u nào, anh thật sự lười phải khách sáo với người phụ nữ dối trá như Lý Lệ.
Lên lầu đóng cửa, Phong Trác Hạo khen ngợi: “Con trai, con quá mạnh mẽ, người phụ nữ kia cũng sắp làm cho ba con ói đến nơi, con làm rất tốt.” Đây chính là cách giáo dục của Phong Trác Hạo. Khó có thể tưởng tượng rằng, một người đàn ông lạnh lùng như vậy, còn không biết xấu hổ còn dạy cho đứa nhỏ đối diện làm như thế, một ngày nào đó sẽ bị vạch trần, nhìn người làm cha này như thế nào!
Dưới nhà Nghiêm Đình cứ như vậy nhìn Lý Lệ, cũng không khom lưng đến đỡ, chỉ ra vẻ quan tâm nói: “Cô bé, không sao chứ?” Câu hỏi rất hiền lành, giống như thật là ông nội vậy.
Bàn về độ nghiêm túc, xã giao có lệ dĩ nhiên Lý Lệ còn kém xa Nghiêm Đình đã tu thành chính quả. Ông đã tôi luyện hơn nửa đời người trong cái vòng thật giả lẫn lộn này, có thể nói từ lúc ông từ trong bụng mẹ đã bắt đầu học, Lý Lệ thay đổi giữa chừng dĩ nhiên không thể là đối thủ của ông.
Không nhận ra vẻ mặt gì khác ngoài quan tâm của Nghiêm Đình, Lý Lệ khéo léo lắc đầu, “Ông ngoại, cháu không sao.” Sau khi tự mình bò dậy, thản nhiên ngồi bên cạnh Nghiêm Đình, thân thiết kéo tay Nghiêm Đình thật sự như hai ông cháu. Lý Lệ cười ngọt ngào, “Cậu bé thật đáng yêu, cậu bé là cháu nội của ông sao? Lúc nãy người đó hình như là cậu của cháu?” Lý Lệ thận trọng hỏi, đôi mắt khép nép nhìn chằm chằm Nghiêm Đình. Cô ta rất tự nhiên hỏi là ‘cậu”, có thể nghĩ muốn biến mình trở thành một thành viên nhà họ Nghiêm. Nghiêm Đình cười lạnh trong lòng, đây là muốn tới nhà ông chiếm tiện nghi!
Mỉm cười gật đầu coi như là cam chịu, thật ra thì chỉ không muốn mở miệng nói thêm câu nào mà thôi.
Lý Lệ vốn đang rất cẩn thận, khép nép hỏi ‘cậu’, dĩ nhiên là cô ta cũng đã tính toán. Dùng một câu hỏi nhỏ, nếu ông cụ gật đầu, vậy thì bản thân cô ta coi như cũng đã bước một chân vào nhà họ Nghiêm rồi, coi như ông cụ đã ngầm xác nhận thân phận cô ta rồi.
Nghiêm Đình trả lời khiến cô ta rất hưng phấn, suýt chút nữa còn nhảy dựng lên tại chỗ. Nhưng cô ta vẫn giả bộ vô ý nói: “Cậu bé thật đáng yêu, cũng thật giống cậu.”
Trong góc trên tầng hai, Nhục Đoàn Tử cười trộm nhìn mặt ba mình đang co giật. Phong Trác Hạo nghe Lý Lệ gọi mình là cậu, trong lòng vô cùng ghê tởm. Sao anh không thể giải thích được rằng mình là cậu của một người phụ nữ khi nào? Anh nghĩ không hiểu, nếu đã nghĩ không ra thì không cần nghĩ nữa, nhanh chóng đưa cháu gái ngoại chính về mới đúng!
Không biết đã trải qua bao lâu, dù sao trời bên ngoài cũng đã tối, ông cụ thật sự không chịu đựng được nữa, ông sắp nôn mửa vì Lý Lệ. Người ta mở miệng một tiếng ông ngoại, ông có nói gì cũng đều là xâm phạm đến người ta. Sao ông không hề có một chút xíu cảm giác ngọt ngào nào, ngược lại còn khiến ông có cảm giác chua? Ông rất muốn nôn ói.
Ông cụ tinh mắt liếc nhìn kim chỉ giờ, ông quản gia cũng thấy được, liền lấy lý do: “Ông chủ, tới giờ rồi, buổi tối người còn phải đến gặp XXX, sắp đến giờ rồi.” Quản gia rất chu đáo, kính cẩn đi tới trước mặt Nghiêm Đình, đầu tiên là khom người với Lý Lệ, cười lễ phép, sau đó mới kính cẩn nói với Nghiêm Đình như vậy.
Lý Lệ rất hài lòng về việc quản gia lễ phép với mình. Cô ta cảm thấy đây mới là lễ nghi của người có tiền! Cách cha con Phong Trác Hạo nhìn cô ta vẻ khinh thường thật sự là không có tư cách.
Nghiêm Đình liếc mắt nhìn quản gia, âm thầm khen ngợi. Hai người đã là chủ tớ nhiều năm, chỉ cần một ánh mất là có thể hiểu ý lẫn nhau. Nghiêm Đình cố làm ra vẻ liếc mắt nhìn kim đồng hồ nhiều lần, “À, cũng đã trễ thế này, thời gian trôi qua thật nhanh, cháu đến đây, ta vui mừng đến mức quên cả thời gian rồi.”
Lý Lệ cũng đứng dậy, dáng vẻ tao nhã, cô ta tới nhà họ Nghiêm trước là muốn ra mắt học hỏi lễ nghi, chỉ là dáng vẻ học hỏi khá lâu. Cô ta khéo hiểu lòng người cười cười: “Ông ngoại, không quan trọng. Thời gian cũng không còn sớm, cháu cũng nên đi, cháu sẽ thường xuyên đến thăm người.”
Nghiêm Đình cố ra vẻ như không muốn: “Hazz, cháu coi, tối nay là lần đầu tiên cháu tới, nên giữ cháu ở lại ăn cơm tối.”
Trong lòng Lý Lệ vẫn khá tiếc nuối. Vốn rằng cô ta muốn ở lại thêm một lúc, nhưng nghĩ lại, lần đầu tiên mình tới đã ở lại lâu như vậy có lẽ quá mức cố ý rồi. Không được, phải nhất quyết lắc đầu: “Không, ông ngoại, chồng cháu còn đang chờ cháu về ăn cơm tối, cháu không về anh ấy sẽ không ăn.” Đây là Lý Lệ âm thầm tô vẽ hạnh phúc của mình. Cho đến bây giờ cô ta vẫn muốn nhắn nhủ điều gì đó cho Nghiêm Đình, rằng cô ta được gả đi rất tốt. Chồng cô ta vừa có tiền vừa yêu cô ta, cô ta rất hạnh phúc, không cần dựa vào nhà họ Nghiêm vẫn sống tốt, cô ta tới nhà họ Nghiêm đơn giản chỉ vì nghiêm Tử Hoa là mẹ nuôi cô ta.
Nghiêm Đình gật đầu tỏ ý mình hiểu.
Lý Lệ đi, cuối cùng cũng đã đi, tất cả già trẻ lớn bé nhà họ Nghiêm đều thở phào nhẹ nhõm, ngay cả quản gia sau khi tiễn Lý Lệ cũng mang vẻ mặt may mắn ‘cuối cùng đã đi’.
Người trong nhà đều tụ tập lại, ai cũng có thể nhìn thấu cảm nhận hôm nay của mọi người, cả nhà đều cười ầm lên, Lý Lệ này chính là một chuyện cười.
Đây chính là thu hoạch duy nhất ngày hôm nay khi Lý Lệ đến nhà họ Nghiêm. Nhưng Lý Lệ còn không biết, cô ta vẫn đang đắc chí. Mọi người xem xem, cô ta đã gọi ông ngoại với cậu rồi, nhà họ Nghiêm đã thuận lợi chấp nhận cô ta. Về sau chỉ cần cố thêm một chút nữa, nhà họ Nghiêm có thể thuận lợi trở thành chỗ dựa của cô ta.
Lý Lệ nghĩ thật tốt, thật tốt quá, cho nên vẫn hơi đắc ý vênh váo. Bây giờ có một chuyện khiến cô ta không hài lòng, đó là lúc cô ta vừa mới tới nhà họ Nghiêm, thế mà ông cụ cũng không nói cho cô ta biết tin ông cụ sắp sửa mừng thọ. Ông cụ nên mời cô ta tham gia, rằng nhà họ sắp tổ chức lễ mừng thọ. Nếu như hôm đó ông cụ tuyên bố thân phận của mình trong lễ mừng thọ, vậy thì thật tốt. Suy nghĩ mà xem, hôm đó sẽ có rất nhiều người có tiền ở thành phố A tới, càng không cần phải nói đến những thanh niên tài năng anh tuấn. Bây giờ cô ta dần không có lòng tin đối với Chu Khải, người như Chu Khải còn lén cho người điều tra sau lưng cô ta, nếu cô ta có thể tìm được một người đẹp trai trẻ tuổi, giàu có lập tức sẽ đạp hắn ra.
Tâm trạng Lý Lệ rất tốt, cười cười quay về khách sạn, ai ngờ nửa đường gặp được Nghiêm Hi, ánh mắt Lý Lệ càng khác thường.
Lúc đầu bởi vì gia cảnh cô ta không bằng người khác, cho nên luôn cảm thấy Nghiêm Hi cao hơn cô ta. Lúc này cô ta vừa trở về từ nhà họ Nghiêm, sau mấy ngày điều tra coi như cô ta cũng biết tài sản nhà họ Nghiêm, hầu như không có gia đình nào ở thành phố A vượt qua. Cô ta là một cô chủ nhỏ nhà họ Nghiêm sao có thể không thoải mái khi đứng trước mặt Nghiêm Hi?
Lý Lệ nhìn Nghiêm Hi đi từ trong thang máy ra, cao quý ngước mắt nhìn Nghiêm Hi, hơi có cảm giác đang nhìn từ trên cao xuống, nhưng chiều cao không bằng. Lý Lệ lớn lên rất xinh đẹp, nhưng dáng vóc rất nhỏ nhắn, chưa tới một mét sáu mươi. Nhưng Nghiêm Hi không như vậy, tỷ lệ cơ thể cô rất chuẩn, chiều cao tiêu chuẩn một mét sáu mươi tám. Hơn nữa chân còn mang một đôi giày cao gót tám xentimet, người lập tức cao hơn hẳn, đi từ xa tới là có thể thu hút ánh mắt đàn ông, nhìn gần, vóc dáng cô có thể so với tiên trời.
May là như vậy, Lý Lệ khoanh tay ôm ngực liếc nhìn Nghiêm Hi. Tầm mắt Nghiêm Hi vẫn duy trì ở độ cao đó, vừa đúng vượt qua chiều cao Lý Lệ, nhìn thấy Lãnh Diễm đang đi từ bên ngoài vào, Nghiêm Hi khẽ mỉm cười, bộ váy dài cúp ngực màu đỏ càng tôn lên nước da trắng nõn nà, óng ánh dưới ánh đèn chói mắt.
Nghiêm Hi đã nhìn thấy Lý Lệ, cô không hiểu tại sao Lý Lệ vẫn luôn diễn trò ngây thơ đột nhiên ra vẻ cao ngạo, nhưng cũng quá cao ngạo, rất giống như nhà giàu mới nổi, cố ý cao ngạo quá mức.
Nghiêm Hi không hề nhìn Lý Lệ đối diện, mắt vẫn dính trên người Lãnh Diễm đang đứng ở cửa mỉm cười. Lý Lệ hai tay ôm ngực chặn trước mặt Nghiêm Hi, cao ngạo chẳng thèm nói với Nghiêm Hi. Nhưng ai ngờ rằng Nghiêm Hi cũng không từng nhìn qua cô ta, giống như cô ta không hề tồn tại trước mắt, cố gắng tránh khỏi đường thẳng mình cố duy trì. Lý Lệ cố dằn lòng, không hề nhường đường, để xem Nghiêm Hi có thể làm gì. Cô ta nghĩ người phụ nữ như Nghiêm Hi sẽ không trực tiếp đụng vào, sớm muộn gì cũng sẽ chủ động đi đường vòng.
Ai ngờ, Nghiêm Hi không hề dừng chân, đi thẳng tới, Nghiêm Hi cao, giờ này còn mặc một cái váy dài màu đỏ trên người, trang điểm tinh xảo giống như một nữ vương đang đi thẳng tới.
Chân Lý Lệ như có quỷ thần xui khiến bước nhỏ sang một bên, sau đó cũng cảm thấy Nghiêm Hi đi thẳng tới trước mặt cô ta, cả đoạn đường Nghiêm Hi không hề đi đường vòng. Bởi vì Nghiêm Hi không hề nể tình va vào người lảo đảo, trừng mắt, Nghiêm Hi này…
“Nghiêm Hi, cô được dạy dỗ như vậy sao?” Nếu bình thường giọng Lý Lệ sẽ rất nhỏ, nhưng hôm nay Lý Lệ đang đắc ý vênh váo, tương lai nhà họ Nghiêm quá tốt đẹp đến mức cô ta trở nên hôn mê kích động. Trong lòng cô ta trở nên cao ngạo không giải thích được, giống như cô ta là con gái lớn lên trong nhà họ Nghiêm vậy.
Nghiêm Hi không hề để ý đến, giống như không hề biết người này, đi tới bên cạnh Lãnh Diễm khẽ mỉm cười, tiếng cười hết sức giống người đẹp có thể hòa tan băng.
Tao nhã kéo tay Lãnh Diễm, lúc này Nghiêm Hi mới khẽ nghiêng người nhìn Lý Lệ đang giơ chân tức giận phía sau, hơi khinh thường nhìn cô ta, sau đó lập tức dời mắt, giọng không kiên nhẫn: “Đường rộng như vậy, Chu thiếu phu nhân không thể đi bộ bình thường, hay là đã chiếm đường người khác thành quen, cảm giác mình vĩnh viễn không thể bằng người khác?” Nói xong, quay người đi.
Lý Lệ hít khí lạnh, cô ta vừa nghe thấy gì? Nghiêm Hi nói gì? Từ khi nào miệng lưỡi của người phụ nữ này trở nên sắc bén như vậy?
Câu nói kia có ý gì người khác không biết nhưng sao cô ta có thể không biết? Có phải đang nói cô ta thích tranh giành đồ của người khác? Bây giờ còn đang hận cô ta cướp Chu Khải sao? Hận thì có ích lợi gì, không phải là nên oán hận mình không có bản lĩnh trói buộc đàn ông của mình!
Lãnh Diễm cười hiền, Hi Hi vừa rồi khiến anh nhớ lại, trước kia Hi Hi đều như vậy, dáng vẻ nữ vương cao cao tại thượng, anh thích. Anh thích cô là người phụ nữ dáng vẻ của một nữ vương, kiểu phụ nữ đó, đủ vị!
Nhìn Nghiêm Hi vừa nản lòng vừa nản chí, Lãnh Diễm lái xe trên đường: “Sao vậy, hôm nay tâm trạng không tốt sao?”
Vẻ mặt Nghiêm Hi thản nhiên, không nói lời nào, chỉ thản nhiên liếc nhìn anh, lười biếng tháo giày cao gót, co người như mèo vào bên tay lái phụ.
Nhìn đèn đường chợt sáng và cảnh sắc tối ngầm bên ngoài cửa xe, Nghiêm Hi chợt mở miệng: “Anh nói xem, vì sao lại phức tạp như vậy?”
Lãnh Diễm đang chuyên tâm lái xe, thấy cô không đầu không đuôi hỏi một vấn đề mơ hồ như vậy, kinh ngạc nhướn mày: “Xảy ra chuyện gì vậy, sao đột nhiên em lại cảm thán như vậy?”
Nghiêm Hi khẽ mỉm cười, lắc đầu một cái: “Không có gì.” thật ra hôm nay cô biết Lý Lệ đến nhà họ Nghiêm, lúc ở nhà họ Tiếu gặp Phong Trác Hạo, hắn đại diện nhà họ Nghiêm đến khiến Nghiêm Hi nhớ lại ông ngoại đã bị mình cố ý bỏ quên trong góc. Sau khi rời nhà họ Tiếu, Nghiêm Hi lái xe mình, quỷ thần xui khiến thế nào cô lái xe đến biệt thự nhà họ Nghiêm, dừng xe, nhìn thấy biệt thự quen thuộc.
Nghiêm Hi trong xe ngơ ngác, không hiểu tại sao mình lại xuất hiện ở đây, đợi đến lúc cô muốn rời đi đúng lúc nhìn thấy Lý Lệ.