- Anh lái xe bằng miệng hay là bằng móng vuốt vậy? Lái xe đi! Nói nhiều quá, thực đáng ghét!
Mạch Khiết vô cùng bực bội, tại sao mí mắt lại vẫn cứ nháy liên hồi thế không biết? Còn có kiếp nạn gì chưa đến sao?
Anh ta cố gắng kìm nén bật cười, khởi động xe:
- Không phải chứ! – Mạch Khiết cuối cùng cũng định thần lại – Sao anh lại biết tôi sẽ phải nhờ anh giúp đỡ?
Anh ta cười nói:
- Tôi đã chú ý thấy người đàn ông đó cầm bó hoa hồng nhìn cô chằm chằm hồi lâu.
- Anh cũng thật tinh tế! Chắc chắn thường xuyên làm cái việc này!
Anh ta quay đầu lại liếc nhìn Mạch Khiết một cái, ánh mắt di chuyển từ khuôn mặt trắng ngần của cô xuống phía dưới cổ, cho xuống tận vị trí xương quai xanh, nhìn thấy chiếc cổ thoáng lộ ra của cô. Hôm nay Mạch Khiết măc một chiếc áo sơ mi viền bèo ôm sát người.
Anh ta nói:
- Con người cô, ăn nói cay nghiệt, tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn bạo, nhưng vẫn rất gợi cảm, cũng khó trách lại có thể cuốn hút được sự chú ý của đàn ông.
Mạch Khiết bất giác khoanh hai tay trước ngực nói:
- Trong đầu óc anh toàn là nghĩ những gì vậy, tôi không phải là loại người như anh nghĩ đâu.
Anh ta nói nghiêm túc:
- Cô yên tâm, tôi quyết không cưỡng dâm cô đâu.
Xem ra hai chữ “cưỡng dâm” Mạch Khiết nói linh tinh trong lúc uống say đã trở thành câu cửa miệng của anh ta rồi.
- Nói thực, cô cũng không thể nào lần nào cũng nhờ tôi đến cứu giá thế này, cô cũng cần phải có một người bạn trai thực sự đi, khắp nơi trên thế giới đều là đàn ông, chẳng lẽ cô không ưng một người nào sao?
Nhìn khuôn mặt đầy vẻ hiếu kỳ của anh ta, Mạch Khiết chau mày nói:
- Thực ra nói thật lòng, trừ anh, còn ai tôi cũng ưng hết.
- Vậy… để tôi lái xe đưa cô quay trở lại, giao lưu cùng với anh chàng bảo vệ đó, không khéo sẽ tạo được ánh sáng rực rỡ chói lòa như sao hỏa đâm vào trái đất đấy.
Mạch Khiết lườm anh ta một cái, dẩu đôi môi nhỏ xinh, không nói gì nữa.
Xe lướt êm ru trên đường.
Lý Mộng Long bật nhạc, mở bài “Cảm ơn” của Trần Dịch Tấn:
Cả ngày mệt mỏi lê bước về nhà, không có ai đợi cửa
Có cái đèn bị hỏng, cả căn phòng trở nên lạnh lẽo
Bụng đói meo muốn ăn một bát mỳ nóng
Phích nước chẳng còn lấy một giọt nước nóng nào
Nơi đây thiếu đi nụ cười và ánh mắt em
Như thể mọi thứ đều bị phủ lên một lớp bụi
Thì ra anh mới là người dựa dẫm nhất
Anh cần em hơn là em cần anh…
Anh ta lạnh lùng nói:
- Tôi đã hẹn xong với Kha Đậu rồi, trong tuần này, anh ta sẽ tranh thủ thời gian đến để ký hợp đồng chuyên đề với M Beautiful phiên bản mới, thời hạn là một năm.
Mạch Khiết ngẩn người, một năm! Sao anh ta lại có thể làm được điều này?
- Anh thực sự đã hẹn được anh ta sao?
Lần này đến lượt Mạch Khiết trở nên hiếu kỳ:
- Anh ta rốt cuộc trông như thế nào? Anh ta năm nay bao nhiêu tuổi? Đừng nói với tôi anh ta mới có 18 tuổi, từ khi Quách Kính Minh xuất hiện, tôi không còn nghi ngờ thiên tài không phân biệt tuổi tác, giới tính, thậm chí là cả xu hướng giới tính nữa.
- Cũng không trẻ như vậy, nhưng cũng không già, khoảng chừng tuổi tôi, 27 tuổi, nói thực, anh ta là anh em của tôi.
Mạch Khiết thấy hơi nghi ngờ:
- Anh em của anh? Anh lại có một vị anh em là đại thần sao?
Anh ta thở dài:
- Thực ra đừng nói cô kinh ngạc, ngay chính tôi cũng không thể tin nổi. Thằng nhóc này trước đây thành tích học tập rất tệ, năm nào cũng thi lại, việc trai gái yêu đương thì khỏi nói, lần nào cũng bị gái đá, lúc tốt nghiệp tiểu học vẫn còn nói lắp, đừng nói viết tiểu thuyết, bảo cậu ta viết bài giới thiệu bản thân còn không viết ra hồn. Ai mà biết được giờ lại nổi danh lừng lẫy thế này, đúng là số phận!
Mạch Khiết vẫn bán tín bán nghi:
- Bất luận thế nào, cứ gặp đã rồi nói sau, chưa ai gặp mặt anh ta có thực sự là Kha Đậu hay không?
- Rất đơn giản, một người có thay đổi thế nào, văn phong của anh ta cũng sẽ không thay đổi, là con la hay con ngựa, dắt ra đi một vòng là biết ngay mà. Tôi làm việc quan trọng, cô cứ yên tâm, tuyệt đối không làm hỏng chuyện của cô.
Mạch Khiết trầm ngâm không nói, trong lòng tràn ngập nỗi mong đợi và sự hiếu kỳ đối với nhân vật Kha Đậu này. Có độc quyền chuyên đề của anh ta, M Beautiful phiên bản mới chắc chắn sẽ rất tuyệt.
Xe Ford đưa Mạch Khiết đến tận bên dưới khu chung cư của cô, Lý Mộng Long nói:
- Không mời tôi lên nhà uống café sao?
Mạch Khiết nói dối anh ta:
- Thành thật xin lỗi, nhà tôi không có café, để hôm khác nhé!
Mạch Khiết nhìn thấy một bóng người quen thuộc đi lướt qua cô, đang khoác một chiếc túi rất to, vội vàng nhiệt tình giơ tay đang xách đôi giày hỏng lên vẫy vẫy chào hỏi:
- Châu Vũ Mân! Anh lại đến sửa ống nước cho khách đấy à?
Vừa nhìn thấy cô, Châu Vũ Mân cũng nở ra nụ cười rạng rỡ:
- Đúng vậy, vừa mới làm xong, bồn cầu nhà cô không có vấn đề gì chứ?
Đột nhiên, sắc mặt anh ta đanh lại, hét lớn:
- Cẩn thận! – Anh lao tới, đứng lên trước che cho cô, chiếc túi đó chắn đỡ, chỉ nhìn thấy một chiếc gậy gỗ bay sang bên cạnh.
Mạch Khiết sợ hãi mặt trắng bệch, quay đầu lại nhìn, là hai thanh niên bất hảo lạ mặt, trong tay chúng cầm một thanh gậy gỗ rất to. Nhìn ra xa thêm chút nữa, Mạch Khiết nhìn thấy một bóng người quen thuộc, đó chính là Tiểu Ngọc đã bị cô đuổi đi.
Thì ra cô ta đưa người đến tìm Mạch Khiết để báo thù.
Mạch Khiết nghĩ thầm, nhất định tên Trần Hạo thỏ đế đó đã nói cho cô ta địa chỉ nhà mình.
Châu Vũ Mân hét lớn với mấy thằng lưu manh đó:
- Thật không ngờ chúng mày lại ức hiếp một cô gái tay không tấc sắt.
Bọn lưu manh không lên tiếng, cứ giơ gậy gộc lên đánh. Châu Vũ Mân mặc dù thân hình cao to, nhưng rốt cuộc hai nắm đấm không đọ lại được bốn tay, nên đã bị dính mấy đòn vào người.
Lý Mộng Long từ trong xe lao ra, chạy đến phía sau một tên lưu manh, túm chặt lấy cổ hắn, tên đó lật tay ra phản đòn, anh liền đập mạnh vào sống lưng tên đó, đẩy hắn ngã xuống đất.
Động tác rất gọn gàng mau lẹ, như thể anh ta là con nhà võ.
Anh ta lại tới giúp đỡ Châu Vũ Mân, cũng đánh tên còn lại ngã nhào xuống đất.
Bảo vệ vội vàng chạy tới, bắt giữ hai tên lưu manh gây gổ, Mạch Khiết thấy Tiểu Ngọc đã chạy mất dạng từ lâu.
Cảnh sát 110 nhanh chóng ập tới, Mạch Khiết nói rõ tình hình, cảnh sát lấy lời khai ngay tại hiện trường, rồi giải hai tên lưu manh đi.
Mạch Khiết mời Châu Vũ Mân lên nhà mình để bôi thuốc xoa dầu, không ngờ Lý Mộng Long cũng theo lên. Mạch Khiết quay đầu hỏi:
- Anh muốn làm gì?
Anh nói:
- Lần này có thể mời tôi uống café được rồi chứ?
Nghĩ đến việc anh ta cũng giúp đỡ, không tiện từ chối anh ta, đành phải mời anh ta vậy.
- Thực sự cảm ơn anh quá, nếu không phải là anh, chắc chắn đầu tôi đã bị chúng đánh cho nở hoa rồi.
Châu Vũ Mân cười hiền lành:
- Tôi không lại được đâu, may mà có anh đây giúp đỡ, anh ấy biết đánh nhau hơn tôi.
Lý Mộng Long nói:
- Đương nhiên rồi, tôi đã luyện mấy năm võ tay không, có thêm vài tên lưu manh nữa, tôi vẫn cứ đánh cho chúng tơi bời hoa lá.
Mạch Khiết trừng mắt nhìn anh ta một cái, nghĩ thầm, anh cứ tha hồ mà khoác lác đi! Cô đi vào bếp pha café Mocha của Ý, bê đến trước mặt Lý Mộng Long:
- Này, đừng có nói tôi không biết cảm ơn, mời anh uống café!
Mạch Khiết nhớ đến việc lần trước Châu Vũ Mân nói anh muốn tìm thuê phòng trọ, bèn hỏi anh đã thuê được phòng trọ hay chưa.
Anh lắc đầu vẻ bất lực:
- Rất khó tìm, những phòng trọ phù hợp quá hiếm, hoặc là quá đắt, hoặc là cách đây quá xa.
Mạch Khiết nói:
Nhà chị gái tôi vừa vặn đang có một phòng trống, tôi giới thiệu anh đến đó nhé, tầng 3, khoảng 40m2, tiền thuê rất rẻ, anh có thể ăn chung cùng với chủ nhà, cũng rất gần đây. Tôi ghi số điện thoại cho anh, anh hãy liên hệ với chị tôi.
Cô nghĩ, tìm một người khách trọ là nam giới, anh rể cũng không có cách nào làm bừa được, hơn nữa, nhân phẩm của người khách nam này cũng rất tốt.
Anh vui vẻ đồng ý, luôn miệng nói cảm ơn.
Lý Mộng Long đưa lại cho Mạch Khiết cốc café trống không:
- Còn nữa không?
Mạch Khiết lườm anh ta một cái:
- Anh tưởng rằng đang uống nước trắng đấy à, thưởng thức café không phải là như trâu uống nước đâu.
- Cô tưởng là tôi không biết sao, nhưng cô có rót nước cho tôi đâu, tôi đành phải lấy café để giải khát. Đánh nhau toát nhiều mồ hôi, tôi chỉ là đang bổ sung thêm thủy phân thôi.
Mạch Khiết thấy hơi ngại, mải chăm sóc Châu Vũ Mân, nên đã quên rót trà mời họ.
Mí mắt cuối cùng cũng không giật nữa, kiếp nạn cuối cùng cũng đã qua.
Sau khi tiễn Châu Vũ Mân, Mạch Khiết lại tiễn Lý Mộng Long ra xe Ford, anh ta hỏi cô vẻ nghi ngờ:
- Rốt cuộc cô đã gây ra tai họa gì vậy? Đã gieo thù chuốc oán với bọn lưu manh ở đâu vậy?
- Chuyện gia đình của người khác, anh lo lắng làm gì? Ôi, cái xã hội này, lòng người xấu xa không được như người thời xưa, hôm nay tôi thực sự đã bị kinh hồn bạt vía một phen…
Anh ta nở nụ cười đầy ma mãnh:
- Của ai vậy?
Mạch Khiết không hiểu:
- Cái gì của ai? – Rồi lập tức hiểu ngay ra, mặt đỏ bừng, véo anh ta một cái thật mạnh – Trong M Beautiful sao lại nảy nòi ra loại người bại hoại như anh chứ?
Anh ta đau đớn hét lên, nhưng miệng vẫn không chịu nhún nhường:
- Tôi biết chắc chắn không phải là của tôi, cô hãy tha cho tôi đi!
Trước khi Mạch Khiết phát điên lên, anh ta vội vàng lao vút xe rời khỏi hiện trường.
Vầng trăng sáng vằng vặc lặng lẽ ló ra khỏi đằng sau đám mây, ánh trăng xuyên qua bóng cây, lộ ra những giọt sáng lấp lánh như miếng ngọc vỡ, trong đáy mắt toàn là một mảng ánh sáng trắng long lanh. Đám mây trôi lững lờ như lông vũ mềm mại, bị cơn gió thổi bay đến tận nơi chân trời. Bầu trời tối đen sạch sẽ trông giống như một con ngươi mắt khổng lồ sâu hoắm, đang cúi nhìn cái thế giới trông giống như con quái thú đang nằm bò ra.