ời Lý Lệ tội lớn tội nhỏ không ít, sau khi sự tình bùng nổ dân chúng đã không thở nổi, còn có thể tức đến đâu nữa.
Nhưng hiện tại thật sự Lý Lệ rất xui xẻo, cô ta bị tòa án gọi rồi. Trước đó nhà họ Chu kiện cô ta tội buôn bán lừa gạt, sau Triệu tổng phát hiện không thấy Lý Lệ cũng hướng tòa án tìm người. Bây giờ ký giả lại tuôn ra chuyện này, Lý Lệ chắc chắn phải ngồi tù nhiều năm.
Nhưng cha cô ta làm quan trong chính phủ, mọi người liền rối rít suy đoán lần này Lý Thánh Đức có giống như những quan viên khác liều mình che chở con mình phạm pháp không?
Nhưng ngoài dự liệu của mọi người, Lý Thánh Đức không có một động tác gì. Hiện tại Lý Lệ chạy, không biết trốn đến nơi nào, chính Lý Thánh Đức cũng không biết, chỉ nhận được một cú điện thoại của Lý Lệ nói cô ta hiện tại vô cùng tốt, không cần lo lắng.
Sau đó Lý Thánh Đức thực sự không lo lắng gì, Lý Lệ nói như vậy chính là cô ta không có việc gì rồi, hắn tin tưởng năng lực của Lý Lệ. Hơn nữa, dù Lý Lệ có muốn hắn nhúng tay hắn cũng không thể, hiện tại toàn bộ truyền thông đều coi chừng hắn, cơ hồ tất cả ánh mắt của mọi người đều nhắm vào hắn, đương nhiên hắn không thể có động tác gì rồi, hành động bây giờ không phải là tự đưa mình vào họng súng hay sao?
Ký giả cũng theo dõi, nhưng Lý Thánh Đức không có động tĩnh gì, qua một thời gian mọi người liền không có kiên nhẫn nữa liền dời sự chú ý đi. Vào lúc này Lý Thánh Đức lặng lẽ bắt đầu tìm Lý Lệ, nhưng hành động cũng rất nhỏ, không dám có động tác quá lớn.
Lý Thánh Đức vừa hành động quản lý cấp cao của thành phố A liền biết, sau đó lạnh lùng cười.
Nghiêm Hi không biết hôn sự của mình được quyết định khi nào, dù sao hôm nay trưởng bối hai nhà Lãnh Nghiêm chính thức gặp mặt rồi. Lãnh Diễm cũng cảm thấy nếu chuyện của Lý Lệ tạm thời kết thúc, vậy coi như tảng đá trong lòng Nghiêm Hi đã rơi xuống, lúc này không kết hôn chẳng lẽ còn chờ chuyện khác phát sinh nữa hay sao?
Như vậy thì còn phải đợi đến khi nào nữa, cho nên ngày trưởng bối hai nhà nói chuyện, Lãnh Diễm cực kỳ hài lòng. Thật ra thời gian được định như thế nào Lãnh Diễm biết, bắt đầu từ ban đầu đều là do Lãnh Diễm định, đêm hôm đó anh vô tình nói một câu: “Ông nội, người cảm thấy ngày cuối tháng sau như thế nào?”
Ông cụ biết ý tứ của cháu trai, sau đó gọi điện thoại bắt đầu thương lượng với Nghiêm lão.
“Cuối tháng sau?” Nghiêm Hi không nhịn được nói ra ngoài, có cần vội vã như vậy không?
Ông cụ Lãnh híp mắt nhìn Nghiêm Đình, sau đó gật đầu nói: “Lão bằng hữu, hai ta rất lâu rồi chưa có gặp mặt nha, ông xem, hôn sự này là cơ hội tốt nhất cho hai ta nha.”
Nghiêm Đình cũng cười ha hả gật đầu, sau đó hai ông lão liền ngươi một câu ta một câu bắt đầu nói chuyện, hôn lễ này chúng ta cứ làm như vậy làm như vậy tương đối tốt…….
Nghiêm Hi trực tiếp sững sờ, đây là tình huống gì đây?
Ông cụ Lãnh và ông cụ Nghiêm ngươi một câu ta một câu, tự nhiên Lãnh Diễm nắm lấy tay của Nghiêm Hi, sau khi mang thức ăn lên bắt đầu gắp thức ăn cho Nghiêm Hi. Nghiêm Hi còn có chút không phản ứng kịp, mắt nhìn hai lão gia gia, sau đó thật sự không nhịn được mở miệng nói: “Cái đó, hôn lễ cũng không cần vội vã như vậy, hơn một tháng nữa, có phải hay không không cần…….”
Nhưng đáng tiếc cô còn chưa nói hết, hai lão gia gia liền mở miệng: “Ai nha, việc của hai cháu, chúng ta không có việc gì chuẩn bị giúp một tay thôi, các cháu hoàn toàn có thể yên tâm. Hi Hi, cháu cứ chờ làm cô dâu của cháu là được rồi.”
Mồ hôi trên mặt Nghiêm Hi lập tức rơi xuống, cứ như vậy còn thoải mái? Cảm giác như đang ép cưới vậy.
Lãnh Diễm híp mắt cười nhìn Nghiêm Hi, vươn tay ôm Nghiêm Hi nói: “Ngoan, không cần lo lắng, thật ra thì kết hôn với không kết hôn không khác nhau lắm, em không cần con đó là gánh nặng trong lòng.” Sau đó ngẩng đầu nhìn hai lão gia gia: “Về sau hai người ít nói chuyện kết hôn trước mặt Nghiêm Hi đi ạ, hiện tại không phải có vài người sợ hãi trước khi kết hôn hay sao, cháu không muốn dọa sợ Hi Hi.” Nói xong còn cúi đầu gắp thức ăn cho Nghiêm Hi: “Ăn nhiều một chút, chuyện bên Thánh Đức làm em mệt chết rồi.”
Nghiêm Hi nhìn Lãnh Diễm, sau đó híp mắt cười: “Vâng.” Khi cúi đầu liền thay đổi sắc mặt, giống như muốn ăn sạch Lãnh Diễm vậy.
Hai lão gia gia không phải không phát hiện được hai đứa nhỏ liếc mắt đưa tình, nhưng hai lão hồ ly coi như cái gì cũng không thấy híp mắt cười cùng nhau cụng ly.
Bởi vì Lý Thánh Đức không động, vụ án của Lý Lệ dần dần lắng xuống, một số xì căng đan của minh tinh xuất hiện, sự chú ý của mọi người cũng dần dần dời đi.
Cuối cùng Chu Khải vẫn mang theo một già một trẻ tới thành phố A, chủ yếu nhất chính là khám bệnh cho ông Chu, dù sao ngành y của thành phố A vẫn tốt hơn. Cũng bởi vì kết quả trước của ông Chu, hiện tại vẫn có hai ký giả đi theo sau bọn họ, Chu Khải cảm thấy phiền phức nhưng lại không thể đuổi người. Những người này giống như ruồi nhặng vậy, đánh cũng không đi, cuối cùng vẫn theo vợ mình nói, thôi đùng để ý đến bọn họ là được rồi.
Trước đây không lâu Chu Khải cùng cô gái kia đi đăng ký kết hôn. Chu Khải không biết mình có tình cảm gì với cô, nhưng cô đã mang thai đứa con của hắn. Giống như đối với Lý Lệ khi đó, Chu Khải còn có chút do dự, nhưng có lẽ là cô có phần giống Nghiêm Hi, cuối cùng Chu Khải vẫn cưới cô.
Ở trong bệnh viện ngẫu nhiên gặp được Lý Thánh Đức đi thị sát, theo sau Lý Thánh Đức có một nhóm người. Chu Khải ra khỏi phòng bệnh VIP liền nhìn thấy một màn này, thấy người này nên nói như thế nào đây, tâm tình của hắn có chút phức tạp. Nhưng trực giác nói hắn không muốn gặp lại Lý Thánh Đức, cho nên Chu Khải trực tiếp đi thẳng.
Lý Thánh Đức thấy Chu Khải có chút ngoài ý muốn, không phải Chu Khải về thành phố G rồi sao? Làm sao lại xuất hiện ở đây?
Hôm nay Lý Thánh Đức tới bệnh viện kiểm tra chính là ngoài ý muốn, một cục trưởng cục thuế như hắn lại tới kiểm tra bệnh viện? Nhưng gần đây không biết phía trên làm sao rồi, muốn hắn làm việc này. Vậy thì hắn đi, dù sao cũng chỉ là hình thức mà thôi.
Chỉ không ngờ lại gặp Chu Khải ở chỗ này, hắn liền quay đầu hỏi: “Người trẻ tuổi vừa rồi nhìn quen quen, cậu ta tới nơi này làm gì, bị bệnh à?”
Người bị hỏi chính là một bác sĩ hơi lớn tuổi. Bởi vì vụ án của Lý Lệ quá lớn, hắn cũng biết. Khi Chu Khải tới hắn liền nhớ tới hình như Chu Khải có chút quan hệ với Lý Thánh Đức. Nhưng câu hỏi của Lý Thánh Đức lập tức trở thành chuyện cười trong lòng vị bác sĩ này. Chuyện xấu kia cũng không phải do ông ta làm, ông ta gặp con rể mình ở trong bệnh viện thì có chuyện gì đâu?
“A, Chu Khải, cha anh ta bị con dâu bỏ thuốc, kết quả bị mắc chứng si ngốc của người già. Ông nói cô gái kia nha, tâm tính của cô ta thật độc. Không biết cha mẹ cô ta giáo dục như thế nào lại có một người con gái như vậy chứ, ông nói một chút……..” Vị bác sĩ này chính là cố ý nói như vậy, không phải ông giả bộ không biết ư, ông không biết thì những gì tôi nói đều không quan hệ gì tới ông đúng không!
Ý tá đi đằng sau thật sự không biết chuyện tình, nhưng nghe lời của vị bác sĩ kia nói lòng đầy căm phẫn nói: “Thượng bất chánh hạ tắc loạn, dạng cha mẹ nào thì có con như vậy, tôi xem cha mẹ cô ta cũng không phải là người tốt gì.”
Bác sĩ nghe được lời này liền thấy vui mừng, len lén liếc nhìn sắc mặt của Lý Thánh Đức, sau đó liền tán đồng gật đầu: “Cô nói rất đúng, dạng cha mẹ nào thì có con như vậy, đều đúng cả!”
Lập tức sắc mặt của Lý Thánh Đức trở lên khó coi, nhìn lướt qua y tá đang cười ha hả, âm thầm nghĩ, hắn ta cũng xuất hiện trên báo mấy lần? Không đến nỗi không biết mà đả kích hắn như vậy chứ?
Sắc mặt Lý Thánh Đức không tốt, giống như gan heo vậy. Sau khi kiểm tra xong liền nói hai tiếng bảo mấy người đi theo trở về trước. Đợi mọi người đều đi rồi hắn liền xoay người đi vào bệnh viện, len lén đi lên tầng lầu vừa gặp Chu Khải, sau đó liền thấy người ở trong phòng bệnh kia.
Hiện tại ông Chu hoàn toàn giống như một đứa trẻ, một mình nằm ở trên giường bệnh gặm quả táo. Bên cạnh Chu Kỳ bất đắc dĩ ngồi nhìn, ông Chu chảy nước miếng liền đứng dậy lau cho ông Chu, giống như là muốn lấy quả táo đi. Ông Chu không cho, giống như một đứa bé che chở đồ chơi, làm như thế nào cũng không buông.
Lý Thánh Đức nhìn, mắt cảm thấy căng căng. Đây là do Lý Lệ làm? Thuốc này từ đâu? Thật ra ông Chu với hắn quan hệ không tệ lắm, khi hắn ra tù không phải là vào nhà họ Chu ở hay sao. Mặc dù lúc trẻ hai người có mâu thuẫn, nhưng khi già rồi lại trở thành bạn nha.
Lý Thánh Đức không trở về cục làm việc nữa mà trực tiếp đi về nhà, có chút vô lực ngồi xuống sô pha, Lý Lệ a…….
Lý Lệ ở bên Thiên ca chính là đại tỷ, người người đều rất tôn kính cô ta.
“Lý Lệ, chúng ta đi ra ngoài một chút, có vụ buôn bán lớn, đi thôi.” Thiên ca đi vào trực tiếp nói lời này.
Lý Lệ cũng muốn ra cửa, lúc đầu còn rất vui mừng nhưng vừa nghĩ tới ký giả bên ngoài chưa yên, lập tức lại nằm trên giường nản lòng, nản chí nói: “Thôi, em đi ra ngoài nếu để ký giả thấy, đến lúc đó chẳng những không giúp được anh, ngược lại lại dẫn ký giả tới. Thôi, chính anh đi đi, em ở đây chờ anh.”
Thiên ca đang ở một bên thay quần áo, một thân quần áo da đen bó sát người, trên cổ đeo vòng vàng, trên mặt đeo kính đen to. Nhìn từ trên xuống dưới cũng ổn, nhưng vấn đề Thiên ca ngày ngày ăn uống ca hát, cái bụng kia sớm đã có khuynh hướng lồi ra. Cứ như vậy, quần áo Thiên ca dần không vừa rồi. Người ta mặc quần áo để che đi khuyết điểm của mình, nhưng nhìn hắn ta thì lại mặc để lộ rõ khuyết điểm của mình ra.
Về điểm này Lý Lệ đều đã nói, nhưng chính hắn cảm thấy như vậy rất dễ nhìn, vậy cô ta liền mặc kệ.
“Bảo bối, không có việc gì, anh ở bên cạnh em mà, ai dám chọc tới em.”
Sau đó Lý Lệ nửa nằm trước ngực Thiên ca cười cười, vươn đôi tay ra ôm cổ Thiên ca dùng sức kéo hắn xuống hôn một cái.
Cuối cùng Lý Lệ vẫn đi theo, Thiên ca là người cực kỳ cẩn thận, kêu lái xe lái vài vòng quanh phố lớn ngõ nhỏ của thành phố G, sau đó mới đi tới địa điểm cần tới. Khi đến nơi còn nửa giờ nữa mới đến thời gian hẹn, bọn họ ngồi trong xe chờ.
Lý Lệ nhìn chung quanh hoang vu, ngoài cỏ dại thì không có cái gì khác.
“Người nào định địa điểm vậy, tại sao lại ở chỗ này?” Nơi hoang vu này thật lạnh lẽo.
Thiên ca nhìn chung quanh liền cười cười, sau đó kéo đầu Lý Lệ lại nói: “Anh nói này bảo bối, có phải em an nhàn bối năm lâu quá rồi phải không, loại chuyện này lại giao dịch trên đường cái chắc? Thật buồn cười!” Nói xong có chút tức giận vung tay một cái. Hiện tại hắn cảm thấy đầu óc Lý Lệ đúng là bị bệnh, bệnh thần kinh, thật sự coi mình là đại tiểu thư ở giữa ban ngày?
Lý Lệ nhìn bộ dáng kia, biết Thiên ca đã tức giận rồi. Người này chính là như vậy, tính khí rất khó chịu, lập tức dụ dỗ: “Ai nha, không phải em có ý này, anh biết mà, thật đáng ghét!”
Thiên ca còn chưa biết làm thế nào với Lý Lệ thì có một chiếc xe BMW màu đen đi tới. THiên ca lập tức ngồi nghiêm chỉnh, Lý Lệ nghi ngờ, Thiên ca chưa từng như vậy bao giờ. Hắn chính là lão đại hắc đạo ở thành phố G, người khác đều sợ hãi khi thấy hắn, khi nào thì hắn lại như thế này?
“Hôm nay là vụ buôn bán lớn, đối phương là người của Thanh bang ở nước ngoài. Em biểu hiện cho tốt, ngộ nhỡ người nọ không hiểu tiếng Hán em phi