Buổi tối, khi mọi người trong văn phòng đã về hết.
Sếp bước vào văn phòng làm việc của Mạch Khiết.
Tin nhắn Mạch Khiết gửi đi là: Sau khi tan làm, em sẽ báo cáo tỉ mỉ với sếp một số việc không tiện nói trong cuộc họp.
Mạch Khiết đặt tập tài liệu phân tích tình hình thực tế xuống bàn để trước mặt sếp, trong đó ghi chép những con số chuẩn xác mà cô đã dốc công thu thập được trên thị trường.
Ông chủ lướt nhanh những con số tỉ mỉ đó, sắc mặt càng lúc càng trở nên nhợt nhạt. Hồi lâu, ông ngẩng đầu lên, nói:
- Tôi thay mặt cho M Beautiful cảm ơn cô!
Mạch Khiết nở nụ cười rất có chừng mực:
- Đây là việc em cần phải làm mà, em cũng là một thành viên của M Beautiful.
Ông chủ không nói thêm gì nữa, cầm tập tài liệu đi luôn. Mạch Khiết ngả người ra ghế, lần đầu tiên cảm thấy thư thái thoải mái.
Đối với những ông chủ có con mắt nhìn xa trộng rộng, mưu sâu kế hiểm, có thể gây ra sự phản cảm đối với họ, quyết không phải là việc tham ô hay sự lừa dối nho nhỏ không ảnh hưởng đến gốc rễ, mà là phải là những quyết sách trọng đại tạo nên sự phát triển nhanh chóng của doanh nghiệp.
Lượng phát hành ngày càng giảm đã kích thích mạnh vào hệ thần kinh vững chắc của ông. Có thể đêm nay ông cần phải dùng đến thuốc an thần mới có thể ngủ được. Mạch Khiết đã giúp đỡ đắc lực cho ông trên con đường giảm cân vô cùng gian nan khổ cực.
Mạch Khiết cảm thấy sau lưng ngưa ngứa, giơ tay ra với nhưng không được. Bất chợt vang lên giọng nói dịu dàng rành rọt, nhưng lọt vào tai cô nghe như tiếng sấm rền.
- Có cần giúp đỡ không?
Lý Mộng Long dựa người vào cửa, đôi đồng tử sáng rực mang theo ý cười chăm chú nhìn cô.
Mạch Khiết vội lấy lại tư thế ngồi đoan trang, nhanh chóng khôi phục lại vẻ mặt lạnh tanh của mình, nói:
- Sao giờ này anh vẫn còn ở văn phòng, vào đây sao không gõ cửa?
Lý Mộng Long nói tỉnh bơ:
- Tôi đã gõ rồi đấy chứ, nhưng có thể do cô quá đắc ý nên không nghe thấy.
Cô chợt ngẩn người, câu nói này là có ý gì nhỉ?
Anh cười “hi hi”:
- Mắt trợn to quá đấy! Đừng có mẫn cảm quá, ti không có ác ý gì đâu. Chỉ hy vọng cô nể tình chúng ta đã có duyên gặp nhau một lần, thỉnh thoảng cũng đại xá cho tôi. Cô cũng biết đấy, bây giờ tìm được việc tốt chẳng dễ dàng gì.
Mạch Khiết lạnh lùng liếc nhìn chiếc áo sơ mi hãng Dior trên người anh ta, không tiếp lời anh ta.
- Cô có biết câu thành ngữ mang tính triết lý nhất là câu nào không?
Anh ta tiếp tục cười “hi hi” một cách đáng ghét:
- Là “lạc cực sinh bi[1]”.
[1] Vui quá nảy sinh bi thương.
Mạch Khiết hận một nỗi không thể ném ngay con người này ra ngoài cửa sổ. Đúng lúc đó, di động của cô chợt rung lên.
- Cô ơi! – Giọng nói lanh lảnh của cô cháu họ Mạch Tiểu Lạp vang lên:
- Cô có biết bệnh viện nào làm phẫu thuật nạo hút thai, nhưng vừa phải không đau, vừa an toàn, lại có thể giữ bí mật, giá rẻ không ạ?
Giọng nói quá vang, đến nỗi Lý Mộng Long đứng cách Mạch Khiết năm mét cũng có thể nghe thấy, huống hồ lại ở trong một không gian chật hẹp.
- Đúng là – lạc cực sinh bi!
Mạch Khiết vỗ vỗ vào lồng ngực, cảm thấy trái tim yếu đuối của mình không thể chịu đựng được sự kích động lớn nhường này. Hồi lâu, cô mới định thần lại:
- Cháu đùa cợt kiểu gì thế?
- Cháu không đùa đâu, cô ơi, thật đấy, bây giờ cháu phải tìm bệnh viện ngay, nếu không sợ không kịp mất… hình như đã hai tháng rồi.
Mạch Khiết vô cùng tức giận, hận một nỗi không thể lôi được Mạch Tiểu Lạp ra khỏi di động.
Lý Mộng Long nói:
- Bệnh viện nữ giới Cát Mộng, bác sĩ Diệp, người khác thì phải hẹn trước, nhưng người tôi giới thiệu thì không cần…
Ông trời ơi, sao ông không hóa ra một lỗ nứt cho tôi chui vào luôn đi.
Ngồi vào trong xe Ford của Lý Mộng Long, Mạch Khiết vẫn hơi mơ hồ, không biết làm như vậy là đúng hay sai.
Cô dường như không biết về anh ta chút gì cả, nhưng còn anh ta thì sao? Không những đã tước đoạt mất nụ hôn đầu đời của cô, còn cho cô vay tiền, giờ thì lại đưa cô đến bệnh viện nữ giới Cát Mộng tìm bác sĩ Diệp.
Trong lịch sử, những người nắm rõ quá nhiều bí mật hầu như đều bị chết thảm, Mạch Khiết rất muốn đợi đến khi Mạch Tiểu Lạp làm xong phẫu thuật sẽ lập tức ban cho anh ta một chén rượu độc.
Khi họ vội vàng đến được bệnh viện Cát Mộng, từ đằng xa đã nhìn thấy một cô gái xinh xắn mặc quần bò áo phông, đứng ngay bên cạnh bồn hoa, đang nhai nhóp nhép kẹo cao su với vẻ mặt tỉnh bơ. Trong khoảnh khắc đó, Mạch Khiết chợt nảy ra hy vọng, hy vọng rằng Mạch Tiểu Lạp chỉ đang đùa cợt với cô mà thôi…
Nào ngờ, khi cô bé mở miệng ra nói câu đầu tiên đã đập tan sự hoang tưởng ngọt ngào của Mạch Khiết:
- Sao bây giờ cô mới đến chứ, để một bà bầu chờ đợi lâu, thật không nhân đạo chút nào!
Con tim yếu đuối của Mạch Khiết một lần nữa lại bị làm cho kinh hãi, cô lảo đảo đứng không vững, may mà Lý Mộng Long nhanh tay nhanh mắt đã kịp đỡ cô.
- Cô ơi, đây là chú à? Nhìn trông cũng hơi điển trai đấy chứ!
Lý Mộng Long vốn là người xử lý công việc rất bình tĩnh, nhưng lần này lại thoáng kinh ngạc:
- Cô là cháu của cô ấy?
Mạch Tiểu Lạp nhai nhóp nhép kẹo cao su một cách thoải mái, nói:
- Đúng vậy! Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Lý Mộng Long toét miệng cười:
- Mạch Khiết thật là có phúc lớn, cháu gái đã lớn bằng ngần này rồi!
Mạch Tiểu Lạp 21 tuổi, nhỏ hơn Mạch Khiết bốn tuổi, bố cô là một người họ hàng trong gia tộc họ Mạch, Mạch Khiết gọi bố Mạch Tiểu Lạp là anh. Mạch Tiểu Lạp đang học đại học năm thứ 3 tại Học viện Truyền thông.
Mạch Khiết sa sầm nét mặt, cô đã nhắc nhở Mạch Tiểu Lạp nhiều lần rồi, khi có mặt người lạ, đừng có gọi cô là “cô”, bỗng chốc có cảm giác mình già đi rất nhiều. Cô trách Mạch Tiểu Lạp:
- Cháu đừng gọi linh tinh thế! Đây là… Lý Mộng Long, đến đây để giới thiệu bác sĩ cho cháu đấy!
Trong ký ức của Mạch Khiết, Mạch Tiểu Lạp là một cô gái ngoan hiền không mấy khi bước ra khỏi cửa. Mặc dù ngay hôm sau khi tốt nghiệp cấp 3, Mạch Tiểu Lạp đã nhuộm tóc thành màu xanh lam chói mắt, và còn cùng các bạn trong lớp đi nhảy hip-hop trên đường phố. Nhưng trong ấn tượng của Mạch Khiết và mọi người trong gia đình, Mạch Tiểu Lạp vẫn là một cô bé ngoan ngoãn, ánh mắt toát ra tia nhìn hiền lành như chú nai con, nụ cười rạng rỡ và thuần khiết.
Nhưng Mạch Khiết thực sự không thể ngờ được rằng, Mạch Tiểu Lạp không những còn làm phụ nữ trước cả cô – người được danh xưng là “cô”, hơn nữa còn bước nhanh thêm một bước làm “bà bầu”. Sao mà cô có thể chịu đựng được hết thảy những việc này chứ?
Sự ngăn cách nho nhỏ về tuổi tác giờ đã thành một cái hố sâu.
Mạch Khiết nghiến răng nghiến lợi:
- Nói mau, có phải là bị cưỡng bức không? Là do đứa nào gây ra? Chắc chắn cô sẽ làm cho hắn ta cả đời này kiếp này không còn làm đàn ông được nữa.
Mạch Tiểu Lạp lướt nhìn cô, nói tỉnh bơ;
- Đời người không phải là nên kịp thời hưởng lạc sao? Chỉ có điều trong khi hưởng lạc nhất định không được quên đem theo “áo mưa”.
Trí tuệ của Mạch Tiểu Lạp thừa sức đối phó với những bài học ở Học viện Truyền thông. Cô cũng có suy nghĩ giống như những nữ sinh đại học khác, cô cho rằng tình yêu mới là ngôi sao sáng lạn nhất trong bầu trời sinh mệnh, còn về bài vở, công việc chẳng qua chỉ là rác rến trôi nổi mà thôi.
Chỉ có điều, cô thấy các sinh viên nam trong trường đều là trẻ ranh mới mọc râu lún phún, cô chẳng vừa mắt ai cả.
Cô tra cứu trên mạng tìm ra được một mục có tên là “Cuộc hẹn 8 phút”, và tham gia vào nhóm người đó. Đừng tưởng cô là cô gái bé bỏng không hiểu biết gì về nhân tình thế thái, khi gia nhập hội, đương nhiên cô biết rõ đó là kiểu kết bạn gì.
Cô muốn được thử cảm giác tim đập loạn nhịp.
Mạch Tiểu Lạp trang điểm cho mình theo phong cách mới, trên đường từ trường học đến nơi diễn ra chương trình, gặp ba tên lưu manh hỏi han cô “giá cả”, gặp một bà cô giữ cô lại để tuyên truyền về sự nguy hại của bệnh AIDS, và bao ánh mắt liếc xéo khinh thường của những cô gái trẻ trung thanh lịch. Cô thấy vô cùng thích thú, lúc này đây, không ai có thể nhận ra, cô gái “bán hoa” này thực ra là một cô sinh viên đại học.
Cứ thế, cả dọc đường đi, cô thả sức đắc ý đi đến nơi diễn ra tiết mục “Cuộc hẹn 8 phút”. Sau khi cùng với ba cô gái và bốn người con trai tiến vào dùng bữa tối, cô nhanh chóng bắt sóng với một anh chàng mặt mũi tuấn tú ngồi đối diện. Người con trai đó trên đường dắt tay cô vào nhà nghỉ, đã mua cho cô một gói kẹo cao su.
Và thế là, một gói kẹo cao su đã kết thúc sự trinh trắng mà Mạch Tiểu Lạp đã gìn giữ suốt 21 năm qua. Mạch Khiết nhớ đến M Beautiful đã từng có đợt rộ lên việc thảo luận về giá màng trinh của phụ nữ là bao nhiêu, nếu như đổi thành nhân dân tệ, giá khởi điểm là 20 nghìn tệ[2] mở ngoặc, trước 24 tuổi.
[2] Tương đương 3000 đô la Mỹ.
Mạch Khiết vô cùng đau xót:
- Cháu nói cho cô số điện thoại của hắn, chí ít hắn cũng phải trả tiền viện phí chứ?
Nào ngờ, Mạch Tiểu Lạp nhìn Mạch Khiết với ánh mắt như nhìn một cổ vật được đào từ dưới đất lên, nói:
- Cô ơi, chẳng phải cô là biên tập kỳ cựu ở M Beautiful sao? Có phải là đã bị rơi vào thời kỳ tiền mãn kinh quá sớm hay không mà đầu óc không linh hoạt chút nào cả. Loại hẹn hò thế này, có thể trao đổi số điện thoại cho nhau sao? Cháu nói thật với cô nhé, ngay cả tên anh ta cháu cũng không biết, cháu cứ gọi anh ta là anh K. Hơn nữa, tối đó, cháu bỏ đi trước, anh ta ngủ say như lợn ấy, ngáy vang quá làm cháu không ngủ được. Khi rời khỏi đó, cháu còn lấy thỏi son viết lên tấm gương một câu cảm ơn: Cảm ơn anh đã phục vụ tận tình, I LOVE YOU, BABY.
Mạch Khiết nhìn khuôn mặt trắng ngần của Mạch Tiểu Lạp, chỉ muốn cho con bé một cái bạt tai, có lẽ sau cái tát này, sẽ tiết kiệm được tiền viện phí của cô.
Mạch Khiết hít thở một hơi thật sâu, tự khuyên nhủ mình, quân tử động miệng không động tay, mỉm cười, trấn tĩnh, ung dung, nho nhã.
Hai bên khóe môi Mạch Khiết nhếch lên, lộ ra một nụ cười trông còn tệ hơn khóc:
- Được rồi, bây giờ cháu cứ hồn nhiên thoải mái đi, đợi lát nữa cháu sẽ khóc đấy.
Mạch Tiểu Lạp nhún vai:
- Cháu biết chứ, cháu đã lên mạng tra cứu rồi, dù cho có là phẫu thuật không đau thì vẫn cứ đau, nhưng có cách nào khác được chứ, tuổi trẻ chính là tràn ngập nỗi đau mà, sau “nỗi bi thương chảy thành sông[3]”, chúng ta mới có thể trưởng thành được.
[3] Tên một cuốn tiểu thuyết của tác giả 8X nổi tiếng của Trung Quốc – Quách Kính Minh.
Mạch Khiết lắc đầu xót xa:
- Cô cứ tưởng cô và cháu vốn không có sự khác biệt trong suy nghĩ, giờ đây cô thực sự nghi ngờ cháu đến từ sao Hỏa, chúng ta không thể nói chuyện được với nhau.
Mạch Tiểu Lạp cười khoác tay Mạch Khiết:
- Cô ơi, cô cứ yên tâm, người thông minh sẽ không mắc phải sai lầm tương tự nữa đâu, sau khi cháu phạm sai lầm lần đầu, nhất định sẽ nhận được bài học đích đáng, sau này cháu chắc chắn biết cách tự bảo vệ mình.
Thần thái của Mạch Tiểu Lạp như thể đang tự kiểm điểm bản thân, nhưng Mạch Khiết không dễ lừa gạt được đâu: