Mặt tào Thiệu trạch nhất thời cứng đờ, mà Lý Ý Di nhìn mặt của anh mà nở nụ cười.
“Tôi chỉ nói giỡn thôi.” Cô nói: “ Mạc dù tôi không biết rõ anh là có ý gì, nhưng cảm ơn anh đã coi trọng tôi, vào lúc này quả thật là đã cho tôi sự khích lệ lớn.”
“ Ý của cô là?” Hai mắt Tào Thiệu trạch tỏa sáng.
“ Nhưng tôi sợ rằng không có thời gian đi làm công việc người mẫu, đối với những thứ kia cũng hoàn toàn không biết….”
Ánh mắt Tào Thiệu Trạch trở nên ảm đạm, làm người nhìn vào có phần không đành lòng.
Nhưng Lý Ý Di biết, nếu anh thật sự cần một người mẫu, như vậy người thích hợp hơn cô còn rất nhiều, anh ra vẻ thất vọng cũng chỉ là một loại lịch sự với cô thôi.
“ Không cần đến nhiều thời gian, có lẽ chúng ta nên làm rõ một chút.” Tào Thiệu Trạch nói, còn sợ cô coi anh là tên lừa gạt.
Lời của anh chân chính chọc cười Lý Ý Di, cô nói. “ Xin lỗi.”
Người gọi Tào Thiệu Trạch cuối cùng nói cho cô biết, anh sẽ đợi cô 2 tuần lễ, trong thời giang đó cô có thể từ từ suy tính, hoặc là đi đến tiệm của anh nhìn một chút, nếu như cô thay đổi chủ ý, bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm anh.
Anh tràn đầy thành ý, chỉ là công việc người mẫu đến tột cùng là như thế nào, đối với cuộc sống của Lý Ý Di mà nói, đó là một thứ quá xa xôi, cô vốn không muốn suy nghĩ.
Từ nhỏ đã có rất nhiều người nói cô cùng đại đa số các cô gái khác không giống nhau, dĩ nhiên đó cũng không phải là ý tốt gì. Thí dụ như cô không biết giả bộ đáng yêu để giành lấy sự yêu thích của mọi người, cô cũng không cí hứng thú với trẻ con, không hợp với các với nữ sinh trong lớp, không hay khóc, không hay cười, không có thiên phú trong việc nói chuyện yêu đương.
Năm 21 tuổi cô mới yêu lần đầu, nửa năm sau liền tuyên bố thất bại, đối với những cô gái khác mà nói, diều này cũng chỉ xem như là tình cảm qua đường, nhưng với Lý Ý Di không có thiên phú trong chuyện yêu đương, vừa mới có chút lòng tin liền bị đả kích như vậy, quả thật là tai họa ngập đầu.
Bê bết nhất chính là, cô nghĩ thế nào cũng không thông, mình làm sai cái gì rồi, cái này không giống với đề toán học, có một kết quả nhưng lại không cách nào đếm ngược dòng để tìm ra nguyên nhân.
Ngay cả cuộc sống của mình mà cô cũng lo không xong, còn dư sức lực đâu mà đi vùi đầu vào việc làm người mẫu đây? Cho nên, mặc dù cảm thấy có lỗi với Tào Thiệu Trạch, cô vẫn xem lần gặp gỡ này như một khúc nhạc đệm nhỏ đem ném ra sau đầu.
Cô vốn cho là cuộc sống của cô sẽ khôi phục giống như trước đây, Lý Ý Di không thể ngờ rằng, 2 tuần sau, cô thật sẽ bước vào tiệm cắt tóc tên là “ Tình” ở đường số 5.
Nói đến nguyên nhân, thì đó là bởi vì một câu nói của mẹ cô.
Bởi vì thấy cô hai tuần này, ngoại trừ đi làm thì không có ra ngoài, mẹ cô liền hỏi tại sao không đi hẹn hò, hỏi xong mới biết con gái bà thất tình.
“ Thất tình? Không phải con nói, con và đối phương phát triển rất thuận lợi sao? Không phải nói rất thích đối phương sao? Sao lại chia tay?
“ Đúng vậy a, con cũng cho là rất tốt, nhưng là đối phương bở rơi con.”
“ Nói giỡn! Tiểu tử kia tại sao lại bở rơi con gái của ta?”
“ Con cũng không biết.”
“ Vậy lúc chia tay nó nói cái gì hả?”
“ Anh ta nói ở chung một chỗ với con rất mất thể diện, trước mặt bạn bè không ngóc đầu lên được, nhưng cá nhân con nghĩ không ra đây là ý gì.”
Mẹ Lý đạp cô ra khỏi nhà, hơn nữa còn ra lệnh nói: “ Người ta có ý chê con quê mùa! Con đi mua vài bộ quần áo mới cho mẹ, tạo hình mới, cho tức chết tên tiểu tử kia! Nếu không, không cho trở về!”
Nghỉ lễ cuối tuần lại bị người nhà đuổi đi, Lý Ý Di nghĩ không ra cô có chỗ nào có thể đi. Không thể làm gì khác hơn là đi loanh quanh trên đường.
Cô rất quê mùa sao? Cô vẫn cảm thấy mình ăn mặc rất đúng quy củ, có phải là mẹ cô hiểu lầm cái gì hay không? Hình như, có người cũng từng nói, cô giống như tảng đá.
Cứ như vậy, trong đầu Lý Ý Di hiện lên cuộc gặp với một người đàn ông trong công viên cách đây 2 tuần, cô nhớ anh làm việc ở đường số 5, nghề nghiệp là nhà tạo mẫu, “Nhà tạo mẫu” là làm cái gì?”
Khái niệm không có quá rõ ràng, nhưng cô cũng không có chỗ nào để đi, vì vậy, buổi chiều chủ nhật hôm đó Lý Ý Di bước vào tiệm cắt tóc tên “ Tình”
Cô không nghi ngờ Tào Thiệu Trạch là tên lừa đảo, nhưng cô coi thường anh, thấy anh tùy tiện tìm một người ở trên đường làm người mẫu, cô cho rằng anh là người mới ra nghề, khổng mời nổi người mẫu chân chính, nhưng nhìn thấy cửa hàng anh làm việc, phải nói thế nào đây… Thật lợi hại.
Mới tính đến tháng trước thôi, mỗi lần cắt tóc cô đều cắt ở dưới lầu nhà mình, chỗ Vương A kinh doanh hiệu cắt tóc, cô không tưởng tượng nổi, một nơi cắt tóc thôi, có cần phải làm rực rỡ như vậy không?
Cái cửa tiệm tên “Tình” này bao gồm ba tầng lầu, trong đó lầu một, lầu hai là tiệm cắt tóc, lầu ba là hội quán SPA, vừa vào đối diện cửa có ba vị tiểu thư ở chỗ quầy, quầy bên trái là thông giữa tiệm làm tóc và cửa kính, bên phải là hai thang máy.
Từ ngoài cửa kính nhìn vào, bên trong tiệm cắt tóc lấy màu trắng làm chủ đạo, các nhà tạo mẫu tóc đều đang bận rộn, nhưng không có cảm giác ồn ào. Sang bên khu ngồi chờ còn có đồ uống cùng tạp chí, không nhìn kĩ còn tưởng rằng đó là một quán cà phê.
Hỏi rõ mục đích đến của cô, nhân viên lễ tân hỏi cô có hẹn trước hay không.
“Không có.” Cô nói, trong lòng có chút hối hận khi tới nơi này.
“Vậy xin hỏi, tiểu thư có phải là hội viên của chúng tôi không?” Lễ tân cười thật ngọt ngào.
“Không phải.”
“Nhưng chúng tôi chỉ phục vụ hội viên, không tiếp đãi khách hàng không phải là hội viên, tiểu thư có muốn gia nhập hội viên nơi đây không?” Lễ tân nói xong đưa cho cô một bản đăng kí hội viên.
Cho nên, không phải chỉ hội viên mới có thể hẹn trước, mà cũng chỉ có hội viên mới có thể ở bên trong uống cà phê chờ người sao? Suy nghĩ một chút cảm thấy rất phiền toái, Lý Ý Di liếc nhìn giá tiền ở viền ngoài, không cách nào tưởng tượng nổi, có người chỉ làm một cái đầu mà chịu bỏ ra khoản tiền lớn như vậy.
Vẫn là nhờ Vương A cắt thì tốt hơn… Lý Ý Di suy nghĩ muốn rút lui, nhưng lúc này khuôn mặt của Tào Thiệu Trạch lại hiện lên, có chút đáng thương lại tràn đầy chân thành.
Được rồi, mặc dù không cách nào trở thành người mẫu, nhưng mà giúp anh ta tăng thêm một chút thành tích cũng tốt…
Lý Ý Di điền vào tờ hội viên, giao cho quầy lễ tân, còn không quên hỏi một câu: “Vậy tôi trở thành hội viên là có thể hẹn người cắt tóc rồi phải không?”
“Dĩ nhiên, nhưng còn phải xem thời gian của nhà tạo mẫu tóc mà quyết định, xin hỏi ngài muốn hẹn nhà tạo mẫu nào? Tôi giúp cô kiểm tra thời gian làm việc.” Tiểu thư lễ tân mỉm cười, di di con chuột, mắt nhìn chằm chằm vào máy tính.
“ Xin hỏi ở chỗ này có phải có một người tên Tào Thiệu Trạch hay không? Tôi muốn hẹn anh ta.”
Khuôn mặt tươi cười của tiểu thư lễ tân cứng lại, Lý Ý Di còn tưởng rằng mình nói sai tên, nơi này vốn không có người này, nhưng tiểu thư lễ tân cầm lấy bản cô vừa điền, liếc mắt nhìn, mặt tiểu thư lễ tân từ cứng ngắc chuyển thành kinh ngạc.
“Xin hỏi, cô là Lý Ý Di tiểu thư sao?”
Cô gật đầu, chỉ thấy hai tiểu thư lễ tân khác cũng dùng ánh mắt tò mò nhìn cô, một người trong đó cầm điện thoại lên bấm số, một bên nói với cô: “Mời cô đến phòng VIP nghỉ ngơi, ông chủ lập tức tới ngay.”
“Ông… Ông chủ?”
Một tiểu thư lễ tân khác đẫn đường cho Lý Ý Di, làm cho Lý Ý Di không hiểu được, “Có phải là nhầm lẫn gì không? Tôi chỉ muốn cắt tóc…..”
Kết quả, cô bị người ta dẫn vào thang máy đi lên lầu hai, thì ra lầu hai à tầng VIP chuyên dụng, mà cô thậm trí đến thẻ hội viên còn chưa có, đã được đến nơi mà hội viên bình thường không thể vào này.
Lý Ý Di cảm thấy nhất định là nhầm lẫn, mặc dù cô và Tào Thiệu Trạch không thể nói là quen biết, nhưng muốn cô tin anh là ông chủ nơi này quả thật tương đối khó khăn.
Cô thừa nhận mình không có mắt nhìn người, nhưng trong ấn tượng của cô, dáng vẻ Tào Thiệu Trạch chắc cũng chỉ lớn hơn cô hai ba tuổi thôi? Anh làm người ta có cảm giác như là một đứa trẻ to xác mà thôi, chẳng lẽ là trùng tên họ?
Lý Ý Di đang phỏng đoán lung tung, nhân viên phục vụ đưa tới một cuốn tạp chí, trên bìa tạp chí in hình một nữ minh tinh quốc tế nào đó, đột nhiên in tên tuổi Tào Thiệu Trạch.
Cô cầm lên, theo mục lục tìm được chuyên mục giới thiệu Tào Thiệu Trạch, vừa nhìn thì thấy không sao cả, thì ra ông chủ của cửa tiệm “ Tình” đúng là người đàn ông ngày đó cô gặp ở công viên, hình được in rất rõ ràng, mặc dù trong hình người đàn ông có vẻ thong dong chững chạc, nghiễm nhiên là một thanh niên thành đạt, thế nhưng gương mặt không thể nghi ngờ, chính là người đã cực kì hoảng loạn khi cô ngã vào đài phun nước.
Thật là, nhìn người không thể nhìn bề ngoài, Lý Ý Di xem tạp chí giới thiệu về anh, nói cha mẹ sống ở Pháp, từ nhỏ sống ở Paris được nghệ thuật hun đúc, lại có cơ duyên làm quen nhà tạo mẫu nổi tiếng, được chỉ điểm.
Anh sinh ra ở Paris, ở đó nhất định sẽ nổi tiếng, sau lại quyết định về nước gây dựng sự nghiệp, chỉ trong vòng nửa năm đã đem ý niệm của mình biến thành của tiệm “ Tình” như ngày hôm nay.
Tuy nhiên, bên trong tạp chí sưu tầm đều được thổi phồng lên, nhưng Lý Ý Di vẫn bị từng việc của Tào Thiệu Trạch hù dọa, mệt cô còn muốn giúp đối phương nâng cao thành tích.
Cửa không dấu hiệu bị người đẩy ra, cái người đàn ông ở trên tạp chí có vẻ hăng hái hiện giờ đầu đầy mồ hôi, thở hổn hển, ăn mặc bình thường, áo T cổ tròn, quần jean cùng giày thể thao.
Anh nhìn một cái liền thấy cô ngồi trên ghế sa lon, “Ý Di! Em cuối cùng cũng đến rồi!”
“Ách….” Ánh mắt anh hưng phấn giống như nhìn thấy con mồi, khiến Lý Ý Di không khỏi nghĩ đến bộ dạng của anh ngày đó ở trong công viên, cô lại len lén liếc mắt nhìn tờ tạp chí, người đàn ông với bộ quần áo thời trang hướng về phía ống kính mỉm cười.
Tạp chí này quả nhiên không thể tin được.
“ Tôi còn đang nghĩ nếu em không tới phải làm sao bây giờ, em rốt cuộc đáp ứng làm người mẫu rồi!” Tào Thiệu Trạch rất không khách khí đặt mông ngồi xuống cạnh cô, cầm lấy đồ uống trước mặt Lý Ý Di lên uống ừng ực ừng ực đến khi thấy đáy, lại đem ly thủy tinh đặt lên bàn, trong quá trình này ánh mắt thủy chung vẫn không rời khỏi cô.
Lý Ý Di liếc nhìn ly nước mình uống được một nửa, hiện tại đến cặn cũng không còn trong ly, “Anh rất nóng à? Có muốn nghỉ ngơi một chút không?” Cô cảm thấy toàn thân anh giống như ở trong nước, nhìn qua có vẻ rất nguy hiểm.
“Không cần, hôm nay là ngày cuối cùng ước định hai tuần, tôi còn đang suy nghĩ, nếu em không thay đổi chủ ý, tôi nên làm cái gì bây giờ, nghe nói em tới đây, tôi liền vội vàng chạy tới.”
“Thế nào, anh còn chưa tìm được người mẫu sao?” Lý Ý Di thật bất ngờ, anh thật sự đợi cô hai tuần.
“ Người khác? Ý Di, tôi đã tìm được em nha!” Tào Thiệu Trạch kinh ngạc không phải là giả.
Lý Ý Di rung động thật lớn, cô cảm thấy thế nào cũng không thể nói rằng cô chỉ đến đây để cắt tóc mà thôi.
“ Ách…. Nhưng tôi rất lùn.” Cô nói.
Tào Thiệu Trạch rất hào phóng mà cười lên, “ Cũng không phải bảo em đi lên đài chữ T, chỉ là tạo hình thôi, em thậm chí không cần động.”