ắt một cái như nhớ ra chuyện gì, nhìn Lý Lệ hỏi: “Anh muốn hỏi em một chuyện. Khi anh ở thành phố G, làm sao em lại thờ ơ với anh như vậy? Khi đó lòng anh đối với em chẳng lẽ em không cảm nhận được?”
Lý Lệ nghe vậy sững sờ, sau đó cười có chút cảm động: “Em biết ngay là anh, quả nhiên là anh sao?”
Trên mặt Hoàng Vĩ không lộ vẻ gì, nhưng dưới đáy mắt đã từ từ lạnh băng, chỉ là Lý Lệ không cảm thấy được thôi.
Lý Lệ tự nhiên nói: “Em biết rõ khi đó vì em cái gì anh cũng nguyện làm, em rất cảm động, nhưng sau đó không có tin tức của anh nữa. Anh phải biết, chờ khi anh xuất hiện lần nữa ở trước mặt em thì đã không giống trước kia rồi, em hoàn toàn không nhận ra. Nhưng vô luận như thế nào, em rất cám ơn anh, cảm ơn anh đã cho em yêu.” Nói xong úp sấp vào ngực Hoàng Vĩ, híp mắt lại, chảy ra những giọt nước mắt hạnh phúc. Hiện tại Lý Lệ cảm thấy, ông trời rất công bằng, rốt cuộc cũng công bằng với cô ta một lần. Ông cho Nghiêm Hi một Lãnh Diễm, khi đó Lý Lệ cảm thấy trời xanh không công bằng, nhưng bây giờ, ôm lấy nguời đàn ông thuộc về mình, cô ta hiểu, ông trời rất công bằng, sẽ cho hạnh phúc thuộc về riêng cô ta.
Hoàng Vĩ vươn tay xoa xoa đầu Lý Lệ, mắt nhìn về phía cửa. Trong lòng thoáng lạnh lùng, giống như đang cười nhạo, trên thế giới này không phải người phụ nào cũng vậy Khi đàn ông vì cô ta, cô ta không nhìn đến, thậm chí còn khi dễ họ. Đến khi đến khi người đàn ông đó ở trên cao nhìn xuống cô ta lại nghĩ hết mọi biện pháp để đứng trước mắt người đó! Hắn không phải là cái ví dụ sống sờ sờ hay sao?
Nếu không phải do Lãnh Diễm….
Nghĩ đến Lãnh Diễm liền nghĩ tới Nghiêm Hi, sao cô ấy không giống người phụ nữ này?
Lý Lệ từ trong ngực của Hoàng Vĩ ra, cười tủm tỉm nhìn Hoàng Vĩ: “Tốt lắm, bây giờ có thể nói cho em quà tặng của anh là gì không?” Nói xong liền vươn tay tạo tư thế đòi quà.
Hoàng Vĩ cúi đầu nhìn tay Lý Lệ, nhịn cười không được, nhìn cửa nói: “Đang ở bên ngoài.”
Lý Lệ quay đầu liếc nhìn trước cửa, trong đầu có chút nghi ngờ, không phải nhẫn cầu hôn sao? Nhẫn cầu hôn nhỏ như vậy đặt ở bên ngoài rất dễ bị mất nha, nghĩ lại, chẳng lẽ quà này chỉ có thể mua ở ngoài không thể mang vào?
Trong đầu của cô ta lập tức nhớ tới cái xe mình nhìn trúng, mắt Lý Lệ sáng lên, quay đầu lại liếc mắt nhìn Hoàng Vĩ, có chút vui mừng. Hoàng Vĩ cười cười không nói lời nào, ý bảo Lý Lệ mở cửa ra.
Lý Lệ gật đầu một cái, nhanh chóng chạy đến trước cửa, có chút kích động.
Khi cửa rắc một tiếng mở ra, nụ cười trên mặt Lý Lệ càng sáng chói, nhất định là thế.
Nghênh đón cô ta là một khẩu súng lục màu đen.
Lãnh Tiểu Tam đi theo ở phía sau cười cười đi vào, thấy người đàn bà xấu cuối cùng cũng rơi vào kết cục như thế, hắn rất sung sướng, nhìn Lý Lệ không nhịn được đắc chí: “Cô mạnh khỏe, Lý đại tiểu thư.”
Lý Lệ sửng sốt nhìn một đám người mặc đồng phục ở bên ngoài, nụ cười vẫn còn ở trên mặt, sũng sờ quay đầu nhìn Hoàn Vĩ. Thấy vẻ mặt không có gì của hắn, Lý Lệ ngây ngẩn cả người. Cho đến khi còng tay lạnh lẽo còng vào cổ tay trắng noãn của cô ta, cô ta vẫn chưa hiểu, chuyện gì vậy?
Đoàn luật sư của R&D nhanh chóng khởi kiện hai cha con Lý Thánh Đức, ký giả các tòa báo nhốn nháo ghi chép chuyện này.
Mày Lý Thánh Đức và Lý Lệ căn bản cũng không có hơi sức chống đỡ, không có ai biện hộ cho bọn họ, có nghĩa là như thế nào? Có nghĩa là bọnhọ thất bại thảm hại. Khi Lý Lệ đứng ở phòng xét xử quay đầu lại vừa đúng nhìn thấy một bóng người màu xanh lục, từ trong đám người rất dễ nhìn ra được người này, vì màu sắc quá bắt mắt. Lý Lệ hoàn toàn không dám tin trợn to hai mắt, Hoàng Vĩ?
Anh mặc cái gì kia?
Hoàng Vĩ cười cười nhìn Lý Lệ, nhưng không hề có trong đáy mắt, sau đó xoay người rời đi. Vừa đi ra khỏi tòa án liền thấy cảm đám ký giả đứng ở bên ngoài. Ký giả thấy hắn đi ra ngoài như ông vỡ tổ xông tới phỏng vấn: “Hoàng đội trưởng, thân là đội trưởng bộ đội đặc chủng cùng lúc phá được hai vụ án lớn, thậm chí còn có vụ án giết người mười bảy năm trước, đối với chuyện này anh có ý kiến gì không?”
Đối với vị đội trưởng bộ đội đặc chủng này, các ký giả đều sợ hãi. Vì hiếu kỳ, ai cũng muốn biết người này làm thế nào trong nửa năm nhảy lên chức đó nhưng không ai dám đi lên. Mặc dù người này mặc quân tranh giải phóng quân, nhưng toàn thân cao thấp lộ ra một cỗ hơi thở giết chóc, đây là khó tránh khỏi nha. Chúng ký giả ngươi đẩy ta nhường, có một cô gái cả gan đến lại gần hỏi một câu như vậy.
Trên mặt Hoàng Vĩ không lộ vẻ ra cái gì, ánh mắt đen thẫm lạnh lùng quét một vòng. Chúng ký giả bị dọa sợ lui về một bước dài, cửa phỏng vấn Hoàng Vĩ không ai có được.
Lúc Lý Lệ đi ra thấy được một màn này, Hoàng đội trưởng?
Lính áp giải Lý Lệ thấy Lý Lệ dừng lại liền lớn tiếng: “Đi mau.”
Các ký giả bị một tiếng này hấp dẫn, vừa nhìn thấy Lý Lệ đi ra, nháo nhào xông lên.
Đối mặt với những ánh đèn flash quen thuộc, Lý Lệ không nháy mắt hạ xuống, nhưng lại lộ ra một mỗ hận khí. Đứng xa xa nhìn người đàn ông của mình bễ nghễ đứng ở trên bậc thang, sau nửa ngày trời Lý Lệ nhếch lên nụ cười lạnh, quả nhiên, ông trời vẫn không công bằng?
Hoàng Vĩ hơi híp mắt lại nhìn Lý Lệ, sau đó lạnh lùng xoay người rời đi, lại không ngờ thấy được cô gái vừa hỏi mình híp mắt lại nghi hoặc nhìn mình.
Hoàng Vĩ lạnh lùng trợn mắt, cô gái sững sờ, sau đó lại cười: “Ha ha, anh giống như con của tôi vậy, tính tình không hề ưỡn ẹo, ha ha.”
Hoàng Vĩ sững sờ, người phụ nữ này lại coi hắn như con trai của cô ta?
Hoàng Vĩ lạnh lùng khẽ hừ, sau đó sải bước rời đi. Người phụ nữ nọ nhìn bóng lưng của hắn, cũng không gấp gáp, híp mắt lại suy nghĩ đến tòa soạn báo của mình, dường như còn có thể chống đỡ một hai ngày, nhưng sau đó thì sao đây?
Người phụ nữ gãi gãi đầu, thật sự không biết nên phỏng vấn người nào. Nhìn bóng lưng Hoàng Vĩ rời đi, cô gái lấy điện thoại di động ra ấn một dãy số: “Alo, tiểu bảo bối, có phải nhớ anh hay không?” Giọng một người đàn ông không đứng đắn trêu chọc truyền đến.
Cô gái bĩu mội khinh thường, mắt nhìn lên trời xanh mây trắng: “Anh có biết người đàn ông tên Hoàng Vĩ, đội trưởng bộ đội đặc chủng?”
Bên kia trầm mặc ba giây đồng hồ, sau đó truyền đến giọng người đàn ông cực độ không thân sĩ rít gào: “Lão bà của anh nha, em gọi điện cho anh chỉ để hỏi anh về người đàn ông khác, còn có muốn sống hay không?”
Tiếu Thâm tức giận lập tức ném vỡ điện thoại, tức chết hắn rồi, nhưng nghĩ một chút, Hoàng Vĩ?
Sao cái tên người này quen vậy?
Nhớ lại Lãnh Diễm cười híp mắt kia, Tiếu Thâm, bừng tỉnh hiểu ra, thì ra người này đào góc tường đào ra? Một cuộc điện thoại gọi tới, Lãnh Diễm còn đang ôm lão bà của mình thử áo cưới. Nghiêm Hi mặc áo cưới rất xinh đẹp. Dĩ nhiên, Lãnh Diễm cảm thấy, xinh đẹp nhất là Nghiêm Hi còn ở trước ngực nũng nịu.
Nghiêm Hi từ trong phòng thử quần áo đi ra, Lãnh Diễm vẫn nhìn chằm chằm Nghiêm Hi, mắt không động. Nghiêm Hi lúng túng ho khụ khụ, ngược lại Lãnh đại gia một tay chống cằm, dáng vẻ nghiêm túc giống như đang thưởng thức một trân bảo cấp quốc gia, sau đó gật đầu đánh giá: “Sau gần đây lại nhỏ như vậy? Không phải gần đây anh đều xoa bóp bằng tinh dầu cho em sao? Chẳng lẽ tinh dầu là giả? Không được, xem ra phải ra nước ngoài mua mới được. Khi nào về thì đổi.”
Hai người hỗ trợ mặc áo cưới nét mặt bừng tỉnh, không trách được ngực của cô dâu mới này đẹp và lớn như vậy, thì ra là dùng tinh dầu. Hai người ăn ý nhìn lại bộ ngực của mình, sau đó tràn đầy hâm mộ nhìn Nghiêm Hi.
Nghiêm Hi nghe những lời này thiếu chút nữa không trực tiếp đập cho Lãnh Diễm một phát. Nói lung tung cái gì vậy nha, đây là ngực tự nhiên của cô có được hay không, là tự nhiên.
Nhưng hiển nhiên tâm trí hai người trợ lý đã không còn ở chỗ này nữa rồi. Hai người ngươi ngươi ta ta nói bóng nói gió hỏi Lãnh Diễm, hỏi nhãn hiệu của tinh dầu. Lãnh Diễm nghe liền nói, chính là tinh dầu XXX, rất đáng quý, Hi Hi nhà chúng ta mới dùng được gần hai tháng, ban đầu ngực của nàng nhỏ như thế này…
Nghiêm Hi ngồi trên ghế sa lông trợn trắng mắt, cô có nên nói tin R&D ở sau lưng sản xuất buôn bán tinh dầu XXX nói cho hai thiếu nữ ngu ngốc này không?
Mấy ngày qua, Lãnh Diễm không biết xấu hổ trong sáng ngoài tối dùng bộ ngực của cô để quảng cáo. Hắn cho ra vô số tuyên truyền về tinh dầu làm bộ ngực to lên, vả lại, đều là những phu nhân ở tầng lớp thượng lưu.
Nghiêm Hi ngồi bên cạnh cắn răng nghiến lợi nhìn Lãnh Diễm ở một bên vui mừng. Sau đó thật sự không nhịn được chạy tới ôm hông của Lãnh Diễm, dùng nụ cười khả ái nói với hai người trợ lý: “Anh ấy cũng vừa nói, trước đó ngực của tôi nhỏ hơn nhiều, có thể thấy được tinh dầu này có tác dụng rất tốt. Nhưng mà ngực lớn lên còn có thể nhỏ lại, có thể thấy được loại tinh dầu này không dùng được nha.”
Hai người trợ lý nhìn 34C của Nghiêm Hi làm cho người ta thực sự hâm mộ, hai người vô cùng rối rắm liếc nhau mọt cái, sau đó cắn răng quyết định, khi tan việc nhất định đi mua một chai dùng thử. Quản gì nó có tác dụng phụ gì, mặc kệ có phải đúng là sau khi lớn lên rồi nhỏ lại hay không, trước cứ thử cảm giác ngực lớn nó như thế nào đã.
Lãnh Diễm híp mắt cười nhìn Nghiêm Hi. Nghiêm Hi hừ lạnh trừng Lãnh Diễm một cái, hai người kia rất ăn ý chạy ra ngoài không làm kỳ đà cản mũi. Chờ sau khi chỉ còn hai người Nghiêm Hi nói: “Hành vi gian thương của anh thật đúng là không thể chấp nhận, khi nào thì anh sản xuất tinh dầu?”
Lãnh Diễm tặc lưỡi cười một tiếng: “Ai u, không phải là hai ngày trước hay sao, vừa mới sản xuất ra, hai ngày trước đã bắt đầu.”
Nghiêm Hi sững sờ, vươn tay véo mũi Lãnh Diễm: “Anh anh anh… anh không biết xấu hổ lấy ngực của em ra mà nói sản phẩm mới của mình. Anh, em muốn tố giác anh. Em muốn nói cho phái nữ khắp thiên hạ biết họ bị lừa gạt. Ngực em là tự nhiên nha, không phải là do tác dụng của tinh dầu kia!”
Lãnh Diễm ôm hông của cô nói: “Lão bà, anh là chồng của em, hi sinh vì sự nghiệp của chồng mình là chuyện nên làm, có đúng không?” Lãnh Diễm vừa nói vừa lắc lắc Nghiêm Hi, trong nháy mắt khiến Nghiêm Hi hoa hết mắt, thiếu chút nữa muốn ói ra.
Đối với điện thoại của Tiếu Thâm, Lãnh Diễm cũng không thèm để ý, thật sự mấy ngày gần đây ba tên kia mỗi người một cuộc hỏi: “Cảm giác kết hôn như thế nào a a a a!”
Thực sự phiền chết đi được, cho nên trực tiếp không thèm nhìn.
Khuya về nhà Lãnh Diễm nhận được một cú điện thoại, Nghiêm Hi đang tắm, liền nghe thấy tiếng chuông di động reo, mặc áo choàng đi ra ngoài nhìn một chút. Điện thoại hiện lên tên của viên quản lý.
Nghiêm Hi tò mò cầm điện thoại đi tìm Lãnh Diễm. Lãnh Diễm đang huấn luyện tiểu Yêu, khi Nghiêm Hi đi ra trong nháy mắt hóa đá. Một người một chó đang cùng nhau giằng co ở hai phương hướng đối lập. Lãnh Diễm chỉ vào mũi Tiểu Yêu: “Mi là nam, cô ấy là nữ, nam nữ thụ thụ bất thân không biết sao?”
Tiểu Yêu mắt to lấp lánh nhìn Lãnh Diễm: “Gâu gâu.” Không biết.
Lãnh Diễm bàn tay nắm thành quyền điên cuồng: “Về sau không cho phép mi chạy lên giường của ta, đó là giường của ta và vợ nhỏ bé của ta.”
Tiểu Yêu nghiêng đầu một cái, lè lưỡi liếm mũi, sau đó: “Gâu gâu gâu.”