Tất cả giống như cũng đã an bài xong, có lẽ đây không phải là tạm thời quyết định, đây là Tô Tranh đã sớm nghĩ kỹ , chỉ là đợi đến hôm nay mới áp dụng mà thôi.
Chỉ là mặc kệ như thế nào, Tô Hồng Tụ cũng sẽ nghe theo Tô Tranh sắp xếp, không phải sao? Đối với Tô Hồng Tụ mà nói, Tô Tranh chính là cứu tinh của cô, chính là người đáng giá cho cô tin tưởng nhất.
Trước khi đi, Tô Hồng Tụ trịnh trọng hướng Tô Tranh nói cám ơn lần nữa, cô biết Tô Tranh vì cô mất không ít tâm tư, thực sự cô rất cảm kích Tô Tranh.
Tô Tranh lại không để ý chút nào nhẹ nhàng nhíu mày, những thứ này đối với cô mà nói chỉ là một cái nhấc tay thôi.
Tô Hồng Tụ tin tưởng Tô Tranh, nhưng Tô Tranh lại cứ muốn phụ sự tin tưởng của cô.
Trên thực tế, Tô Tranh tính toán không nói cho Mạnh Tư Thành Tô Hồng Tụ đang ở đâu, không những thế, cô còn đánh giá cao sự tưởng tượng.
Người đàn ông kia, tốt nhất nên cho anh ta một chút trừng phạt nho nhỏ, để cho anh ta lo lắng gấp gáp một phen, có lẽ như vậy anh ta sẽ hiểu ra suy nghĩ sai lầm của bản thân.
Mà Tô Hồng Tụ thì sao, trong vòng một tháng, cô thực sự không hề cùng Mạnh Tư Thành có bất kỳ liên lạc nào.
Khi cô mệt mỏi đến cực hạn, cô lặng lẽ nằm ở nơi đó nghĩ, nghĩ Mạnh Tư Thành rốt cuộc có nhớ cô hay không, nếu như nhớ, sẽ nhớ như thế nào đây?
Lúc này, sâu trong nội tâm của cô, mơ hồ có sự chờ mong được gặp anh.
Chia ly, nhớ nhung, khắc chế, cố gắng, đây tất cả giống như cũng là vì sâu trong nội tâm này nảy mầm khát vọng.
Ngày hôm sau khi Mạnh Tư Thành tỉnh lại, giai nhân đã đi, chỉ có căn phòng kiều diễm hơi thở nhắc nhở anh, tối hôm qua tất cả không phải mộng xuân.
Mạnh Tư Thành xác định Tô Hồng Tụ đã rời đi, nghi ngờ cầm điện thoại di động lên gọi cho Tô Hồng Tụ, nhưng tắt máy.
Lúc này anh cũng không quá để ý, tối hôm qua bọn họ làm điều hoang đường như vậy, sáng nay đoán chừng cô da mặt mỏng xấu hổ, vội vã rời đi để trốn anh thôi ?
Mạnh Tư Thành nghĩ lại hành động ngày hôm qua của cô khác hẳn với bình thường... Điên cuồng, bên môi anh không khỏi tràn ra một nụ cười. Thật ra thỉnh thoảng như vậy cũng không tồi a, chỉ là từ trước cho tới bây giờ anh không nghĩ một người luôn thận trọng lời nói sẽ có một phen biểu hiện như vậy vào tối hôm qua. Sau đó nghĩ lại, thật là có khác một phen tư vị tại trong lòng.
Nhưng anh thật sự không nghĩ tới, kế tiếp, anh vô luận như thế nào cũng không tìm được Tô Hồng Tụ rồi!
Đầu tiên anh gọi điện thoại cả ngày cô cũng không mở máy, tiếp theo anh chạy đến chỗ ở của Tô Hồng Tụ, thật vất vả lấy được cái chìa khóa đi mở cửa phòng cô, ai ngờ bên trong trống rỗng, lãnh nồi lãnh lò vừa nhìn chính là chủ nhân chưa từng trở lại.
Mạnh Tư Thành hoàn toàn ngây người, đã xảy ra chuyện gì sao?
Ngày hôm qua không phải thật tốt ư, ngày hôm qua không phải tất cả đều ấm áp tốt đẹp sao? Thế nào chợt trong một đêm cô đã không thấy tăm hơi!
Nếu như không phải là tối hôm qua cái loại đó tốt đẹp phóng túng anh vẫn còn cảm giác, anh sẽ cho rằng mình hoàn toàn làm một giấc mộng! Tô Hồng Tụ, cũng là giấc mộng nhiều năm qua khó có được của anh, hiện tại tưởng chừng giấc mộng đã trở thành hiện thực, nhưng ngày hôm sau tất cả đã tan thành mây khói sao?
Mạnh Tư Thành tự nhiên sẽ không tin tưởng Tô Hồng Tụ cứ như vậy mất tích, cho nên kế tiếp anh đi công ty cô, anh còn thử thăm dò gọi điện thoại về nhà của Tô Hồng Tụ.
Nhưng, công ty trả lời chắc chắn, Tô Hồng Tụ đã xin nghỉ việc rồi.
Anh không tin, chạy đi tìm Tô Tranh, vẻ mặt Tô Tranh bình tĩnh, không để ý chút nào nói: "Chỉ là một nhân viên xin nghỉ việc thôi, anh lại chạy tới hỏi tôi à?" Sau đó đưa tới một phong thư xin nghỉ việc.
Mạnh Tư Thành không dám tin nhìn tất cả, siết chặt quả đấm rời đi.
Anh quyết định gọi điện thoại cho Tô Hồng Tụ, ai biết mẹ cô đầu tiên là tò mò hỏi thân phận của anh, anh nghĩ đến thân phận của mình còn chưa được công khai trước mặt mẹ cô, vì vậy chỉ có thể tự xưng là bạn học của Tô Hồng Tụ.
Mẹ Tô nghe nói là bạn học cũ mới yên lòng, nói Tô Hồng Tụ ra khỏi nhà, nghe nói là đi đi công tác ở nước ngoài, cho nên trong khoảng thời gian này không có gọi điện thoại về nhà.
Mạnh Tư Thành một vòng tìm kiếm đều vấp phải trắc trở, thiếu chút nữa liền muốn chạy đến đồn Công An báo án, nhưng vào thời điểm mấu chốt anh nghĩ lại chuyện này, cuối cùng hiểu rõ ràng vấn đề mấu chốt, vì vậy lại lòng như lửa đốt đi tìm Tô Tranh.
Người phụ nữ Tô Tranh này cũng không đơn giản, Tô Hồng Tụ đối với cô ta luôn luôn tin tưởng, hiện tại Tô Hồng Tụ vô cớ mất tích, 89% là cô ta ở sau lưng giở trò quỷ.
Quả nhiên, lần này Mạnh Tư Thành tìm tới cửa, Tô Tranh hài lòng nhìn bộ dạng anh đang vô cùng lo lắng nói: "Rốt cuộc cũng coi như anh có lòng, không uổng công cô ngốc kia đối với anh một lòng say mê."
Mạnh Tư Thành gấp gáp muốn tìm Tô Hồng Tụ, cũng không khách khí ép hỏi Tô Tranh về tung tích của Tô Hồng Tụ.
Tô Tranh không chút hoang mang mời anh ngồi xuống, thong dong bình tĩnh bắt đầu hỏi tội: " Cô gái tên Đàm Tư Tư kia, đến cùng là có chuyện gì xảy ra?"
Mạnh Tư Thành không tự nhiên bị người khác ép hỏi, nhíu mày cười lạnh nói: "Đây là chuyện giữa tôi và Hồng Tụ, không liên quan đến người ngoài !"
Tô Tranh cười: "Tốt, anh có thể không nói." Nói xong đứng dậy muốn đi.
Mạnh Tư Thành vội vàng ngăn lại, vào giờ phút này, bảy tấc cổ họng của anh đặt tại trên tay người khác, nên thu liễm chỉ có thể thu liễm.
Vì vậy Mạnh Tư Thành không thể làm gì khác hơn là nén được tính tình nói: "Cô có vấn đề gì có thể hỏi, nhưng tôi cũng muốn hỏi một chút rốt cuộc mục đích của cô là gì, cô và Hồng Tụ không quen không biết tại sao muốn nhúng tay những chuyện này?"
Tô Tranh là hạng nhân vật nào, Mạnh Tư Thành ít nhiều cũng biết một chút lai lịch của cô. Một người như vậy thế nhưng lại để ý Hồng Tụ như thế, không thể không khiến Mạnh Tư Thành nổi lên nghi ngờ.
Tô Tranh cũng thẳng thắn nói: "Không có gì, chỉ là hợp ý mà thôi, lý do này có thể không?"
Hợp ý? Mạnh Tư Thành xem xét kỹ lưỡng biểu tình của Tô Tranh, chỉ thấy vẻ mặt bình thản của cô.
Trên cái thế giới này có mấy người có thể để cho Tô Tranh cảm thấy hợp ý, thế nhưng mất tâm cơ ra tay giúp đỡ đây?
Chỉ là nhìn bộ dạng Tô Tranh bình thản như cũ, Mạnh Tư Thành cảm thấy Tô Tranh nói là lời nói thật.
Có lẽ vô luận Tô Tranh là người như thế nào, đầu tiên cũng là phái nữ.
Nữ nhân và nữ nhân luôn có một ít tình cảm kỳ quái là hợp ý và không hợp ý.
Nghĩ như vậy, Mạnh Tư Thành cũng không giấu giếm, chi tiết nói ra tất cả.
Tô Tranh nghe xong cười nói: "Nói như vậy, tất cả đều là vấn đề của cô ngốc này rồi."
Mạnh Tư Thành gật đầu, trong ánh mắt có chút ảm đạm nói: "Chính cô ấy luôn tự nghĩ nhiều, tôi cảm thấy có lẽ tôi đối với cô ấy chưa đủ tốt, còn chưa khiến cho cô ấy có đầy đủ cảm giác an toàn." Những lời này anh cũng không dễ dàng nguyện ý nói ra, ở trước mặt Tô Tranh thế nhưng anh lại kìm lòng không được nói ra.
Tô Tranh cười khẽ gật đầu nói: "Tôi hiểu, chẳng qua tôi hi vọng trải qua chuyện này, cô ấy có thể vượt qua vấn đề của mình."
Ánh mắt của Mạnh Tư Thành nhìn về phía Tô Tranh nói: "Hiện tại cô ấy ở nơi nào?"
Tô Tranh thần bí cười nói: "Bây giờ anh chỉ cần biết, một, tôi sẽ không hại cô ấy, hai, cô ấy ở một chỗ rất an toàn, hiện tại việc cô ấy làm đối với tương lai của hai người mới có lợi."
Nói xong Tô Tranh cười nhìn Mạnh Tư Thành nói: "Anh có thể không tin, cũng có thể tin, tôi đều không sao cả."
Mạnh Tư Thành cảm thấy một tia bất đắc dĩ, hiện tại không biết Tô Hồng Tụ đang ở phương nào, trước mắt xem ra người duy nhất biết tung tích của cô ấy chỉ cố thể là Tô Tranh, lại rõ rang muốn làm khó anh.
Hiện tại, việc anh có thể làm được chỉ có chờ đợi, vấn đề là, muốn anh chờ đợi bao lâu đây?
Mà về cái vấn đề này, Tô Tranh trả lời là: "Bốn tuần."
Mạnh Tư Thành một người thất hồn lạc phách lái xe đi dạo lung tung, xe ngừng lại thời điểm mới phát hiện ra anh không tự chủ được lại đi tới chỗ gần nhà trọ của Tô Hồng Tụ. Xuống xe, một người từ từ đi về phía căn nhà cô từng ở, gió lạnh xào xạc, anh cảm nhận được trước nay chưa từng có tịch mịch.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn cửa sổ nhỏ anh đã ngắm qua vô số lần, cái cửa sổ nhỏ đó tối om, không còn có một cô gái yên tĩnh sống ở bên trong nữa.
Mạnh Tư Thành nắm trong tay cái chìa khóa, mấy bước lên lầu, dùng chìa khóa mở ra cửa phòng, trong phòng dĩ nhiên sẽ không có người nào đó.
Trống trơn, tối om.
Anh lục lọi mở đèn, đèn sáng, trong phòng như cũ rất yên tĩnh, yên tĩnh đến làm cho người ta cô đơn.
Trong không gian nhỏ bé, chiếc giường đơn phủ ga chỉnh tề, chiếc tủ đầu giường bên cạnh sạch sẽ, một tủ gỗ đơn sơ dựa vào tường tủ thả một chút đồ dùng hàng ngày, đây là nơi cô đã từng ở qua.
Đây là không gian thuộc về cô, nơi này mặc dù đơn sơ lại từng để cho anh vô cùng khát vọng. Hôm nay người đi, phòng trống, anh cảm thấy mùi vị cuả nơi này cũng thay đổi!
Đứng ở cửa sổ nhìn ra phía ngoài, anh lại nhìn thấy cây đại thụ kia, anh từng đứng ở dưới cây cổ thụ đó cực kỳ lâu.
Khi đó, nơi này đối với anh mà nói xa vời không tưởng .
Không biết thế nào anh chợt cười. Đồng dạng là chờ đợi, đứng ở phía ngoài phòng dưới cây cổ thụ ngây ngốc nhìn lên cùng với đứng ở trong căn phòng nhỏ ấm áp chờ đợi cảm nhận lại khác nhau hoàn toàn.
Nghĩ tới đây, anh cởi xuống áo khoác, tự tìm được một đôi dép, lại mở ra nước nóng tắm rửa sạch sẽ.
Bên trong phòng tắm vừa nhìn những thiết bị đơn sơ, trong lòng anh bắt đầu dâng lên đau lòng, Hồng Tụ của anh vẫn chính là ở tại trong hoàn cảnh như này. Nhưng cô chưa bao giờ oán trách cái gì, như cũ lặng lẽ cố gắng, bởi vì một chút chuyện nhỏ cũng khiến cô vui vẻ.
Tắm xong, anh đi dọn dẹp lại phòng, căn phòng đơn giản nên cũng không mất nhiều thời gian.
Cuối cùng, anh nhìn xem thời gian không còn sớm, anh quyết định gọi đồ ăn mua bên ngoài tùy tiện ăn một chút, liền đem căn phòng thành phòng làm việc xem tài liệu.
Sau đó anh lại nhớ tới lúc hai người bọn họ ở nơi này cùng nhau xem giấy tờ, khi đó thật tốt, ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, chỉ cần anh không quá đáng, cô cũng mặc anh hành động.
Anh làm việc đến mười một giờ đêm, cầm điện thoại di động lên nhìn một chút, không có động tĩnh gì.
Nha đầu hư đốn, chẳng lẽ cứ như vậy nghe theo lời nói của Tô Tranh, thật sự một chút cũng không nhớ nhung anh sao?
Thở dài, rồi lên giường đi ngủ.
Cái giường này có chút hẹp, nhưng mà vẫn đủ để anh nằm.
Một đêm này, anh cảm giác mình giống như ngửi thấy mùi hương của Hồng Tụ, có lẽ là trong chăn truyền tới mùi vị thôi.