Bác sĩ Quý vẫn không để ý tới tôi. Tôi giúp Tống Lễ nằm xuống giường, quay lại nói với ông ấy: “Khi mát xa cho anh ta, ông có thể tiện tay ấn Can Kinh[4] được không? Hiện tại việc sinh hoạt hàng ngày không giống trước đây, mức ngon miệng và tiêu hóa hình như không tốt.” Tôi cầm tay hắn, sờ lên đốt trên cùng của ngón trỏ, nói: “Chỗ này hơi cứng, đại tràng cũng có vấn đề, không phải có chứng táo bón thì là bệnh trĩ.”
Lúc này bác sĩ Quý mới nhìn tôi, ánh mắt ngợi khen đáp: “Chờ một lát tôi bắt mạch cho cậu ấy. Cô học y à?”
Nhưng Tống Lễ đã không nhịn được nữa, xấc xược nói: “Em đi ra ngoài.”
Tôi trừng mắt: “Nói ‘mời’.”
Bác sĩ Quý lại bảo: “Không cần ra, chúng ta có thể cùng nhau thảo luận một chút.”
Tống Lễ nổi giận: “Mời, em đi ra ngoài.”
Tôi lè lưỡi với bác sĩ Quý, đi ra.
Lúc cửa đóng lại, tôi nghe thấy tiếng Quý Thần cười, Tống Lễ khẽ gầm.
Tôi bật máy tính mới mà hôm qua họ đưa đến, hòm thư có thư đáp của ông sếp, nói về chuyện công việc của tôi. Không biết rốt cuộc Tống Lễ đã làm gì, giọng điệu của ông sếp rất khách khí. Tôi ở trên mạng tán gẫu mấy câu với Lý Kinh Vĩ và Tiểu Cường, bảo bọn họ chiều nay tới đây để tôi sắp xếp công tác. Cả hai cực kỳ tò mò, nhưng tôi không thể thỏa mãn bọn họ. Hiểu biết của chính tôi về sếp mới cũng chẳng đáng là bao.
Sau đó tôi đến phòng bếp kiểm tra đồ vừa đưa tới. Tôi nhìn thấy dưa hấu đầy sàn, đủ giống, Hồng Ngọc, Tiểu Phượng Nhi, Hải Nam Vô Tử Nhi… Bởi vì trong danh sách của tôi có dưa hấu, nhưng không ghi rõ là loại nào, cuối cùng tạo thành cục diện này. Thật thần kỳ! Đúng là tư duy người thường không thể tưởng tượng ra nổi.
Cô Trần lại tới làm cơm trưa. Tôi dặn cô nhất định phải bớt dầu bớt muối, cứ làm theo thực đơn của tôi. Cô ấy cười nói: “Tình cảm của cô với Tống tiên sinh thật tốt.”
Tôi choáng váng không nhẹ, vội vàng giải thích: “Không phải, anh ta là ông chủ của cháu.”
“Không sao, với ông chủ cũng được, Tống tiên sinh tốt lắm.” Cái cô này thế nào cũng nói được. Tôi chỉ đành im miệng, hằng làm nhạt đi ám chỉ tâm lý của cô ấy.
Tivi nhà hắn có thể xem được hầu hết các kênh truyền hình vệ tinh trả phí, tôi ngồi xuống xem phim. Một kênh Tây Ban Nha đang diễn Ocho Citas,[5] là một bộ phim hài nói về tám mối tình. Tôi xem mà cười ha hả. Quý Thần đi ra, tôi đứng dậy. Ông ta lên tiếng: “Cô nói rất đúng, gần đây dạ dày của cậu ta không tốt. Cái đó có liên quan đến trạng thái cảm xúc và thời gian hoạt động. Quan trọng nhất là cậu ta không được cử động bừa bãi, cô quản lý cậu ta chặt vào. Nếu xương cốt lành không tốt, tương lai sẽ rất phiền phức.”
Mấy người này nghĩ tôi là ai thế? Nhưng xem ra càng giải thích càng loạn, tôi cứ gật đầu là được.
Tiễn Quý Thần rồi, tôi gõ cửa đi vào nhìn Tống Lễ. Hắn vẫn nằm trên giường. Tôi ngồi xuống đầu giường, thấy trên đầu hắn có mồ hôi, vì thế rút khăn tay lau hộ.
Hắn nhìn tôi, ngữ khí không tốt lắm, hỏi: “Bệnh của bạn em đã đỡ, em vui vẻ?”
Thể loại gì thế này, sao hôm nay suy nghĩ của ai cũng quái gở như vậy. Đương nhiên, có thể vừa rồi Quý Thần mắng hắn nên hắn mất hứng. Mà nghĩ cho cùng, thật ra hắn cũng là bệnh nhân, hơn nữa không tiện đi lại nên rất bực bội.
Tôi dịu giọng nói với hắn: “Đứng dậy ăn cơm đi.”
“Anh muốn ăn bánh lão bà[6] và Pastel de Belem.”[7]
“Cơm nước xong, buổi chiều tôi sẽ làm.” Đàn ông có thể làm trẻ con cả đời, chuyển từ tay mẹ sang tay vợ bọn họ.
Tống Lễ vừa lòng, ngồi dậy. Tôi đỡ hắn ra nhà ăn.
Hắn không thích ăn cá và tôm, tôi không chút khách khí ra lệnh: “Ăn đi.”
Lý do của hắn lại còn là: “Không thích thứ phải lột vỏ.”
Lần sau nhất định phải mua tôm bóc vỏ, còn cả loại cá không vẩy như cá Tam Văn. Lần sau không được viện lý do này nữa, nhưng lần này tôi tạm thời nể tình Tống Lễ còn là bệnh nhân, giúp hắn.
Ánh mắt phẫn nộ trừng lớn của tôi kích thích dây thần kinh cười của hắn, cả bữa cơm đều cười tủm tỉm.
Ăn cơm xong, Tống Lễ đến thư phòng làm việc. Tôi vẫn không biết hắn nghề gì, nhưng thấy hắn còn dùng máy tính để làm việc, tôi đã đủ giật mình.
Tôi lên mạng tra xem làm bánh lão bà như thế nào, sau đó ghi danh sách nguyên liệu. Tôi bảo với Tống Lễ muốn trả thù cái tên Chân Thành kia, hắn đồng ý, nhưng chỉ có thể tra tấn anh ta ba lần. Giây phút đó, tôi chân chính cảm thấy có người làm chỗ dựa cho mình, cảm giác ấy đúng là còn sướng hơn thành Thượng Đế!
Tôi bảo Chân Thành bảy giờ tối nay đưa bánh lão bà của quán Đông Hải Đường ở Quảng Châu đến đây. Trừ phi anh ta bảo người ta chuyển bằng máy bay từ Quảng Châu đến, nếu không nhất định không kịp. Ha ha!
~*~
Tiểu Cường và Lý Kinh Vĩ đến nhà, vừa vào cửa đã gào: “Chị hai à, chị quá thần kỳ rồi, có biết chúng em bắt xe đến đây tốn bao tiền không? Còn đắt hơn đến sân bay đấy!”
Phải rồi, chúng tôi đang ở tại biệt thự ngoại ô trong truyền thuyết. Bọn họ đi vào, tham quan một chút. Tôi rót cà phê, lấy bánh mới nướng hôm qua ra. Bọn họ tỏ vẻ khoa trương hỏi: “Người giúp việc đâu? Không phải là một người nấu cơm, một người dọn dẹp, một người làm vườn, một người lái xe sao?”
Tôi nhảy lên cốc đầu bọn họ. Lúc này, Tống Lễ đi ra, chắc do âm thanh của chúng tôi quá lớn. Tôi giới thiệu: “Đây là hai đồng nghiệp trước của tôi, Tiểu Cường và Lý Kinh Vĩ; đây là…” hắn quay đầu nhìn tôi, “…ông chủ, Tống Lễ tiên sinh.” Nhưng hiển nhiên hắn không hoàn toàn hài lòng với xưng hô ‘ông chủ’ này, khẽ hừ một tiếng. Gật đầu nói: “Mọi người cứ tiếp tục đi, đừng làm khách.”
Sau đó nhẹ giọng nói bên tai tôi: “Đừng ăn hết bánh ngọt.”
Hắn cố ý, tuyệt đối là cố ý. Tư thế mờ ám như vậy mà chỉ nói một câu bình thường, đơn thuần muốn bọn họ hiểu lầm. Công ty quan hệ xã hội vốn đã là nơi dưa lê táo tàu kinh khủng, sau khi bọn họ trở về, không biết sẽ bóp méo tình hình của tôi thành dạng gì nữa.
Ba người chúng ta ngồi xuống, hai bọn họ liền hỏi: “Xin hỏi tiểu thư, cô có hạnh phúc không? Ha ha ha ha!” Bọn họ lăn ra cười.
Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Chị hạnh phúc, rốt cuộc chị đây họ ‘Phúc’.”
Nói xong chuyện chính, bọn họ còn chưa hết tà tâm, muốn dò hỏi thêm một chút, nhưng tôi thật sự cũng không biết nhiều, chỉ đành nói: “Hai đứa trở về tự phát huy sức sáng tạo đi, chị thật sự không biết.”
Tống Lễ đi ra nói sẽ bảo Trần Hào lái xe đưa bọn họ về, vì thế cũng khiến cho bọn họ tìm được manh mối. Chúng tôi chào tạm biệt ngoài cửa, Tiểu Cường ôm tôi một cái nói: “Chân Chân, em yêu chị.” Lý Kinh Vĩ nói: “Chân Chân, chị phải bảo trọng.”
Đóng cửa xoay người, nhìn thấy Tống Lễ vẻ mặt bực bội. Lại làm sao vậy?
Tôi không để ý đến hắn, quay người vào phòng bếp, mang bánh ngọt và hồng trà ra: “Phơi nắng uống trà chiều đi.”
Một mặt của phòng là cửa sổ sát đất, Tống Lễ đi qua, ngồi trên sô pha, tôi đắp chăn cẩn thận, đưa chén trà cho hắn. Hắn ăn một miếng Muffin trà xanh, tôi hỏi: “Cảm thấy mùi vị thế nào?”
“Hương vị rất lạ.” Hắn nói vậy.
Tôi nhịn, gật đầu, đưa bánh bơ khoai môn, hắn nói: “Không ngọt, chẳng có vị gì cả.”
Bánh tôi làm không phải rất thơm, rất ngọt. Bởi vì vấn đề sức khỏe, tất cả nguyên liệu của tôi đều từ thiên nhiên, hơn nữa chỉ dùng bột lúa mạch, không thêm đường.
Tôi mỉm cười bảo: “Tốt lắm, chỉ còn lại ba cái. Tôi rất vui là anh không thích, vậy mấy cái này đều là của tôi.”
“Tôi chưa bảo là không thích mà, ngon lắm.” Hắn lại cầm lên một cái Muffin trà xanh ‘hương vị rất lạ’.
Tôi nhìn hắn, không còn lời nào để nói.
Buổi chiều ngợp nắng, đứng tử cửa sổ sát sàn trên tầng hai nhìn xuống, cảnh sắc ngoại ô cũng rất đẹp. Tôi hỏi Tống Lễ: “Rốt cuộc anh làm nghề gì?”
“Kinh doanh.” Hắn không hứng thú lắm. Nói hay thật đấy, trên đời này có gì mà không phải kinh doanh. Ngay cả kỹ nữ cũng có thể coi là người làm nghề tự do cơ mà.
“Em thích tên Tây kia à?” Hắn đột nhiên hỏi, vừa ăn bánh ngọt tôi làm, vừa nheo nheo mắt.
Đây là loại câu hỏi gì? Tôi cự tuyệt trả lời.
“Vậy là thích tên Tây nửa mùa?”
Rất vô lễ, tôi không muốn nghe nữa, đứng dậy muốn rời đi.
Hắn bắt lấy tay tôi, vẻ mặt nhơn nhơn hỏi: “Có phải với ai cũng có thể tùy tiện ôm ôm ấp ấp rồi còn hôn hít?”
Nếu không phải có kinh nghiệm lần trước, nếu không phải coi hắn là một bệnh nhân, tôi thật sự sẽ tát cho hắn một cái. Nhưng tôi chỉ có thể quay người bỏ đi.
Tới phòng bếp, tôi làm Soufflet cam. Đó là một loại bánh rất phức tạp, tôi tập trung làm, dần dần tâm tình cũng khá hơn. Nướng bánh đúng là cách tốt nhất để vực dậy tâm tình, hơn nữa, mỗi khi làm bánh, nghĩ đến Trình Thanh, đáy lòng lại cảm thấy mềm mại. Tôi không phải là người muốn lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn để tranh thủ thổ lộ gì đó. Mà là, nhiều năm như vậy tôi đặt cậu ấy vào một góc riêng dưới đáy lòng, bởi vì cậu ấy là bạn trai của em họ tôi, bởi vì cậu ấy là soul mate của tôi, bởi vì chúng tôi chỉ có thể giống như Lương Triều Vĩ và Trương Mạn Ngọc, hoặc là Hoàng Lỗi cùng Lưu Nhược Anh. Cậu ấy là một người quan trọng với tôi trên thế giới này.
Sau đó tôi làm Pastel de Belem, nhưng đã lâu không đụng đến loại này, tôi đặt sai thời gian. Chờ đến lúc tôi ý thức được thì bánh đã bị nướng hơi cháy. Tôi vội vàng rút điện, mở lò nướng muốn lấy ra ngay. Kết quả cuống quýt quá nên bị bỏng, không phải quá nghiêm trọng, chỉ là một vệt đỏ hằn trong lòng bàn tay. Bánh vẫn được giải cứu, tôi nhúng tay vào nước lạnh để đỡ rộp, sau đó bôi ít kem đánh răng, cũng chẳng còn biện pháp nào hơn. Trong lòng tôi mắng Tống Lễ, vết bỏng này đương nhiên cũng là lỗi của hắn.
~*~
Mãi đến tận giờ cơm chiều tôi cũng không nhìn thấy Tống Lễ. Tôi rất giận, có phải vì lúc đầu mới gặp nhau tôi hơi mơ mơ màng màng, nên hắn nghĩ bà cô đây là người như vậy không. Tôi vốn có lòng cảm kích hắn, tình huống hôm qua hắn giải quyết hộ tôi cũng coi như giúp tôi một lần, còn đồng ý đưa tôi đi thăm Trình Thanh hàng ngày, cho phép tôi trả thù Chân Thành… Hơn nữa, hắn không có ý đồ xâm phạm tôi.
Đến giờ ăn, Tống Lễ vẫn không đi ra. Tôi chỉ đành làm tròn phận sự đi vào phòng gọi. Hắn không bật đèn, dựa vào ánh trăng, tôi thấy hắn đang ngồi trên giường. Bóng dáng ngược sáng đó có vẻ rất cô đơn. Sự thông cảm quá mức của tôi lại dâng lên, cũng tạm thời không tính đến sự vô lễ hồi chiều của hắn.
Tôi hỏi: “Có muốn tôi bê cơm vào không?”
Hắn không lên tiếng.
Tôi chỉ đành lại gần: “Anh không thoải mái à?”
Tống Lễ chẳng thèm động đậy. Tôi khoát tay lên trán hắn, không nóng, không đổ mồ hôi. Tôi muốn rụt tay về, hắn lại nắm lấy tay tôi, vẫn không nói gì, tôi ngồi xuống, nhìn thẳng vào hắn hỏi: “Chân rất đau à?”
Ánh mắt Tống Lễ nóng rực, nắm tay tôi phát đau. Tôi cảm thấy nguy hiểm, muốn lùi về phía sau, tay kia cũng giơ lên đẩy, kết quả đụng phải chỗ bị bỏng, tôi không nhịn được kêu lên. Hắn sửng sốt hỏi: “Làm sao thế?” Tôi đau đến mức hít vào, Tống Lễ bật đèn bàn, cẩn thận mở lòng bàn tay tôi ra, nhìn thấy vết bỏng khó coi kia, lập tức nói: “Bị bỏng? Sao không tìm tôi hỏi thuốc bỏng!”
Sau đó định xuống giường, tôi đau khổ: “Chẳng phải là vì bánh của anh à! Ở đây, tôi tự đi tìm, anh đừng cố.” «12