i ta ruồng bỏ… Bạn trai cũng không chịu nổi cô ta nên chưa tới hai tháng đã vội vàng chia tay… Về sau mấy cậu con trai ai mà dám đến gần cô ta, qua lại với cô ta… Có khi về sau cô ta cũng sẽ không có bạn trai, cũng sẽ chẳng có ai ưa cô ta, thật đáng thương… Bạn trai cũng bỏ cô ta rồi, cô ta có thể vẫn còn là một… không…
Những lời này cứ giống như một cuộn băng ghi âm hết lần này đến lần khác tua đi tua lại ở trong đầu Trần Hiểu Quân, cô không cam lòng từ trên giường ngồi dậy, hối hận ngày đó đã không đánh Vương Lệ Dung nặng tay hơn, thất vọng vì lúc tan học không nên cứ như vậy mà bỏ qua cho ba nữ sinh kia. Nói tôi không có ma nào thích, cũng chẳng ai yêu, còn nói không ai dám đến gần tôi? Tôi đây không tin!
Trần Hiểu Quân rút điện thoại từ trong túi quần ra, cô phải tìm một người thử một chút mới được, nhìn mình cũng đâu kinh khủng đến mức như các cô nàng kia nói là sẽ không có ai thèm!
Trần Hiểu Quân lạch cạch tìm số điện thoại của người nào đó không ghét cô trong danh bạ điện thoại. Bành Hạo? Thôi đừng gây thêm phiền phức cho cậu ta nữa; Đại Lưu? Đã có bạn gái; Tiểu Uy, bị trêu chọc còn chẳng thua gì mình; quỷ đáng ghét…? Tìm cậu ta đi, nếu cậu ta không dám đến thì về sau để xem cậu ta làm thế nào mà xuất hiện ở trước mặt mình!
“Tu tu…” Sau khi điện thoại được nhấc lên, Trần Hiểu Quân liền trực tiếp ra lệnh: “Mau tới khách sạn Nghi Gia ở bên ngoài trường… Không được hỏi tại sao, nếu không đến thì về sau đừng nữa xuất hiện ở trước mặt tôi!” Nói xong liền “Cạch!” một tiếng cúp máy. Quỷ đáng ghét từ nhỏ đến lớn vẫn đi theo mình, mắng không sợ đánh không đi, lần này nếu cậu mà dám cự tuyệt tôi, tôi nhất định sẽ lột da cậu ra!
Trần Hiểu Quân không cần phải đợi lâu, chưa đến 10 phút Trình Hiểu Quân đã chạy tới nơi: “Nhanh vậy?”
“Quân Quân, trời tối rồi sao cậu không về trường học mà còn ở đây?” Trình Hiểu Quân vừa vào cửa liền kéo tay Trần Hiểu Quân lo lắng hỏi.
“Cậu thì biết cái gì?” Trần Hiểu Quân đã chuẩn bị tốt tâm lý, “Vào đi rồi tôi sẽ nói cho cậu biết!”
Trình Hiểu Quân đi vào phòng, trong lòng vẫn không thôi lo lắng Trần Hiểu Quân bởi vì chuyện ở trường mà không vui: “Quân Quân, nếu trong lòng cậu khó chịu hay không vui, có thể đánh tớ mắng tớ. Cậu cũng có thể nói với tớ, biết đâu tớ có thể giúp được cậu?”
“Cậu thực sự muốn giúp tôi?” Trần Hiểu Quân ngồi ở trên giường hỏi.
“Đương nhiên là thật!”
Trần Hiểu Quân rất hài lòng: “Vậy cậu tới đây, ngồi bên cạnh tôi!”
Trình Hiểu Quân ngơ ngác đi sang: “Quân Quân, rốt cuộc cậu tới đây làm gì?”
“Bây giờ tôi sẽ nói cho cậu biết!” Nói xong Trần Hiểu Quân nghiêng người qua như chuồn chuồn lướt nước mà hôn một cái thật nhẹ lên môi Trình Hiểu Quân, “Bây giờ thì biết rồi đó.”
Đầu óc của Trình Hiểu Quân phải một phút sau mới khôi phục lại: “Quân Quân!” Quân Quân vừa mới hôn mình sao, nhưng tại sao Quân Quân lại đột nhiên làm như vậy?
Trần Hiểu Quân không những không giải thích với Trình Hiểu Quân mà còn tiếp tục nghiêng người qua ôm lấy Trình Hiểu Quân: “Quỷ đáng ghét!”
“Quân Quân?” Trình Hiểu Quân lại lần nữa kinh hãi, sau khoảnh khắc mơ màng lúc vừa được hôn thì giờ này đầu óc anh hoàn toàn tỉnh táo, nhất định là có chuyện gì đó Quân Quân mới có thể khác thường như vậy.
“Không được hỏi!” Trần Hiểu Quân ở bên tai ngăn cản lời Trình Hiểu Quân muốn hỏi. Cô đã quyết định, cái gì mà không ai dám đến gần, không ai thích, không ai dám đụng vào, hôm nay cô phải để những lời này trở thành quá khứ, “Ôm tôi đi! Bỏ qua cơ hội lần này thì về sau sẽ không còn đâu.” To gan cũng chỉ có một lần như vậy, về sau, cô khẳng định mình sẽ không có dũng khí mà tiếp tục làm chuyện như vậy.
“Quân Quân?” Lần này giọng Trình Hiểu Quân bắt đầu khàn khàn, “Cậu làm sao vậy? Có ai đó đã kích động cậu phải không?” Trình Hiểu Quân nói ra suy đoán trong lòng, nếu như không phải có người kích động Quân Quân, Quân Quân sẽ không thể nào mà làm như vậy.
“Cậu ôm không?” Giọng Trần Hiểu Quân cũng không còn kiên định như trước.
“Quân Quân, cậu đừng làm chuyện ngốc nghếch, cậu không vui có thể nói cho tớ biết, cậu mà cứ như vậy, tương lai sẽ hối hận đấy.” Trình Hiểu Quân ngồi im không nhúc nhích, nếu quả thật Quân Quân sẽ như vậy thì lòng anh chỉ càng thêm khổ sở mà thôi.
“Cậu có ôm không?” Trần Hiểu Quân một lần nữa lặp lại câu hỏi.
“Quân Quân?” Trình Hiểu Quân kéo Quân Quân đang ôm chặt lấy mình không buông, “Tớ biết cậu không thực sự muốn như vậy. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Trần Hiểu Quân liếc mắt nhìn nét mặt cứng rắn của Trình Hiểu Quân: “Cậu không muốn?”
“Quân Quân, không thể.” Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không chỉ có tớ bị tổn thương mà cậu cũng bị kéo vào.
Trần Hiểu Quân thấy Trình Hiểu Quân cự tuyệt thì trong lòng như rơi thẳng xuống đáy cốc, cô không biết phải làm sao mới trút hết được những bực bội, căm giận trong lòng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu thẳm của Trình Hiểu Quân. Quỷ đáng ghét, bây giờ ngay cả cậu cũng không muốn đến gần tôi, tránh xa tôi như vậy sao? Đi theo tôi nhiều năm như vậy tại sao lại có thể vào lúc không ai chịu tin tôi mà muốn bỏ đi? Sự oán giận Trần Hiểu Quân đột nhiên càng lúc càng khó chịu, ánh mắt chợt mơ hồ không thể thấy được gì trước mặt…
Nếu cậu đã làm tôi ghét nhiều năm như vậy thì không thể dễ dàng nói ‘không thể’ như vậy được! Trần Hiểu Quân tức giận nhìn chằm chằm Trình Hiểu Quân, cậu nói không thể là không thể sao? Vậy thì tôi càng muốn như vậy!
Trần Hiểu Quân đưa bàn tay đang đặt trên vai Trình Hiểu Quân lên xoa má anh rồi hung hăng hướng về phía cái miệng của anh mà gặm…
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân bị đau liền đẩy đầu Trần Hiểu Quân ra, “Cậu có biết mình đang làm gì không hả? Cậu cho là cậu làm vậy thì có thể nguôi giận sao? Cậu nhìn cho rõ tớ là ai đi?”
“Tôi dĩ nhiên biết cậu là quỷ đáng ghét Trình Hiểu Quân!” Trần Hiểu Quân quát, “Cậu cũng giống như những người đó nói cũng ghét tôi, cũng muốn rời khỏi tôi có đúng không!”
Trình Hiểu Quân nghĩ đến Trần Hiểu Quân mà muốn nói lại nói không được.
Trần Hiểu Quân lại tưởng anh đang thừa nhận: “Cậu cũng nghĩ như mấy con đó, cũng thấy tôi hung dữ, tôi kiêu ngạo, tôi vô lối có phải không?” Trần Hiểu Quân đè nén cảm giác khổ sở ở trong lòng mà không chớp mắt nhìn Trình Hiểu Quân đang yên lặng, “Tôi thường đánh cậu mắng cậu, cậu nhất định còn cho tôi là một cô gái tính khí tồi tệ hơn cả những người kia!”
Trình Hiểu Quân đứng lên kéo tay Trần Hiểu Quân còn đang bừng bừng lửa giận, không cam lòng: “Không phải như cậu nghĩ đâu, cho tới bây giờ tớ chưa từng nghĩ là cậu hung dữ hay là vô lý, tớ cho tới bây giờ cũng chưa từng cho Quân Quân là một cô gái hư, cậu ở trong lòng tớ luôn là điều đẹp nhất, cho tới bây giờ cũng chưa từng thay đổi.” Quân Quân, tớ làm sao có thể nghĩ là cậu không tốt chứ?
Sửng sốt một giây: “Thật không?”
Trình Hiểu Quân gật đầu. Xác định mình không có nghe lầm, Trần Hiểu Quân lần nữa tập kích miệng Trình Hiểu Quân. Lần này Trình Hiểu Quân không để cho Trần Hiểu Quân đang kích động hành động như ý: “Quân Quân, cậu không thể như vậy!”
“Tại sao không thể? Cậu không phải nói tôi tốt sao? Tại sao không thể?” Trần Hiểu Quân lại lần nữa bị cự tuyệt, nước mắt cũng nhịn không được nữa mà rơi xuống, “Tại sao không muốn hôn tôi ôm tôi, cậu căn bản ghét tôi mà!”
“Quân Quân, tớ không có ghét cậu!” Trình Hiểu Quân nói rất dịu dàng, ánh mắt cũng dịu dàng dừng ở trên người Trần Hiểu Quân. Sự dịu dàng đó làm cho Trần Hiểu Quân hơi sửng sốt.
“Vậy thì vì sao?” nếu không ghét tôi tại sao lại muốn cự tuyệt tôi!
Trình Hiểu Quân lau nước mắt trên mặt Trần Hiểu Quân: “Quân Quân, bây giờ không thể, tớ sợ có một ngày cậu sẽ hối hận vì quyết định của ngày hôm nay.”
“Bây giờ không thể? Sợ tôi hối hận?” Trần Hiểu Quân đẩy cánh tay Trình Hiểu Quân ra, vì lý do này sao, “Tôi không sợ thì cậu sợ cái gì! Bây giờ không thể? Trình Hiểu Quân, cậu là đồ hèn, đồ nhát gan!” Nước mắt vừa được lau khô lại lần nữa chảy xuống, lần này cô không để cho Trình Hiểu Quân lau nữa mà tự mình lau lấy, “Đồ nhát gan!” Trần Hiểu Quân đẩy Trình Hiểu Quân ra kéo cửa ra xông ra ngoài.
Trình Hiểu Quân không đề phòng, bị cô đẩy ngã ở trên giường, lúc đứng lên thì đã không thấy Trần Hiểu Quân đâu, anh lập tức đuổi theo Trần Hiểu Quân tới tận cửa khách sạn: “Quân Quân, cậu muốn đi đâu?” Không thể để cho cô ấy cứ đi như vậy, lỡ xảy ra chuyện gì thì biết làm sao bây giờ?
“Đau, buông ra quỷ đáng ghét!” Trần Hiểu Quân hấp tấp hất tay Trình Hiểu Quân ra, “Tôi đi đâu không cần cậu quan tâm!”
“Buổi tối bên ngoài rất nguy hiểm, cậu đừng có chạy lung tung!” Trình Hiểu Quân vẫn không buông tay nhưng có giảm bớt lực nắm.
Trần Hiểu Quân cảm giác được cơn đau ở tay đã giảm bớt liền lập tức giãy khỏi bàn tay đang nắm chặt: “Vậy cũng không cần cậu phải lo lắng, đồ nhát gan!”
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân cất giọng rất nghiêm nghị, lần đầu tiên anh ở trước mặt Trần Hiểu Quân lớn tiếng như vậy: “Cậu không nghe lời tớ nói thì tớ sẽ vác cậu đem về trường đó.”
Hai người nói qua nói lại đã khiến người đi đường chú ý, Trần Hiểu Quân chạy ra khỏi khách sạn đầu óc liền tỉnh táo lại một chút: “Cậu…, quỷ đáng ghét!” sau đó liền liều mạng chạy về trường. Trình Hiểu Quân không có tiến lên ép Trần Hiểu Quân cùng anh trở về trường mà cứ theo sát phía sau Trần Hiểu Quân cho đến khi Trần Hiểu Quân vào trong ký túc…
[Nhật ký ngày…] Tớ, nghĩ cậu thích tớ!
Mình ở nhà đợi một tuần cũng không gặp được Quân Quân, Quân Quân, cậu rốt cuộc đã đi đâu, tại sao không chịu gặp tớ?
Sau sự kiện khách sạn đó chiều hôm sau lúc mình đi tìm Quân Quân, Quân Quân liền lên trường xin nghỉ học, còn nói là đã tìm được chỗ để thực tập sớm. Mình đã gọi không biết bao nhiêu lần, mới đầu là cúp máy hoặc không nhận, sau đó lại tắt luôn máy. Không liên lạc được Quân Quân, không thể cứ như vậy để cho Quân Quân đi!
Ngày sau đó mình đem mấy chuyện quan trọng ở trường giao phó cho Triệu Bân sau đó xin nghỉ về nhà, Quân Quân không thể đi chỗ nào khác ngoài về nhà. Nhưng điều làm mình thất vọng chính là mình về đến nhà vẫn không gặp được Quân Quân, mình hỏi bác Trần thì bác ấy nói Quân Quân đúng là đi thực tập, nhưng cô lúc đi có gọi cho bác nói là không được cho mình biết, mình năn nỉ mãi nhưng bác ấy vẫn không chịu nói cho mình biết, mình biết tại sao bác Trần không nói cho mình. Chẳng còn cách nào khác, mình chỉ có thể ôm cây đợi thỏ, mình xin kéo dài ngày nghỉ ở nhà đợi một tuần lễ, mình cứ tưởng Quân Quân cho tới bây giờ vẫn chưa từng tự mình trải qua cuộc sống tự lập ở bên ngoài nên nhất định sẽ về nhà, ai ngờ mình lại phải một lần nữa thất vọng, cả một tuần lễ mà mình cũng không đợi được Quân Quân, cũng không có bất cứ tin tức gì của Quân Quân…
Không có cách nào khác, mình năn nỉ mãi bác Trần mới nói cho mình biết Quân Quân đang ở đâu đó sống rất tốt, sau đó mình cũng chẳng thể làm gì khác hơn là một người trở lại trường. Trở lại trường, mình mới từ miệng Triệu Bân mà biết được mình và Quân Quân đã thành tin tức nóng hổi ở trường, mình đoán có thể là chuyện đêm hôm đó đã bị mấy học sinh trong trường nhìn thấy. Sau đó còn có bạn học hỏi mình có th