ái gì nữa, chỉ cảm thấy chuyện A Hàn bị bỏ rơi nhất định phải do Chi Liên đế quân – người đứng đầu tộc Cửu Vĩ Thiên Hồ - đứng ra chịu trách nhiệm, ta lại còn rất hùng hồn, nói năng đầy lý lẽ nữa chứ.
Khi các thần bình huơ tay lôi ta ra, ta thấy Chi Liên đế quân ngồi trên ngự tọa nhìn ta một cái, cái nhìn lạnh lùng tựa như một thùng nước đá tạt thẳng vào ta lạnh buốt tới tận tim gan.
Rốt cuộc đêm đó ta bị bệnh hay là mù mắt rồi hay sao mà lại nhìn thẩy ẩn tình trên khuôn mặt lạnh lùng của Chi Liên đế quân kia chứ? Lại còn vì thế mà mừng thầm. Đã nghĩ sai thì thôi, còn sai tới cả ngàn dặm như vậy nữa!
Ta thật hối hận, xấu hổ chết đi được!
Đến khi sư huynh tới thăm, ta đã ngủ liền ba ngày không biết ngày đêm tại căn phòng trúc nhỏ của mình.
Sư huynh nói: " Như vậy mà muội cũng ngủ được. Bây giờ ngay đến con thiêu thân trong vườn bàn đào cũng biết tại tầng thứ nhất thiên giới có một nữ nhân phóng đãng. Mà thôi, chuyện xấu hổ này tạm thời gác qua một bên. Huynh chỉ hỏi muội, rốt cuộc muội nhìn trúng Chi Liên đế quân ở điểm nào? ", sư huynh nói xong lập tức tỏ vẻ mặt thương xót vô ngần.
Ta bắt đầu gạt lệ, có lẽ vì ngủ nhiều quá nên nước mắt cứ tự chảy ra, ta làm ra vẻ vô cùng phiền muộn nói với sư huynh: " Huynh đừng nói nữa, bây giờ đầu muội đang ngổn ngang trăm mối, vừa hối hận vừa căm hờn, khó có thể suy nghĩ cho thấu đáo. Ngay cả nhóc con này ", ta chỉ vào tiểu hồ ly nằm trên mặt đất, " Cũng đã ba ngày rồi huynh không để ý gì đến muội. "
" Sư huynh cũng muốn quan tâm muội lắm chứ. Nhưng huynh đến hai lần, lần nào ai đó cũng lăn ra ngủ như heo ấy. " Mặt sư huynh nhăn lại, xem ra rất muốn đánh cho ta một trận. Nhưng cuối cùng huynh ấy chỉ thở dài một tiếng: " Muội thử nghĩ xem, một thần tiên cấp thấp như muội lại dám mạo phạm Chi Liên đế quân, chỉ bị đánh mấy gậy là coi như xong chuyện sao? Haizzz, đến lúc nào muội mới sửa được cái tính không suy trước tính sau ấy đây? ".
Câu nói cuối cùng của sư huynh thật sự đã làm nỗi đau trong ta thức tỉnh. Đến khi hắn đi rồi, ta liền chìm trong nỗi buồn khổ khôn cùng.
Đến nửa đêm, không biết ma xui quỷ khiến thế nào ta lại tới nơi mà trước đây ta và Chi Liên đế quân gặp mặt. Trong lòng nghĩ: " Chi Liên đế quân ơi Chi Liên đế quân, ta có hành sự lỗ mãng như thế nào thì ngài cũng đã uống không rượu của ta nửa năm trời, thế mà khi gặp nhau, đến cả một câu ngài cũng không để ta nói xong, lại sai người đuổi ta đi, chẳng nể nang ta chút nào, thật không trượng nghĩa! Mà thôi, Bích Chỉ ta không phải loại người nhỏ mọn, sau này ta vẫn sẽ phục vụ ngài như cũ. Ngài chắc cũng không nhẫn tâm tiếp tục trừng phạt một người đã xuống nước như ta chứ? ".
Nhưng Chi Liên đế quân không đến, chỉ mình ta hứng trọn gió đêm.
Tối hôm sau, rõ ràng đã tự dặn lòng là không được đi, nhưng chẳng hiểu sao đến đúng thời khắc đó, ta lại không khống chế nổi đôi chân mình. Chỉ là trước khi đi ta còn thề thốt: " Hừ, nếu y còn dám xuất hiện, ta nhất định sẽ không vờ hiền lành nữa, phải cho y biết rằng, Bích Chỉ của tầng thứ nhất thiên giới tuy chẳng có gì tốt đẹp nhưng rất có chí khí! ".
Kết quả, ta lại phải thất vọng ngồi hứng gió cả đêm.
Đến ngày thứ ba, sư huynh đến, không còn dáng vẻ ung dung tự tại như trước đây, vừa gặp đã hỏi ta: " Rốt cuộc muội đã đắc tội Chi Liên đế quân thế nào mà ngài lại căm ghét muội như vậy? Ngài đã đem chuyện bẩm báo lại với Thiên Đế, nói nhất định phải đày muội xuống trần gian. "
" Hả? " Ta quả thật rất kinh sợ.
" Thiên Đế chuẩn tấu rồi sao? "
" Haizzz… Chuẩn tấu rồi. Chắc ý chỉ cũng sắp truyền đến rồi đấy. Dù huynh đã van nài Thiên Xu tinh quân đến trước mặt Thiên Đế cầu xin cho muội nhưng cũng vô dụng. Bởi vậy huynh mới lén ra đây thăm muội, đồng thời nói trước chuyện này để muội biết. "
Lần này thì ta khóc thật, túm tay áo sư huynh hoảng sợ hỏi: " Sư huynh… Vậy… Thiên Đế có nói khi nào muội có thể trở về không? "
Sư huynh lắc đầu, lấy tay lau nước mắt cho ta rồi đột nhiên ôm chặt lấy ta, trầm giọng nói: " Sư muội, cùng lắm là tu luyện lại lần nữa, sư huynh nhất định sẽ giúp muội ".
Ta nghẹn ngào: " Vấn đề là muội không muốn lại phải trải qua những ngày tháng tu luyện khắc khổ, lúc nào cũng lẩm bẩm niệm chú đó thêm lần nào nữa! "
Chi Liên đế quân ơi, tiểu tiên cùng lắm cũng chỉ mạo phạm ngài một chút, ngài có cần phải bụng dạ hẹp hòi, đuổi cùng giết tận như vậy không?
Nỗi on ngày hôm nay của ta còn cao hơn trời, sâu hơn biển, huyết lệ ngập tràn!
Sư huynh đi chưa được bao lâu liền có một vị tinh quân chấp pháp dẫn theo thiên binh đến căn phòng trúc của ta, tuyên đọc ngự lệnh của Thiên Đế, quả thật muốn đày ta xuống trần gian. Đọc xong, y còn hỏi ta có phục không. Lúc này ta đã chìm sâu trong cảm giác tiêu cực , tự thấy mình xui xẻo, làm sao có thể nói không phục đây?
Vội vàng quay đầu lại, thấy tiểu hồ ly đang ngồi bên khung cửa đang sững sờ nhìn mình.
Ta đột nhiên như bị ai giáng một gậy vào đầu, trái tim quặn thắt, ôm chặt lấy nó vuốt ve, nói: " Tỷ tỷ đã khẩn cầu Tửu Nhưỡng tiên tử và sư huynh chăm sóc người rồi, ngươi đừng chạy lung tung, tỷ tỷ nhất định sẽ trở về. "
Vị tinh quân chấp pháp liền áp giải ta đi về phía Côn Luân thiên cung ở phía tây.
Các vị thần tiên hạ phàm từ trước đến nay đều là bị đẩy xuống từ Nam Thiên Môn. Con đường thông giữa thiên giới với trần gian chỉ có một, chưa từng nghe qua còn có thể đi từ Côn Luân thiên cung. Ta không hiểu, muốn hỏi thử nhưng vị tinh quân ấy lại làm mặt lạnh, chẳng thèm để ý tới.
Cưỡi mây đạp gió thoáng chốc đã tới Côn Luân. Côn Luân thiên cung nằm ở nơi cung điện tĩnh mịch giữa những dải mây màu tía thoắt ẩn thoắt hiện, được canh giữ trang nghiêm. Một vị lão quân có hàng lông mày dài rũ xuống bước đến, chắp tay chào ta rồi nói: " Mời tiên cô đi về phía này. " Lẽ nào ta đã khiến vị lão quân cấp bậc có vẻ không hề nhỏ này lú lẫn rồi. Ông ông… ông ấy hành lễ với ta làm gì chứ?
Vị lão quân với hàng mày dài dẫn chúng ta đến một đại điện nghi ngút tiên khí. Ngước lên nhìn thấy ở giữa cửa diện viết ba từ " Thiên Cơ kính", ta thầm cảm thấy dường như có gì đó không đúng lắm, nhưng nhất thời không thể nghĩ ra được là cái gì. Trong khi ta đang ngẩn người thì trước mặt đột nhiên phát ra một luồng sáng trắng.
Ta vô thức đưa tay lên che mắt, qua những tia sáng còn sót lại, ta thấy thân thể mình đang biến mất rất nhanh giữa luồng sáng mạnh mẽ đó.
Ta đã bị đày xuống trần gian như vậy đấy.
Nhưng điều kỳ lạ là, ngoài phần pháp lực yếu kém của ta bị phong ấn, tất cả nhưng ký ức khi còn ở tiên giới không hề bị mất đi.
Trong khoảng thời gian này, nhân gian chìm trong hồn trần, nhưng nơi thâm sơn cùng cốc bị đám kẻ phàm phu tục tử gọi là quê hương của các vị tiên nhân, người đến tu tiên học đạo nhiều vô kể, thường xuyên có kỳ nhân dị sĩ xuất hiện, dần dần hình thành nên những môn phái khác nhau. Bên cạnh đó, những kẻ tà ma ngoại đạo cũng rục rịch ngóc dậy.
Ta nhập vào thân xác của một thiếu nữ khoảng mười sáu tuổi vừa mở mắt đón nhận sự kiện đầu tiên, ta đã phải khóc ròng khi phát hiện mình đang ở vùng hoang vu và mang một cái bụng to đùng. Ta là một phụ nữ đang hoài thai!
Cũng không biết hài tử trong bụng là cốt nhục của tên nam nhân nào.
Mà thôi, được thai nghén trong thân thể phàm trần của bản tiên cô thì coi như diễm phúc của nó.
Tới ngày hạ sinh hài tử, bà đỡ ôm lấy đước trẻ đang khóc oa oa, hỏi ta muốn đặt tên gì cho nó, trong đầu ta lóe lên một tia sáng, nói: " Gọi là A Hàn đi. "
Thời gian đã dần trôi tới vài năm sau đó.
Một ngày nọ, ta gặp lại Chi Liên đế quân, nhưng khi đó y hẳn nhiên chẳng biết ta là ai.