h lùng, lúc nói chuyện với Nghiêm Hi, vô tình còn có tình cảm dịu dàng.
Nghiêm Hi cũng cảm thấy đợi tiếp nữa cũng không có ý nghĩa, gật đầu một cái rồi đứng dậy muốn đi, thấy chú Lý đứng bên nhìn mình mỉm cười, Nghiêm Hi đột nhiên cảm thấy thật có lỗi. Trước kia mặc dù mình kiêu căng, nhưng cho tới nay cũng không biết cố ý gây khó khăn cho người khác. Không biết những người quen cũ hôm nay chứng kiến mình như vậy sẽ có phản ứng gì, không biết có bị dọa sợ không?
Chú Lý dường như nhận ra Nghiêm Hi xấu hổ, yên lặng mỉm cười. Trò đùa giỡn hôm nay ông cũng đã nhận ra từ trước, ông cũng đã chú ý đến lúc Nghiêm Hi và ông chủ đi vào. Chỉ là không ngờ nửa đường lại xuất hiện một đôi vợ chồng, hành động của người phụ nữ kia đều lọt vào trong mắt ông. Ông hiểu tính tình Nghiêm Hi, nếu không phải người phụ nữ kia chạm tới ranh giới cuối cùng của cô, Nghiêm Hi cũng sẽ không làm vậy. Ông cảm thấy chẳng những Nghiêm Hi không làm sai, cô còn làm vô cùng tốt.
Aii, bọn nhỏ đều trưởng thành rồi, đã biết cách bảo vệ bản thân.
Không đợi Nghiêm Hi và chú Lý chào tạm biệt, Lãnh Diễm đi tới ôm eo Nghiêm Hi đi về phía trước. Nghiêm Hi bị động, chỉ có thể ngoan ngoãn bước chân.
Lãnh Diễm không hề quay đầu lại, giọng lạnh lùng truyền khắp cả căn phòng: “Chú Lý, giúp tôi chiêu đãi hai người bạn cũ đường xa tới đây này thật tốt.” Dứt lời, hai người cũng đã biến mất ở phòng ăn.
Lý Lệ vẻ mặt không thể tin nhìn hai người biến mất không còn bóng dáng, trợn trừng hai con mắt to tròn, nỗi tức giận bùng cháy trong lòng không thể kiềm chế được nữa, cô ta quăng dĩa thức ăn trên bàn trước mặt vẫn không thể nguôi giận. Liếc mắt nhìn Chu Khải vẫn đang ngồi yên trên ghế, Lý Lệ hít một hơi thật sâu, kiềm chế nỗi tức giận, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh: “Khải, thật xin lỗi, em không ngờ kết quả sẽ như vậy.” Lý Lệ một mặt tự trách, chỉ sợ Chu Khải không trách cứ cô ta cũng thế, toàn bộ hối tiếc đều lọt vào trong mắt Chu Khải.
Chu Khải ý thức được gì đó, nhưng chút ý thức này cũng không khác gì đang mọc cánh, hắn định bắt lấy nó, nó liền vỗ cánh bay đi. Nhưng không biết tại sao, nhìn vẻ mặt dịu dàng áy náy trước mặt, Chu Khải chợt cảm thấy thật mệt mỏi, mệt mỏi chết đi được. Đó là kiểu mệt mỏi đến từ sâu tận trong lòng, mệt đến mức không muốn duy trì cái gì.
Mắt Lý Lệ rất sáng nhìn Chu Khải đối diện, nhìn vẻ mệt mỏi hiện lên rõ nét ở hai bên thái dương, chợt cảm thấy hơi sợ hãi. Biểu hiện lần này của cô ta quá kém, thậm chí còn bị vài ba lời của Nghiêm Hi phá hỏng cả kiềm chế thường ngày của bản thân, biểu hiện một mặt khác để người ta biết.
“Khải?” Lý Lệ cẩn thận gọi người đàn ông trẻ tuổi đối diện.
Chu Khải nghe Lý Lệ hoảng sợ gọi, thở dài một hơi, giọng nói không thể nhận ra mệt mỏi: “Lý Lệ, chúng ta về thôi, anh rất mệt mỏi.”
Lý Lệ ngơ ngác nhìn Chu Khải, dường như không hiểu tâm tư hắn. Nhưng bởi vì hành động của mình hôm nay, Lý Lệ không dám thử dò xét tùy ý, chỉ đành phải nghe theo lời hắn: “Được, chúng ta về.”
Lúc này chú Lý đứng bên nãy giờ không nói gì đi ra ngăn cản bọn họ. Lý Lệ vốn đang tức giận, khi biết quản lý này biết Nghiêm Hi càng không có ấn tượng tốt. Bây giờ bọn họ muốn đi còn ngăn cản, chân mày Lý Lệ nhíu lại: “Ông có chuyện gì không?”
Chú Lý cười đúng mực, bình thản nói: “Bàn này vẫn chưa thanh toán.”
Lý Lệ lộ vẻ không dám tin: “Ông nói cái gì?” Nhìn vẻ mặt người quản lý, là muốn bọn họ thanh toán cho cả bàn này?
Chú Lý dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Lý Lệ: “Bởi vì trước kia Lãnh thiếu gia dẫn tiểu thư đến đây đều không cần tính tiền, nhưng bởi vì lần này có thêm hai vị cho nên là khác nhau, thiếu gia và tiểu thư cũng chưa ăn xong. Hay thế này đi, nếu như hai vị cảm thấy không công bằng, có thể chỉ cần thanh toán phần của hai vị, về phần của thiếu gia và tiểu thư lúc khác sẽ tính!”
Lý Lệ cảm thấy lời nói của ông già này và Nghiêm Hi rất giống nhau, giọng nói êm êm thong thả nghe như thế nào đều giống như đang châm chọc cô ta. Cô ta cảm thấy đây chính là Nghiêm Hi đang buộc lấy mình, vừa định nhất quyết từ chối. Đây là bàn của Lãnh Diễm và Nghiêm Hi, tại sao bọn họ phải thanh toán.
Kết quả Lý Lệ còn chưa nói hết câu, Chu Khải ở bên đã đưa cho cô ta một thẻ Platinum Card, “Phiền nhanh lên một chút!” Bây giờ hắn cảm thấy rất mệt mỏi, không muốn so đo tính toán với bất kì cái gì nữa, chỉ muốn nhanh chóng về phòng thật nhanh.
Ai ngờ, Lý Lệ cướp lấy thẻ bạch kim trên tay hắn, Chu Khải cau mày nhìn Lý Lệ, lại thấy vẻ không cam lòng trên mặt cô ta. Chu Khải nhíu nhíu mày, cũng không nói gì nghiêng đầu không nhìn cô ta nữa. Ngồi trên ghế không ngừng xoa trán mình, hắn chỉ cảm thấy chuyện ngày hôm nay dường như lập tức phá hủy cả cuộc đời mình. Hắn chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày thân phận Nghiêm Hi còn cao hơn cả hắn.
Bên kia, Lý Lệ liếc mắt lướt qua đại sảnh, phát hiện ánh mắt của rất nhiều người cố tình như vô tình quét qua bên này. Lý Lệ biết, hôm nay Nghiêm Hi cư xử như vậy, bản thân cô ta cũng quá mất mặt. Nhưng tại sao còn muốn cô ta thanh toán, cô ta và Chu Khải căn bản không ăn nhiều.
Lý Lệ thở dài một cái, cố gắng khôi phục phong thái tao nhã của thiếu phu nhân nhà họ Chu. Cô ta nhìn Lý giám đốc khẽ mỉm cười: “Lý giám đốc, nếu Lãnh tiên sinh trước kia đều ăn uống chùa ở chỗ này, vậy tại sao lần này còn cần chúng tôi thanh toán. Đây có thể coi như khách sạn mấy người là ma cũ bắt nạt ma mới sao?”
Khách hàng ở đó nghe được Lý Lệ nói vậy, nháy mắt cảm thấy Lý Lệ không phóng khoáng. Không phải chỉ là một bữa cơm thôi sao? Có thể tốn của cô ta bao nhiêu tiền. Sau đó lại nghe Lý Lệ nói ‘ma cũ bắt nạt ma mới’, mọi người chợt hiểu. A, thì ra là người vùng khác, khó trách keo kiệt như vậy.
Chu Khải ngồi trên ghế thực sự không nhịn nổi, lạnh lùng đứng lên, lấy thẻ bạch kim trong tay Lý Lệ, không nói hai lời đưa cho Lý giám đốc, áy náy nói: “Xin lỗi.” Rồi sau đó xoay người lạnh lùng nhìn Lý Lệ một cái.
Lý Lệ vừa định phản kháng lại bị ánh mắt lạnh lùng của Chu Khải làm cho không thốt nên lời. Lý Lệ rõ ràng nhìn thấy sự chán ghét trong mắt Chu Khải. Hôm nay Nghiêm Hi làm cô ta bẽ mặt, không những làm lộ thân phận ngầm của bản thân, còn mãnh liệt phá hủy hình tượng cô ta trong lòng Chu Khải. Chu Khải vốn dĩ không yêu cô ta, bây giờ bị Nghiêm Hi chọc giận bộc lộ bản chất không giống thường ngày. Chẳng lẽ cứ như vậy liền bị Chu Khải chán ghét?
Lý Lệ nhanh chóng suy nghĩ, muốn tìm một biện pháp cấp cứu trong thời gian ngắn nhất. Bỗng nhiên, Lý Lệ khổ sở cười, lại nhìn Chu Khải đang bất động ngồi trên ghế một lần nữa, chậm rãi đứng ở trước mặt Chu Khải, vẻ mặt khổ sở xem Chu Khải căng thẳng trong lòng.
Lý Lệ lặng lẽ nhìn từng li từng tấc tình cảm trong mắt Chu Khải, tiếp tục tiết mục bản thân khổ sở, tự giễu nói: “Em biết em kém xa cô ấy. Ngày trước thật đúng là vậy, bây giờ sau khi biết thân phận cao cao tại thượng của cô ấy càng khẳng định hơn. Em vốn là một kẻ bị ba mẹ vứt bỏ, chỉ là tốt số được ba mẹ nuôi nuôi dưỡng. Em vẫn nghĩ rằng cuộc đời em về sau sẽ tươi sáng, nhưng chưa từng nghĩ đến năm năm tuổi lại thay đổi. Mẹ nuôi chết, ba nuôi bị người ta tống vào ngục giam, cũng chỉ còn lại một mình em. Trong năm tháng quá khứ lâu dài, trong đầu em chỉ có thể nghĩ đến một vấn đề duy nhất đó là làm thế nào để ăn no. Cho đến khi sắp bước vào đại học, Phó tổng tập đoàn Thánh Đức tới tìm em, hơn nữa còn chia lợi nhuận cho em, lúc đó em mới dần bắt đầu sống cuộc sống bình thường. Em yêu anh, chẳng lẽ điều này cũng có lỗi soa? EM hiểu em không bằng Nghiêm Hi, nhưng em đã rất nỗ lực…” Còn chưa nói hết câu, nước mắt Lý Lệ không ngừng rơi xuống, giọng nói nghẹn ngào đến mức hoàn toàn không phát ra được chút âm thanh nào, còn muốn nói thêm vài ba câu nhưng không thể, liền trực tiếp cúi xuống, nằm trên đầu gối Chu Khải.
Chu Khải lập tức cảm thấy không biết làm thế nào, nơi này là nơi công cộng, hắn cảm thấy Lý Lệ vừa hành động như vậy, ít nhất, hắn nhìn thấy ánh mắt chế giễu trong đại sảnh không ngừng bắn sang.
Hắn không có cảm giác gì đối với Lý Lệ, nhưng ít nhất sẽ cảm thấy cô ta yếu đuối, mình cũng không nỡ nói năng nặng lời. Ai ngờ Nghiêm Hi chỉ nói hai câu bâng quơ cũng khiến bản chất Lý Lệ hoàn toàn lộ ra. Tại sao lúc đầu ba mẹ mình cảm thấy Lý Lệ là người tốt? Hay là nói, bọn họ căn bản không để ý đến con dâu tương lai của mình như thế nào, chỉ cần con dâu mang đến tiền tài là tốt rồi?
Chu Khải chợt cảm thấy thương tâm, cuộc đời mình đã được an bài như vậy?
Lúc này, giám đốc Lý đã quay lại, vẻ mặt áy náy nhìn hai người, đắn đo nói: “Thật ngại quá, thẻ này không đủ.”
Chu Khải vốn bị Lý Lệ làm cho không vui, nghe vậy càng thêm nhíu chặt chân mày. Hắn nhìn Lý giám đốc, cũng không quan tâm đến Lý Lệ đang nằm trên đầu gối mình, “Sao có thể, mặc dù tiền bên trong thẻ chiều nay tiêu rất nhiều, nhưng ít ra vẫn còn vài chục vạn!” Hắn đã từng nghe nói thức ăn nơi này rất đắt, nhưng cũng không thể đắt đến mức đó cơ chứ?
Lý giám đốc nghe vậy sững sờ, Lý Lệ nằm trên đầu gối Chu Khải cũng cứng đờ người. Lý giám đốc lặng lẽ lườm Lý Lệ nằm trên đầu gối Chu Khải, sau đó thoáng áy náy nói: “Trong thẻ chỉ còn bảy vạn tiền! Mà chi phí cần mười bảy vạn.”
Nghe vậy, Chu Khải co rút mắt, cúi đầu nhìn Lý Lệ đang lặng lẽ đứng dậy, mắt kín đáo không nhìn rõ thần thái bên trong.
Lý Lệ né tránh ánh mắt kịch liệt, thật sự không dám nhìn Chu Khải, giả bộ bình tĩnh nhìn Lý giám đốc: “Một bữa cơm ở đây sao có thể tốn mười bảy vạn?”
Lý giám đốc khẽ mỉm cười. Mặc dù ông cũng xem thường Lý Lệ không phóng khoáng, nhưng bọn họ duy trì ngành dịch vụ đã biết cách đối xử với khách hàng nào cũng sẽ không đổi nét mặt. Ông khẽ mỉm cười, nhẫn nại giải thích với Lý Lệ: “Bởi vì nhà hàng chúng tôi là nhà hàng duy nhất của khách sạn sáu sao, giá tiền ở đây đều do khách sạn quy định, chúng tôi cũng không làm chủ được. Hơn nữa lúc nãy cô đã làm vỡ cái khay được học giả tiếng tăm đặc biệt chế luyện, hơn nữa lại là một bộ nguyên, cô chỉ làm rơi một cái, những thứ khác cũng không thể dùng, cho nên mới hơi cao.”
Chu Khải hiểu rõ, bởi như vậy, chi phí không thiếu, nhưng là…
Chu Khải nhìn chằm chằm thẻ bạch kim Lý giám đốc đưa tới tay mình, lại nhìn Lý Lệ bình tĩnh đứng trước mặt mình, trong lòng cười lạnh.