đôi mắt còn mơ màng, nhìn phòng bệnh rộng lớn nhưng ngay cả một bóng người cũng không có, thật sự là thê lương mà.
Vén chăn lên xuống giường, kết quả hai chân bủn rủn, hông và lưng vì dùng sức mà không ngừng đau nhức, Nghiêm Hi đứng không vững liền ngã xuống giường lớn.
Nhấc mềm lên, một màu đỏ tươi rơi vào đáy mắt, chân tay bủn rủn cộng thêm màu đỏ tươi kia, đại não Nghiêm Hi rốt cuộc cũng chậm chạp khởi động.
Lúc này cô mới nhớ ra, buổi chiều ngày hôm nay, mình và Lãnh Diễm, hai người…….
Nhưng mà, Lãnh Diễm đi đâu rồi?
Nghiêm Hi nhớ tới người còn lại trong cuộc, lập tức nhìn xung quanh – nơi nửa bóng người cũng không có.
Hừ! Lãnh Diễm đáng chết, bình thường thì cả ngày đều ở trong phòng này quấn lấy cô, đảo một cái đã không thấy tăm hơi đâu, thật đúng là…
Thở phì phò xoay người, dám chơi trò mất tích với em, em sẽ không tha cho anh, có điều….
Ùng ục…
Bụng lại lên tiếng kháng nghị, Nghiêm Hi đưa tay xoa xoa bụng mình, nghĩ một chút, trước tiên cứ lấp đầy bụng đã, như vậy mới có sức đánh người a!
Kết quả vừa kéo cửa ra, nháy mắt đã nhìn thấy mặt của Lãnh Diễm.
Lãnh Diễm thấy cô đã tỉnh, tay còn đặt trên bụng, khóe mắt ánh lên vẻ cưng chiều, tựa hồ hiểu rõ từng động tác nhỏ của cô.
“Đói bụng không, bọn anh đang nói chuyện, không để ý nên mới muộn như vậy, đi thôi, tối nay dẫn em ra ngoài ăn món ngon.”
Vừa rồi ngủ dậy không nhìn thấy gương mặt này mà tức giận, lúc này lại tiêu tán trong nháy mắt, Nghiêm Hi cảm thấy mình thật không có cốt khí, nghe được ăn ngon liền hấp ta hấp tấp tiến lên kéo kéo cánh tay phải của Lãnh Diễm.
Lãnh Diễm và Lý Duệ Thần nhìn nhau cười một tiếng, trong mắt đều là cưng chiều, nhưng trong đôi mắt câu hồn của Lãnh Diễm còn lộ ra vẻ lo lắng.
Hiện tại, Nghiêm Hi thích thú như vậy có gì đó không đúng, trước kia Nghiêm Hi cũng từng như vậy, chẳng lẽ chứng uất ức khó mà trị được?
Mày kiếm đen nhánh nhẹ nhàng nhíu lại, nhìn Nghiêm Hi đang ăn vui vẻ trước mặt, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Nghiêm Hi ở bệnh viện, mặc dù đồ ăn cũng rất tốt, nhưng đó là bữa ăn dinh dưỡng, chỉ chú trọng dinh dưỡng chứ không phải mùi vị, cái gì mà ít dầu, ít muối,…, Nghiêm Hi ăn miết cũng muốn phun ra.
Thật vất vả Lãnh Diễm mới dẫn cô ra ngoài ăn một lần, phải nhân cơ hội này ăn thật ngon.
Nghiêm Hi ăn rất vui vẻ, chợt phát hiện ra hai người đàn ông ngồi trước mặt mình vẫn chưa đụng đũa, khó khăn nuốt thức ăn trong miệng xuống, ngẩng đầu nhìn hai người, hỏi: “Sao hai anh không ăn, không đói bụng sao?”
Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi không khỏi mỉm cười, nhẹ nhàng nhếch miệng: “Bọn anh không đói, em ăn trước đi, nếu không bọn anh ăn xong rồi mà em vẫn chưa ăn no.”
Nghiêm Hi nghe câu trả lời của Lãnh Diễm, biết ngay là anh đang cười cô, Nghiêm Hi lè lưỡi ấp úng kháng nghị:
“Hừ, không ăn cũng tốt, hai người không ăn thì em ăn, em sẽ ăn hết!” Nói xong liền vươn tay bưng dĩa sườn xào chua ngọt ở xa mình nhất lên.
Lý Duệ Thần nhìn tướng ăn này của Nghiêm Hi, hai mắt khoa trương trợn to, kinh ngạc thốt lên: “Nghiêm Hi, không ngờ em còn có thể ăn như vậy nha, tìm khắp cả thành phố G cũng không tìm được mấy người có tướng ăn như em nha!”
Một tay Nghiêm Hi vẫn đang bưng dĩa sườn xào chua ngọt, một tay cầm miếng sườn. Nghe Lý Duệ Thần trêu ghẹo cô, nháy mắt mắt cô cũng trừng lớn, tiếp tục gặm xong miếng sườn trên tay mới mở miệng: “Tại sao anh có thể nói như vậy chứ? Lý Duệ Thần, anh là hoàng tử trong lòng các cô gái đó, hoàng tử phải giữ dánh vẻ của một hoàng tử nha, sao có thể nói ra những lời làm mất hình tượng của mình như vậy đây?”
Nói xong lại tiếp tục gặm một miếng sườn khác.
Tướng ăn của Nghiêm Hi giống như người bị bỏ đói mấy ngày, Lãnh Diễm nhìn có vẻ kinh hãi, không phải anh nhát gan, mà là từ nhỏ đến lớn, thật sự anh chưa từng thấy Nghiêm Hi ăn như vậy.
Lãnh Diễm cảm thấy chuyện càng ngày càng có gì đó không đúng, tại sao hành vi của Nghiêm Hi bây giờ đều nằm ngoài dự đoán của mọi người?
Nghiêm Hi vỗ vỗ cái bụng no tròn, đi đến ghế tựa nằm xuống, giọng thỏa mãn: “Rốt cuộc đã ăn no.”
Lời vừa nói xong Lãnh Diễm và Lý Duệ Thần cùng xấu hổ, Lãnh Diễm không nể mặt nói: “Em là heo sao? Bình thường ở trong bệnh viện ăn ít như vậy, thế nào vừa ra ngoài lại ăn như quỷ chết đói vậy?” Thật may là bọn họ đang ngồi trong phòng riêng, nếu ngồi ăn ở ngoài thì không mất mặt mới lạ.
Nghiêm Hi lườm anh một cái, ánh mắt chứa lửa giận, người đàn ông này còn có mặt mũi mà nói như vậy, hồi chiều thì thế nào, cô đã mềm giọng xin anh tha thứ mà cũng không được, vẫn giày vò cô đến khi cô mệt ngủ thiếp đi, lúc đó mới buông tay.
Chuyện đó khiến cô hao tổn thể lực như vậy, hơn nữa, hôm nay lại ăn cơm tối chậm một tiếng, cô đói đến mức bụng cũng kêu “ùng ục” rồi, bây giờ còn được ăn ngon, có thể không ăn nhiều một chút được sao?
Lúc quay về cũng đã hơn mười giờ, Lãnh Diễm thấy những ngày qua Lý Duệ Thần vẫn luôn ở trong bệnh viện, hôm nay thật vất vả mới đưa Nghiêm Hi ra ngoài một lần, vừa lái xe vừa nói với Lý Duệ Thần: “Đã lâu cậu không được ngủ ngon rồi, tối nay cậu về trước nghỉ ngơi thật tốt, lấy lại tinh thần rồi ngày mai vào viện.”
Lãnh Diễm nghĩ, thật vất vả mình mới ăn một lần, cái tên này cả ngày đều ở bệnh viện cản trở quá đi.
Lý Duệ Thần suy nghĩ một chút, nhìn thấu tất cả tinh quang trong đôi mắt dịu dàng kia, sau đó mặt không biến sắc quay đầu liếc nhìn Nghiêm Hi đang ôm bụng ngồi ở phía sau, dáng vẻ này của cô có điểm giống Tiểu Yêu khi nó ăn quá no, anh khẽ mỉm cười, quay đầu lại nhìn Lãnh Diễm: “Được, tôi nay cậu cẩn thận một chút.”
Hôm nay nhìn thấy Lý Lệ, trong lòng anh đúng là không thoải mái, cảm giác như…, mấy năm rồi anh không gặp Lý Lệ, nhìn con bé có chút cổ quái, nhưng cổ quái chỗ nào thì anh lại không nói rõ được.
Lãnh Diễm nhìn nét khẩn trương trên mặt và trong mắt Lý Duệ Thần, hình như biết Lý Duệ Thần đang lo lắng cái gì, đôi mắt tùy tiện hơi híp lại, nhìn qua kính chiếu hậu thấy bộ dạng no bụng của Nghiêm Hi, trong mắt liền lóe lên ý cười, thuận miệng đáp lời: “Cậu yên tâm, mình cũng không tin, có người dám nhổ răng trong miệng cọp.”
Lý Duệ Thần nghe vậy sững sờ, nhìn dáng vẻ của Lãnh Diễm, tựa như cậu ấy đã sớm chuẩn bị rồi.
Có Lãnh Diễm ở bên cạnh Nghiêm Hi, vậy thì anh yên tâm rồi.
Lý Duệ Thần nghĩ thông suốt, khóe miệng cong lên lộ ra một nụ cười.
Buổi tối, Nghiêm Hi nằm trong ngực Lãnh Diễm ngủ rất say, Lãnh Diễm ôm hông của Nghiêm Hi, miệng kề lên trán của cô, cảm nhận nhiệt độ thuộc về cô.
Thật ấm áp, tựa như nhiệt độ đã ngấm qua da anh rồi thấm vào đấy lòng, một chút hơi ấm của cô cũng có thể khiến cho hàn băng trong lòng anh tan chảy, cô bé này thật đúng là kỳ nhân mà.
Trong bóng tối, người đàn ông nằm trên giường nhắm chặt hai mắt, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong, vẻ mặt thỏa mãn vô cùng.
Trên hành lang dài bỗng nhiên vang lên một tiếng động nhỏ, hình như là tiếng đế giày va chạm với sàn nhà, âm thanh này rất nhỏ nhưng cũng đủ để đôi mắt đang nhắm chặt của Lãnh Diễm mở ra.
Trong đôi mắt vừa mở ra đều là sương lạnh giống như lưỡi đao sắc nhọn bắn thẳng về cửa phòng bệnh.
Ánh đèn mờ nhạt ngoài hành lang chiếu lên cửa phòng đang đóng chặt, hắt vào trong phòng qua khe cửa dưới sàn nhà.
Nơi đó, bỗng lóe lên những cái bóng đen với động tác nhanh lẹ.
Bên trong phòng vẫn vang lên tiếng hít thở đều đều của Nghiêm Hi, đôi mắt sáng như sao Mai kia trong bóng tối thoáng qua một nét nhu tình, sau đó, một lần nữa lại như dao sắc lạnh, bắn thẳng về phía cửa phòng.
Đôi môi mỏng chậm rãi nâng lên, trong bóng đêm không có một chút ánh sáng dường như lại càng tăng thêm phần quỷ mị.
Đột nhiên, cô gái nhỏ khẽ dụi người tiến sâu vào trong ngực anh, Lãnh Diễm cười khẽ, cúi đầu nhìn Nghiêm Hi đang ngủ say trong ngực mình, cô ngủ rất say, khóe môi cô cong lên tựa như đang mơ thấy gì đó rất ngọt ngào.
Lãnh Diễm nhìn nụ cười thỏa mãn của cô, cảm giác hạnh phúc dâng tràn trong trái tim anh, phần hạnh phúc này, anh biết không dễ gì có được, cho nên,….
Con ngươi như băng lãnh lại nhìn bóng đen trên sàn nhà trước cửa phòng, tất cả những phần tốt đẹp này đều bị ngươi phá hỏng, anh thề, nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn ta.
Bên ngoài, hai người đàn ông mặc âu phục màu đen chặn người đàn ông mặc áo blouse trắng lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào vị bác sĩ kia.
Người đàn ông kia đầu tiên là hơi sững sờ, bởi vì anh ta không hiểu, vừa rồi mình quan sát rất kỹ mà, thấy trước cửa không có người, rất yên tĩnh mới dám bước tới, tại sao khi mình sắp mở được cửa phòng bệnh ra lại có hai người đàn ông mặc âu phục màu đen này đột nhiên rơi từ trên trời xuống ngăn mình lại?
Hai vệ sĩ nhìn ánh mắt né tránh của người đàn ông trước mặt, một người lên tiếng hỏi: “Ai?”
Người đàn ông mặc áo blouse trắng bịt khẩu trang hốt hoảng, tựa như một bác sĩ bình thường đang đi kiểm tra phòng bệnh thì bị hai người cao lớn này đột nhiên xuất hiện dọa sợ.
Nhưng sau khi thấy hai người đàn ông này thì vẻ mặt hốt hoảng đó cũng nhanh chóng biến mất, không để lộ sơ hở gì.
Vị bác sĩ kia định thần lại, nhẹ nhàng cười nói: “Tôi là bác sĩ được viện trưởng cố ý sắp xếp cho Nghiêm tiểu thư, hôm nay cũng không có chuyện gì nên tới kiểm tra cho Nghiêm tiểu thư một chút.”
Không tìm ra một chút sơ hở nào trong lời nói của người này, hai vệ sĩ nhìn nhau, trong mắt đều là vẻ châm chọc.
Người đàn ông mặc áo blouse trắng bịt khẩu trang nhìn vẻ mặt khác thường của hai người vệ sĩ, trong lòng nhận thức được nguy hiểm, trong tay cầm kim tiêm đã chuẩn bị sẵn từ trước nhắm một người đâm tới.
Người vệ sĩ bị kim tiêm đâm trúng lập tức cảm thấy trước mặt là sương mù mông lung, sau đó vừa bước lên trước hai bước, hai chân không thể chống đỡ nổi cả thân thể lập tức ngã xuống.
Vị bác sĩ kia thuận thế đâm một cái kim tiêm khác về phía người vệ sĩ còn lại, nhưng người này có độ cảnh giác cao hơn người vệ sĩ vừa mới té xỉu kia, cho nên, vị bác sĩ này có thể châm trúng người vệ sĩ kia là bởi vì người vệ sĩ đó cho anh ta đủ thời gian.
Người vệ sĩ khẽ nghiêng người, tránh khỏi mũi kim đang nhắm về phía mình, vị bác sĩ thừa cơ hội người vệ sĩ né tránh ống kim của mình mà nhanh chóng rút lui.
Người vệ sĩ kiểm tra nhịp tim của người vệ sĩ mới té xỉu, phát hiện anh ta không có vấn đề gì lớn mới lấy điện thoại ra gọi đi, nói chuyện với người bên kia đầu dây.
Sau đó kéo người vệ sĩ đang hôn mê vào sát tường phòng bệnh, cả quá trình không tới một phút.
Thấy bên ngoài yên tĩnh trở lại, sắc mặt Lãnh Diễm vẫn không thay đổi, bàn tay khẽ lướt qua da thịt trơn mịn, thật là thoải mái a!
Trái tim Lãnh Diễm bất giác than nhẹ một tiếng, cô bé này đúng là món quà hoàn mỹ, sự xuất hiện của cô thật sự là vì tặng riêng cho anh.
Cô gái nhỏ trong ngực vốn đang ngủ say đột nhiên lại nói chuyện, giọng vì dư tình mà có chút khàn khàn, nhỏ nhẹ nói: “Anh không đi xem người mới bắt được sao?”
Lúc này Lãnh Diễm mới chú ý tới, vẫn tưởng là cô đang ngủ say, thì ra cô đã sớm tỉnh lại rồi, hơn nữa, câu nói của cô làm cho anh hiểu được, những chuyện mà cô bé này biết cũng không ít.
Lãnh Diễm trêu ghẹo: “Có gì đáng xem đâu, có bà xã xinh đẹp ở đây sao mà đi được?” V