả Lãnh Diễm đứng bên kia một lúc thì làm rơi vỡ trứng gà, một lúc cho quá nhiều dầu. Nghiêm Hi vừa nhìn, cả phòng bếp đầy vỏ trứng gà, lòng đỏ trứng gà vàng vàng trên đất, bên trên còn có thêm một lượng dầu ăn. Không được. Nghiêm Hi liếc mắt nhìn Lãnh đại gia đang quơ múa cái xẻng, lắc đầu một cái, hết cách rồi. Quá khốc liệt! Bây giờ không nhìn nổi nữa, chỉ có thể nhón chân lặng lẽ đi ra ngoài.
Lãnh Diễm ở trước mặt mồ hồ đầm đìa, trời nóng bức khiến anh không hề dễ dàng, chỉ là muốn nấu ăn thôi mà. Khi đó nhìn thấy Lưu Thế Hiền hạ bút thành văn*, còn tưởng rằng rất dễ dàng, cùng lắm anh chỉ cần làm đơn giản một chút cũng có thể làm được, nào biết rằng sẽ xuất hiện tình huống như vậy.
Thật ra thì, bọn họ không hề có kinh nghiệm nấu nướng, máy hút khói trong phòng bếp cũng không biết mở, trực tiếp mở ga nấu nướng. Cả phòng bếp nháy mắt trở nên ngập khói, anh ho khan sặc sụa, chợt nhớ tới cô vợ nhỏ phía sau mình, vội vàng quay đầu lại dặn dò: “Khụ khụ, nhanh đi ra ngoài đừng để bị sặc.”
A? Người đâu?
Đâu có thấy người đâu, Nghiêm Hi người ta nhìn thấy tình cảnh như vậy đã chạy ra ngoài từ lâu. Lãnh Diễm tức giận, cô nói anh làm cơm cho cô, kết quả cô còn chạy trước.
Quay đầu nhìn lại thứ trong nồi hoàn toàn không thể nhận ra là thứ gì, Lãnh Diễm càng đen mặt, cả trán cũng bị hun đến mức đen lên. Anh ném xẻng đi ra ngoài, trong phòng khách Nghiêm Hi đang tìm mấy video dạy nấu ăn. Hai người không nấu cơm cũng không sao, mấy video dạy nấu ăn, trông khá đơn giản.
Lãnh Diễm phía sau lên tiếng: “Em được lắm, một mình em không ngừng chiến đấu hăng hái với nồi niêu xoong chảo, kết quả mình em đào ngũ. Em đúng là người không có lương tâm, cũng không nghĩ vì ai anh mới làm như vậy!” Anh bước lên bóp cổ Nghiêm Hi, lắc qua lắc lại, nhưng không thể dùng sức, vậy cũng chỉ dùng sức lắc lắc, đến mức khiến cô nổ đom đóm mắt, thấy cô hơi mơ màng mới buông tay.
Nghiêm Hi nhăn mũi, không hài lòng lẩm bẩm: “Ngốc hết nói, anh nấu cơm cũng không chuẩn bị trước một chút, tối thiểu phải có một quyển sách dạy nấu ăn, anh nhìn em đây.” Nói xong cô giơ bản ghi chép đi vào phòng bếp.
Kết quả cô chưa đi vào liền chạy ra kêu to: “Lãnh Diễm, vào nhìn xem anh làm được chuyện tốt gì này!”
Lãnh Diễm không hiểu, anh làm gì rồi hả? Không phải chỉ biến trứng gà rán thành trứng đen sao?
Thở một hơi thật dài, xem ra Lãnh Diễm anh đời này cũng không phải là tài năng vẹn toàn, ít nhất anh cũng không thể vào phòng bếp.
Đi tới bên cạnh Nghiêm Hi, cô nhóc này đang bĩu môi phùng má nhìn anh, không hiểu. Nghiêm Hi bĩu môi, ám hiệu anh đi vào phòng bếp mà xem. Lãnh Diễm bước thêm hai bước, nhìn vào, tối đen, cả căn phòng đều đầy khói đen!
“Khụ khụ, chuyện này?” Lãnh Diễm không cẩn thận bị sặc, ho đến mức rớt nước mắt.
Nghiêm Hi cũng không rõ: “Anh hỏi em thì em biết hỏi ai, Lãnh Diễm, anh đã làm gì?”
Cuối cùng hai người anh nhìn em em nhìn anh, khói mù bên trong quá nhiều, không dám đi vào, dù có đi vào cũng không biết nguyên nhân. Lãnh Diễm vỗ đùi, lấy điện thoại di động gọi người quản lý cao ốc đến. Người quản lý cao ốc bên kia vừa nghe điện thoại, hừ, vị đại gia này có lẽ đã đốt phòng bếp rồi, nhanh chóng đến xem.
Vừa vào phòng, một nam một nữ đang ngồi yên trong phòng khách, quản lý không kịp chào hỏi chạy thẳng vào trong phòng bếp nhà Lãnh Diễm. Bởi vì hắn là quản lí, cho nên không thể không biết mọi bố cục bố trí trong nhà, cho nên chạy thẳng, không hề trễ nãi.
Lãnh Diễm và Nghiêm Hi nhìn vào trong phòng bếp, bên trong thỉnh thoảng còn vang lên tiếng ho khan của quản lý, sau đó hai người anh nhìn em em nhìn anh, ánh mắt kia rõ ràng đang hỏi: “Có nên đi vào nhìn xem người nọ sống hay chết hay không?”
Nghiêm Hi bĩu môi, hết cách rồi, Lãnh Diễm ngồi yên, cô phải làm.
Kết quả cô còn chưa đứng lên, Lãnh Diễm lập tức đè cô lại: “Được rồi, em ngốc nghếch, để anh đi xem.” Nói rất hiên ngang lẫm liệt khiến Nghiêm Hi không giải thích được, còn tưởng rằng anh sẵn sàng hy sinh.
Lúc này trong phòng bếp không có động tĩnh gì, quản lý đi ra, mặt hun khói đến mức sắc mặt thay đổi, nhìn hai người trong phòng khách bất đắc dĩ cười cười: “Tôi nói hai vị tổ tông, hai người không biết làm cơm thì thôi, ít nhất kiến thức an toàn phòng bếp cũng nên biết chứ? Hai người nói xem hai người cũng không biết tắt bếp, cũng may là tôi đến nhanh, nếu như muộn một bước có lẽ cả căn nhà này cũng cháy rồi.”
Quản lý dẫn hai người đi vào, hai người vừa nhìn, toàn bộ dụng cụ trong bếp đều thay đổi. Quản lý chỉ vào cái nút trên máy hút khói nói với hai người: “Thấy không, đây là khói dầu, lúc nấu nướng sẽ sinh ra khói dầu, sau này nấu nướng phải mở, nếu không cả phòng sẽ đầy khói dầu.”
Hai người ngoan ngoãn gật đầu.
Quản lý tiếp tục: “Sau này nấu nướng xong nhớ phải tắt bếp. Lần này là do hai người đi ra ngoài mà không tắt bếp, cho nên mới dẫn đến bốc cháy.”
Nghiêm Hi liếc mắt nhìn Lãnh Diễm, ánh mắt cười cười, nhưng cũng không bật cười thành tiếng. Hai người vừa nhìn quản lý vừa ngoan ngoãn gật đầu.
Quản lý hài lòng, hai học sinh ngoan, vừa cẩn thận dặn dò một hồi, vỗ vỗ tay đi ra.
Hai học sinh ngoan ngoãn đưa tiễn ông thầy, Nghiêm Hi nhìn Lãnh Diễm vẻ mặt không vui, buồn cười cũng không dám cười, chỉ có thể xoay người về phòng khách.
Lãnh Diễm không kiên nhẫn đi theo, dang tay ôm lấy cả người Nghiêm Hi, cọ cọ liên tiếp lên khuôn mặt trắng hồng của cô. Dám cười anh, anh cọ hết khói than trên mặt lên mặt cô, xem cô còn dám cười anh nữa không.
Nghiêm Hi đen mặt, không thể không nói Lãnh Diễm có lúc thật ngây thơ hết mức.
Cuối cùng bữa sáng còn chưa xong, Lãnh Diễm nhìn đồng hồ cũng không còn sớm, sắp mười một giờ. Thôi được rồi, bữa sáng bữa trưa kết hợp vào một bữa.
Hai người vào phòng tắm rửa mặt, sau khi Lãnh Diễm sửa sang lập tức trở thành một quý công tử tao nhã, Nghiêm Hi chọn bừa một chiếc áo sơ mi phối với quần short mát mẻ, đôi giày nhỏ nhắn xinh xắn muốn kéo Lãnh Diễm ra ngoài như vậy. Lãnh Diễm cũng không cản cô, từ nhỏ cô đã thích mặc quần áo đơn giản.
Hai người lái xe chạy thẳng tới khách sạn sáu sao của mình, đầu bếp ở đó năm đó Lãnh Diễm chỉ chọn được một người trong số một ngàn người. Vốn dĩ người này được tuyển chọn đặc biệt vì Nghiêm Hi, ai ngờ Nghiêm Hi rời đi, anh cũng không muốn lãng phí tài năng chuyển đầu bếp này đến khách sạn, không ngờ nhờ đó buôn bán cực kỳ thuận lợi.
Thức ăn đầu bếp này làm, rất hợp khẩu vị Nghiêm Hi.
Vào phòng ăn, trưởng ca đã biết hai vị này đến, dẫn thẳng hai nhân vật quan trọng đến bàn chuyên dụng, vị trí này là vị trí tốt nhất để ngắm phong cảnh bên ngoài, mỗi lần anh tới đây đều chọn vị trí này để ngồi, bình thường cũng không dám để khách ngồi.
Vốn bữa cơm này có thể ăn thật ngon lành, ai biết rằng còn chưa bê món ăn ra Lãnh Diễm đã nhìn thấy Phong Trác Hạo.
Người đàn ông này trông rất quen, hình như…
Lãnh Diễm nheo nheo mắt, nhớ tới một lần ở trong bệnh viện thành phố G, không mấy thiện cảm, ánh mắt chuyển động nhìn Phong Trác Hạo đang đi về phía phòng ăn, Lãnh Diễm cười híp mắt nhìn Nghiêm Hi.
“A, Lãnh tiên sinh, sao hôm nay trùng hợp vậy?” Giọng nói trầm thấp sau lưng phá vỡ không khí yên tĩnh giữa Lãnh Diễm và Nghiêm Hi.
Lãnh Diễm quay đầu lại nhìn hắn, nhíu mày không vui: “Chúng ta quen nhau sao?”
Phong Trác Hạo đi thẳng tới, giống như nhìn thấy người quen, thả cậu con trai trong tay vào trong lòng Nghiêm Hi, cười quyến rũ với cô: “Giúp một việc.”
Nghiêm Hi nhìn Nhục Đoàn Tử từ trên trời rơi xuống, sững sờ, cô chưa từng ôm trẻ con, mặc dù cậu bé này khoảng chừng bốn, năm tuổi nhưng vẫn khiến tay chân Nghiêm Hi cứng đờ, chỉ có thể mở to trừng mắt với Nhục Đoàn Tử bé nhỏ.
Phong Trác Hạo khẽ mỉm cười, kéo một chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, sau đó đưa tay ra ôm lấy con trai mình, đặt trên chân, lúc này mới nhìn thẳng vào Lãnh Diễm đang tức giận, khẽ mỉm cười: “Lãnh tiên sinh không nhận ra tôi sao? Chúng ta đã từng gặp nhau ở thành phố G!” Nói xong quay đầu lại nhìn Nghiêm Hi, “Cô Nghiêm, chúng ta cũng đã gặp nhau, đúng chứ?!”
Nghiêm Hi sững sờ, thấy ánh mắt hơi nghi ngờ của Lãnh Diễm đang nhìn Phong Trác Hạo mỉm cười, gật đầu: “Vâng, lại gặp nhau rồi.” Ngày hôm qua vừa gặp nhau ở nhà Tiếu Thâm, sao có thể trùng hợp như thế, hôm nay còn gặp sao?
Phong Trác Hạo thỏa mãn gật đầu: “Cho nên chúng ta l