ành xong công việc của mình rồi trở lại địa điểm tụ tập. Người cuối cùng trở lại là Trình Hiểu Quân, trong tay cậu chỉ có mấy cành củi.
“Hiểu Quân, sao cậu giờ này mới về?” Xà Âm bước đến nhận lấy mấy que củi trong tay Trình Hiểu Quân. Vô tình liếc thấy tay của cậu bị thương. “Tay của cậu bị làm sao thế?”
“Không có gì đâu.” Trình Hiểu Quân nhanh chóng kéo tay áo xuống, không để cho Xà Âm nhìn xem vết thương thế nào. “Chẳng qua chỉ bị mấy nhánh cây quẹt vào một chút thôi.”
“Thật sự không gặp chuyện gì chứ?” Xà Âm hoài nghi tiến tới muốn xem xét cánh tay bị thương.
“Thật mà, không có chuyện gì.” Trình Hiểu Quân kiên trì không cho Xà Âm nhìn thấy, cũng không dám nhìn Quân Quân đang đứng ở phía sau, để Xà Âm không truy cứu thêm, cậu lấy những người khác làm cớ: “Mọi người đã chuẩn bị xong xuôi rồi, nếu không mau đi nấu thì chúng ta không được ăn cơm trưa đâu.”
Xà Âm nhìn thấu Hiểu Quân, nghĩ thầm có nên nghiêm trọng hóa vấn đề như thế không: “Vây cũng tốt, chúng ta đi nấu cơm thôi.”
Một tổ tám người, chính xác là bảy người bận rộn làm việc cực nhọc. Vì tốc độ bình thường Trình Hiểu Quân vốn đã chậm rồi, giờ cộng thêm bị thương nên tốc độ làm việc lại càng chậm hơn.
Ngồi một bên chịu trách nhiệm nhặt đồ, Trần Hiểu Quân nhìn cậu chậm chạp, tự nhiên bốc hỏa trong lòng. Cái tên chán quỷ này trở về làm trì hoãn tốc độ hiện tại vốn đã chậm, vóc dáng càng nhỏ thì bé tốc độ càng chậm sao? Trần Hiểu Quân càng không hài lòng, hình ảnh cậu cặm cụi chậm chạp không hề vừa mắt cô, cô bỗng tàn bạo quát: “Này, chán quỷ, cái gì cũng không biết thì đừng có đứng đó cản trở người khác nữa.”
Đang dọn bàn ăn, Trình Hiểu Quân nghe được lời nói không có thiện cảm của Trần Hiểu Quân, bàn tay bất giác run run một chút nhưng rất nhanh chóng trở lại bình thường, xoay người nhìn Quân Quân chậm rãi nói: “Tớ bày biện bàn ăn xong hết rồi…” Sau đó không nhìn Quân Quân, tốc độ có phần nhanh hơn bê đồ đến bàn ăn đã dọn.
Trần Hiểu Quân thấy tên chán quỷ này làm việc chậm quá, nhưng cô chỉ có thể ngồi một chỗ, hừ, bây giờ không có thời gian giáo huấn cậu, cứ chờ coi!
Quả nhiên, không để Trình Hiểu Quân chờ lâu, Trần Hiểu Quân đã tìm thấy cơ hội.
Tám người không mắc nhiều sai phạm lắm, nửa giờ là đủ chuẩn bị xong bữa trưa, sau đó cùng nhau vây quanh bên cạnh bàn bắt đầu ăn. Thật ra, lần dã ngoại nấu cơm này không khiến họ tốn nhiều công sức lắm, người nào cũng có đem theo bánh bao rồi. Chẳng qua thầy giáo muốn học sinh biết tự làm việc nên mới mua một chút rau dưa và nguyên liệu để bọn trẻ có thể thử sức mình nấu món ăn. Mọi người nhìn thành quả lao động trước mặt rồi bắt đầu ăn bữa trưa. Ăn được một lát, có một bạn học gọi Trình Hiểu Quân, đưa rau đến trước mặt cậu, cô nói muốn cậu nếm thử thành quả của mình.
Trình Hiểu Quân nghe vậy liền nhận lấy đĩa rau từ tay cô, nhưng chưa đầy một giây sau đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Tay Trình Hiểu Quân bị thương, trên mâm cơm lại dính nước nên không cẩn thận để trơn, tay cũng bởi bị thương mà không bắt được cái mâm kịp thời. Chỉ nghe “Rầm” một tiếng, món ăn vẩy vào chân Trình Hiểu Quân, còn dính một ít trên người cậu.
Mọi người chưa kịp phản ứng đã nghe tiếng Trần Hiểu Quân mắng lớn: “Cậu, rõ ràng dở! Một cái mâm cũng không bắt được, đần chết.”
Tiếng mắng của Trần Hiểu Quân khiến mọi người thức tỉnh.
“Quân Quân, Hiểu Quân lúc nãy không cố ý, sao cậu lại mắng cậu ấy?” Xà Âm bất bình trách cứ.
“Trình Hiểu Quân, cậu có sao không?” Vội vàng bê cái mâm ra.
“Đồ của cậu bẩn rồi, cho cậu nè, mau lau đi.” Đưa khăn giấy cho cậu.
“Tớ có khăn tay này, tớ đưa cậu đến bên hồ rửa sạch.” Tìm một lúc mới thấy khăn tay, cô mừng rỡ nói.
….
Năm sáu người rối rít tranh nhau vì Trình Hiểu Quân, chỉ có Trần Hiểu Quân ngồi một mình bất động nhìn những thứ bạn bè đưa cho tên chán quỷ kia. Cô cũng thấy cái mâm nện vào chân tên chán quỷ, cả trên người nữa, nhưng những thứ này có thể trách cô sao, cũng tại tên chán quỷ không có bản lĩnh không làm được gì ra hồn. Hừ! Đáng đời!
Trình Hiểu Quân cúi đầu, tay đau chân cũng đau, mà lời của Quân Quân càng làm cậu đau hơn: “Quân Quân, xin lỗi nhiều lắm, tớ không cố ý đâu, sau này tớ nhất định thay đổi, cậu đừng ghét tớ nữa…”
Trần Hiểu Quân còn chưa kịp đáp lời Xà Âm đã bực bội, tức giận đứng lên: “Quân Quân, cho Hiểu Quân một lời xin lỗi đi, tay cậu ấy khi đi nhặt củi đã bị thương còn muốn giúp đỡ mọi người làm việc, cậu bị thương thì yên vị ngồi một bên chẳng làm gì, lại còn mắng chửi người khác nữa, mau xin lỗi Hiểu Quân đi nếu không tớ mách thầy cậu mắng mỏ Hiểu Quân đấy.” Xà Âm lần này giận thật sự, Quân Quân thật quá đáng, Hiểu Quân giúp cô tìm vỏ sò, giúp cô băng bó vết thương, còn giúp cô làm việc, làm nhiều việc như vậy mà lại còn bị cô mắng, không thể để cho Quân Quân “Lấy oán báo ơn” như vậy được.
Trần Hiểu Quân nghe Xà Âm lần đầu tiên lớn giọng trách mắmg mình, sửng sốt đợi nghe rõ Xà Âm nói xong lại ngẩn người. Chán quỷ bị thương? Bị thương ở đâu, tại sao cô lại không nhìn ra cậu ta bị thương.
“Quân Quân, mau xin lỗi Hiểu Quân đi.” Xà Âm lại một lần nữa lấy danh nghĩa tổ trưởng ra lệnh.
“Tớ…” Không muốn đâu! Ba chữ đằng sau còn chưa kịp nói ra đã bị một giọng nói có chút run rẩy tiếp lời.
“Xà Âm, không cần, Quân Quân, cậu không cần phải nói xin lỗi tớ đâu.”
Trình Hiểu Quân kéo Xà Âm đang tức giận ra nói giúp Quân Quân.
“Hiểu Quân!” Vẻ mặt Xà Âm bất đắc dĩ như thể chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Chính vì cậu cứ như vậy nên Quân Quân mới được thể bắt nạt cậu, như vậy không phải là giúp mà là đang hại cậu ấy, làm cậu ấy vĩnh viễn cũng không thể bỏ được tật xấu này.”
“Tớ đâu có…” Giọng nói nhỏ đến mức muỗi cũng không nghe thấy.
“Âm Âm, tại sao tớ phải bắt nạt tên chán quỷ này? Tại sao tớ lại hư như thế? Chẳng phải do cậu ta quá đần độn, không làm nên được chuyện gì sao?”
Tròng mắt Trần Hiểu Quân nhanh chóng đỏ hoe, tại sao Âm Âm lại nói giúp tên chán quỷ này, hung dữ với cô, rõ ràng cô không làm sai điều gì cả, chỉ có tên chán quỷ này là phiền toái, lúc giúp dì cũng phiền, lúc giúp bạn cũng phiền… Giúp cô? Lúc giúp cô cũng không làm được chuyện gì tốt! Cô hoàn toàn quên sạch hành động băng bó vết thương giúp cô của Trình Hiểu Quân lúc ban đầu.
Xà Âm kiên trì bắt Trần Hiểu Quân phải xin lỗi, Trần Hiểu Quân không thèm mở miệng cũng không muốn nói lời xin lỗi, hai người cứ giằng co như vậy, cho đến khi Trình Hiểu Quân lại một lần nữa lên tiếng vì Trần Hiểu Quân.
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân thấy phiếm mắt Quân Quân hồng hồng, lo lắng nói.
“Cậu không cần phải xin lỗi đâu, thật đấy, tớ không sao mà, là tại tớ ngốc, cậu đừng tức giận nữa.”
“Hiểu Quân!” Xà Âm bị Trình Hiểu Quân khiến cho tức chết, tức giận hét lớn.
“Không cần cậu lên tiếng thay tôi! Tôi không sai! Cậu là tên chán quỷ, đồ ngu ngốc!”
Nói xong, Trần Hiểu Quân chạy đến đầu chiếc xe ô tô, hoàn toàn không để ý đến Trình Hiểu Quân đang hô to phía sau.
Chán quỷ, chán quỷ, sau này tôi sẽ không bao giờ… để ý đến cậu nữa, đừng tưởng rằng có dì thì tôi sẽ không ghét cậu, sau này tôi sẽ càng ghét cậu hơn, đồ ngốc như cậu, làm chuyện gì cũng ngốc cả!
Buổi dã ngoại này ai cũng rất vui vẻ, chỉ có tổ của Xà Âm là tồi tệ, vì bị lửa giận vô cớ của Trần Hiểu Quân phá hỏng. Trên đường trở về rất nhiều bạn học vẫn rất vui, những bạn học cùng tổ của Xà Âm cũng vui vẻ cười theo. Chỉ có Trần Hiểu Quân và Xà Âm, Trình Hiểu Quân là yên lặng.
Sau mười phút trên xe, Xà Âm mới nói với Trần Hiểu Quân được một câu: “Cái này để phần cho cậu!” Sau đó đặt thức ăn lên đùi Trần Hiểu Quân rồi xoay người nhìn ra cửa sổ, không nói gì thêm.
Trần Hiểu Quân cầm lấy thức ăn Xà Âm vừa đưa, chừng ba phút sau mới quyết định bỏ vào miệng ăn.
Trình Hiểu Quân ngồi bên cạnh, nhìn Trần Hiểu Quân ăn mà âm thầm nhướng mày.
【 Nhật ký ngày 】 Quyết định
Hôm nay lớp chúng tôi tổ chức nấu cơm dã ngoại, tôi vô cùng vui vẻ, bởi vì trước kia chưa từng được tham gia, hơn nữa lần này tôi và Quân Quân được xếp vào chung một tổ, như thế tôi có thể chơi đùa với Quân Quân. Trước khi đi tôi cũng biết, có tôi Quân Quân nhất định sẽ thấy không vui, cho nên hôm nay đi cùng, tôi biết điều không nói chuyện, cũng không nhìn Quân Quân. Tôi biết mỗi lần tôi cẩn thận lén nhìn Quân Quân, bị cô ấy phát hiện thì cô ấy sẽ giận dữ mà mắng tôi. Thật ra thì tôi rất sợ Quân Quân tức giận, cô ấy tức giận sẽ ghét tôi, còn mắng tôi nữa, nhưng tôi lại không hiểu mình đã làm gì khiến Quân Quân tức giận đến như vậy, vì vậy mỗi khi ở cùng Quân Quân, thỉnh thoảng tôi lại phải lén chú ý xem tôi có vô tình làm Quân Quân tức giận hay không, nhưng lần nào cũng không tìm hiểu được nguyên nhân Quân Quân giận tôi.
Sự kiện cướp bóc kia đã qua lâu, hôm nay Quân Quân lại nhắc tới chuyện này, nói vậy tức là cô ấy đang rất tức giận. Theo lời nói của Quân Quân, tôi biết Quân Quân đã hiểu lầm tôi, tôi vốn định giải thích, nhưng nhớ đến việc lần trước tôi cũng giải thích nhưng lại khiến Quân Quân tức giận bỏ đi, tôi lại không nói gì, có lẽ làm vậy thì Quân Quân sẽ nguôi giận. Quả nhiên, Quân Quân chỉ trợn mắt nhìn tôi như bình thường, dọa nạt mấy tiếng rồi không truy cứu nữa. Mấy năm nay, Quân Quân “uy hiếp” tôi rất nhiều, nhưng cô ấy luôn không làm theo lời mình đã nói. Tôi biết cô ấy chưa từng mách tội tôi trước mắt cô, chú, cũng chưa bao giờ thật sự đánh tôi… Quân Quân, thật ra rất dễ mềm lòng!
Đến hồ Thái Tử, Xà Âm muốn cả ba người cùng đi tìm vỏ sò, Quân Quân không muốn tôi đi cùng nên không đồng ý với quyết định này của Xà Âm, nhưng sau đó vẫn mềm lòng chấp thuận. Tôi cảm thấy vui vẻ, cuối cùng cũng có thể được ở cùng Quân Quân, tôi muốn tìm cho Quân Quân thật nhiều vỏ sò, thế nên tôi mang hết những vỏ sò tìm được đưa cho Quân Quân, có lẽ như vậy có thể làm cho Quân Quân bớt ghét tôi một chút, thích tôi nhiều hơn một chút. Nhưng cuối cùng, vỏ sò của tôi cũng không đưa được cho cô ấy.
Quân Quân bị thương, tay cô ấy bị vỏ trai cắt một vết khá sâu, chảy rất nhiều máu. Chắc là rất đau, nếu không người kiên cường mạnh mẽ, không sợ trời không sợ đất như Quân Quân sẽ không cần rơm rớm nước mắt như vậy. Tôi không muốn thấy Quân Quân đau, tuy từ nhỏ tới giờ bị thương rất nhiều lần, lần nào Quân Quân cũng cầm cự được, nhưng lần này lại không thể…
Tôi giúp Quân Quân cầm máu, đột nhiên nhớ đến hình ảnh mà mẹ tôi sát trùng cho các bệnh nhân trong bệnh viện, mẹ từng dạy tôi cách rửa sạch vết thương như thế nào, mặc dù nơi này không có thuốc khử trùng cũng không có bông băng, nhưng cặp sách của tôi luôn có chai nước khoáng và băng OK. Tôi nói với Quân Quân rằng tôi sẽ giúp cô rửa sạch vết thương, lúc đầu, Quân Quân không đồng ý nhưng sau đó, cô cũng miễn cưỡng chấp thuận. Tôi nghĩ, có lẽ do Quân Quân không tin tôi có thể giúp cô ấy rửa sạch vết thương, nhưng vì quá đau nên đành miễn cưỡng đồng ý. Thôi, không sao, dù Quân Quân nghĩ như thế nào, chỉ cần có thể giúp Quân Quân, tôi đã rất vui rồi, ít nhất tôi cũng có cơ hội chứng minh mình không phải là một kẻ vô dụng, không làm được gì.
Giúp Quân Quân băng bó vết thương kỹ lưỡng rồi, lần này Quân Quân không mắng tôi nữa, tuy cô tức giận bảo