Lúc tôi về nhà, Trình Thanh đang vẽ ký họa. Tôi khẽ lên tiếng, cậu ấy nhìn thấy tôi, mỉm cười hỏi: “Sao lại về?”
Tôi cười: “Làm bạn cùng cậu chứ sao. Tớ thất nghiệp rồi, cậu có thể bắt đầu suy nghĩ về việc mở tiệm bánh với tớ.”
“Minh Chân.” Cậu ấy nhẹ nhàng gọi tôi.
“Ừ?”
“Trước mặt tớ, cậu vĩnh viễn không cần đóng kịch.” Cậu ấy yên lặng nhìn tôi, cặp mắt hẹp dài xinh đẹp ngập tràn thấu hiểu và dịu dàng.
Tôi đi qua, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cậu ấy, gục đầu vào vai Trình Thanh khóc òa lên.
Tôi khóc rất lâu, Trình Thanh chỉ vỗ về lưng tôi, khóc xong rồi, tôi nói: “Tớ muốn đến đảo Hải Nam.” Nơi đó mới là nhà của tôi.
“Vừa lúc tớ cũng muốn đi.” Cậu ấy nói.
Tôi nghĩ, thế thì tốt. Vậy là chúng tôi bắt đầu thu xếp hành lý. Một ít quần áo của tôi còn ở chỗ Tống Lễ, nhưng chẳng sao, đến đó chỉ cần áo phông, quần ngố, thiếu cái gì đi mua thêm lúc nào chẳng được.
Sau đó tôi lên mạng tìm chuyến bay, mấy tiếng sau có một chuyến, khuyến mãi những bảy mươi phần trăm. Tôi lại kiểm tra tài khoản của mình, rất nhiều, không hiểu vì sao có hai khoản tiền gửi vào, một khoản mười lăm vạn, một khoản khác là hai mươi sáu vạn.
Tự nhiên có bốn mươi mốt vạn, số tiền không hề nhỏ với tôi, tôi có thể cân nhắc về chuyện thuê một căn phòng tốt khi đến nơi.
Trình Thanh ngồi trên taxi gọi điện cho Trình Nhiên, thông báo với anh ấy chúng tôi đi đảo Hải Nam.
Chúng tôi chọn hãng hàng không Tân Hoa, bay đến Tam Á – Hải Nam. Vừa lên máy bay, tôi đã bắt đầu chú ý đến việc liệu có phải các tiếp viên đều xinh đẹp như Thư Kỳ hay không.
Thật ra tôi không nên tùy hứng rủ Trình Thanh đi cùng. Luồng không khí bất ổn khiến máy bay chao đảo kịch liệt, tôi cứ ngồi ngẩn người, nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng biết suy nghĩ gì, chỉ ngẩn người. Cho đến khi cậu ấy gọi tôi, tôi mới phát hiện cậu ấy không ổn, mặt trắng bệch, tay ôm ngực, tôi vội lấy thuốc của cậu ấy ra, bảo cậu ấy nuốt xuống rồi dùng tay xoa ngực. Phải đến hai mươi phút sau cậu ấy mới trở lại bình thường, hô hấp đều đặn. Tôi đắp cho cậu ấy hai cái chăn, lau hết mồ hôi lạnh trên chán, yêu cầu tiếp viên hàng không lấy nước ấm cho cậu ấy uống. Trình Thanh trao cho tôi một ánh mắt dỗ dành rồi nhắm mắt lại.
Xuống máy bay, tôi muốn hỏi mượn xe lăn của sân bay, Trình Thanh cự tuyệt: “Đâu có trầm trọng đến thế?”
Tôi không thể mất đi Trình Thanh, bất luận dưới tình huống gì. Nếu Trình Thanh và Tống Lễ ngã xuống nước cùng một lúc, tôi sẽ lựa chọn cứu Trình Thanh. Người yêu có thể bỏ, tri kỷ thì không, soul mate như Trình Thanh là chuyện cả đời cả kiếp.
Chúng tôi đã đặt một khách sạn tốt ở trên mạng, Đại Đông Hải, vừa xây được hai năm, nằm ngay trên bờ biển. Đặt một gian phòng thượng hạng, bao gồm hai phòng ngủ và một phòng khách. Vừa xuống máy bay, nhìn thấy cây dừa cao vút, cảm nhận được gió biển và nhịp sóng vỗ nhịp nhàng, tôi thấy thoải mái như về nhà.
Vốn định đi ăn cơm tối ở chợ đêm, nhưng cuối cùng lại thôi. Tôi trông Trình Thanh còn nằm giường, giúp cậu ấy chỉnh điều hòa, đắp chăn cẩn thận mới thoáng yên tâm.
Cậu ấy bảo: “Ngày mai mời cậu đi chợ đêm ăn hải sản.”
“Đương nhiên là cậu mời tớ rồi, ngủ ngon.” Tôi cố ý nói như vậy.
Có lẽ rèm cửa dày che sáng tốt, có lẽ do sự yên ổn như về nhà. Tôi vốn là người tỉnh lúc sáng sớm, hôm nay lại ngủ thẳng đến mười rưỡi, lề mề tới tận mười một giờ mới rời giường. Vừa đúng lúc Trình Thanh ngủ dậy. Thế này còn ăn sáng gì nữa, có mà ăn trưa.
Đi bộ năm phút là đến khu phố ẩm thực, có thể mua hải sản ở đó, nhờ người ta chế biến. Bởi vì bây giờ không phải mùa du lịch, trong phố rất ít người, chỉ có hai chúng tôi lượn lờ hết từ sạp hàng này sang sạp hàng khác. Tôi khoác tay Trình Thanh, thực ra đã là bạn từ lâu, kiểu bạn bè sống chết có nhau, nhưng trong mắt những người ở đây đều trở thành tình nhân.
Cơm nước xong, đi thêm năm phút nữa là hết phố, tùy ý đi dạo một chút rồi về khách sạn ngủ trưa. Buổi tối ra chợ đêm gần đó ăn hải sản, cháo, bún. Món nào tôi cũng ăn rất nhiều, lại được ăn cùng anh chàng đẹp trai Trình Thanh, sức ăn càng tăng.
Cứ như thế đến buổi tối ngày thứ ba, khi trở về chúng tôi nhìn thấy một cặp vợ chồng bán dứa ven đường. Hai người đều mập mạp, có tướng vợ chồng, tình cảm rất tốt, bà vợ luôn miệng gọi ‘chồng ơi chồng ơi’, ông chồng thì ở bên cạnh gọt dứa cho chúng tôi. Tôi nghĩ đến Tống Lễ, có một buổi sáng trong phòng bếp hắn gọi bánh trứng chim tôi làm là bánh lão bà, nói rằng vì bánh do vợ hắn làm. Có lẽ cả đời này tôi cũng không có cơ hội gọi hắn là ‘chồng’.
Tôi kéo Trình Thanh, bà vợ kia hỏi: “Hai cháu đến hưởng tuần trăng mật hả?”
Hai chúng tôi nhìn nhau, lắc đầu cười cười. Đây vốn là nơi tôi quyết định sẽ hưởng tuần trăng mật, bất kể đối phương là ai.
Chầm chậm bước trở về, chợt nhìn thấy Lệ Dương, Lưu Hân Hân và một cô gái trong sảnh khách sạn. Lưu Hân Hân thấy tôi liền nhảy bổ ra: “Chân Chân!”. Cô ngắm nghía Trình Thanh đứng cạnh, gật đầu tán thưởng: “Người này đẹp trai hơn, chiều cao cũng xứng đôi với chị.”
Tôi bật cười, nhưng cũng không nói gì thêm. Gặp được bọn họ, tôi cảm thấy rất vui. Lệ Dương tiến lên bắt tay với Trình Thanh, giới thiệu cô gái kia: “Đây là em gái tôi, Lệ Cẩn, em ấy học chuyên tu y tá ở Canada, sau đó ở lại làm việc. Bây giờ về du lịch.”
Duyên phận giữa người và người thật kỳ diệu, từ ánh mắt đầu tiên giữa Lệ Cẩn và Trình Thanh, tôi đã tin tưởng, hai người bọn họ hấp dẫn lẫn nhau.
Lệ Dương không gọi tôi là chị ba, đổi thành Chân Chân. Tôi hỏi: “Vì sao mọi người lại đến đây?”
“Đi máy bay đến.”[1]
Lưu Hân Hân đứng bên chế giễu: “Nói hay thật, chả lẽ anh bơi đến đây chắc, anh cũng chẳng phải Micheal Phelps nhé.”
Hai người bọn họ đứng bên nhau đúng là tuyệt phối, vỏ quýt dày có móng tay nhọn chính là thế này.
Lệ Cẩn và Lệ Dương rất giống nhau, cho nên cô cũng là một người phụ nữ đẹp, tóc dài, mày rậm mắt to. Cô nói: “Bọn em ở một biệt thự trên bờ biển, là nhà của bạn anh Lệ Dương, anh chị có muốn đến ở chung không? Còn hai căn phòng.”
Lưu Hân Hân hoan hô: “Đúng rồi, mọi người ở chung mới vui.”
Lệ Dương bảo: “Hai người ngày mai qua xem đi rồi quyết định.”
Trình Thanh không nói gì thêm, chúng tôi cứ đi ngủ như thường. Tôi biết, chắc chắn đây là sắp xếp của Tống Lễ, hắn sẽ không dễ dàng buông tay. Chẳng biết hắn đã lấy cặp nhẫn kia về chưa.
Hơn mười một giờ, chúng tôi xuống tầng ăn trưa. Ba người bọn họ đang chờ, vì thế cùng nhau ăn. Lệ Dương trả tiền, hay thật, phỏng chừng hóa đơn cuối cùng sẽ giao cho Tống Lễ trả.
Cậu ta thuê một chiếc Buick bảy chỗ, đưa chúng tôi đến biệt thự trên bờ biển của ‘bạn cậu ta’. Tôi thích ngay lập tức, rất đẹp, quả thực giống hệt căn nhà trong mơ của tôi, hai màu hồng trắng, trước sau đều có sân. Một bể bơi nho nhỏ, một cây dừa. Bốn gian phòng ngủ, cách chợ không quá xa.
Trình Thanh cũng không phản đối. Mặc kệ là nhà của ai, chúng tôi cứ đến ở.
Chúng tôi thay phiên nhau nấu bữa sáng. Ngày đầu tiên là Lệ Cẩn. Mười một giờ tôi xuống lầu, đã thấy Trình Thanh đang nói chuyện phiếm và dùng bữa sáng với Lệ Cẩn ở trong phòng bếp mở. Đề tài chung của bọn họ tất nhiên phong phú, hơn nữa tiếng Pháp của Lệ Cẩn cực kỳ tốt.
Rốt cuộc mọi người đã ăn sáng xong, Lệ Dương đề nghị đi tắm nước nóng. Lưu Hân Hân lập tức bảo: “Vậy mau đi mua đồ ăn vặt đi, vừa tắm nước nóng vừa ăn mới thích.”
“Hơn nữa cũng đề phòng ai đó ngất xỉu.” Lệ Dương nói. Lưu Hân Hân có bệnh huyết áp thấp, sáng sớm phải ăn ít bánh ngọt mới thức dậy được.
Lệ Cẩn sợ buổi chiều nắng rát, tôi biết thật ra cô ấy lo cho Trình Thanh.
Lệ Dương giễu cô nhà quê, bảo là sân sau của từng phòng đều có hồ ngâm nước nóng riêng, đầy đủ các loại ô che nắng, ăn vặt, đồ uống.
Tôi cười, đương nhiên cô ấy không sành sỏi như Lệ Dương, hơn nữa ở Canada đâu có chỗ nào tốt như thế này.
Ngâm nước nóng, ăn kem, bim bim, chân gà, bàn luận tin tức của mấy ngôi sao, nghe Lệ Dương và Lưu Hân Hân đấu võ mồm, cuộc sống không thể đẹp hơn, kể cả khi không có Tống Lễ.
Hắn đang làm gì nhỉ? Hắn cùng với phu nhân xinh đẹp của hắn đang làm gì?
Tôi cũng không ngâm lâu quá, một lát đã lên, ngồi ghế dưới hiên, uống trà nghỉ ngơi. Lệ Cẩn chốc sau cũng lên, ngồi xuống cạnh tôi nói: “Lệ Dương bảo em đảo Hải Nam là nơi chị thích nhất, thật là tinh mắt.”
Tôi chỉ cười, Lệ Cẩn là một người có giáo dục, cũng là cô gái thẳng tính, tôi rất quý cô ấy.
Cô ấy lại hỏi: “Chân Chân, em có thể hỏi chị một chuyện không?”
“Còn phải xem là chuyện gì đã.” Tôi đoán là có liên quan đến Trình Thanh.
Cô cười, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Em rất thích Trình Thanh, không biết anh ấy có phải bạn trai chị không?”
“Nếu đúng thì sao?”
“Em sẽ không làm gì quá phận.” Cô ấy đáp: “Nhưng sẽ hơi tiếc.”
Tôi cười: “Bọn chị chỉ là bạn tốt.”
“Em cảm ơn.” Cô ấy cười rồi lại xuống ngâm nước, đến bên cạnh Trình Thanh.
Tôi thấy vui thay bọn họ, Lệ Cẩn là người con gái tốt, hơn nữa còn có nguyên tắc, không cướp bạn trai người khác. Nhưng tôi đã biết Tống Lễ có vợ, lại vẫn hết sức mong ngóng hắn, có phải nhân phẩm tôi có vấn đề không?
Chúng tôi thỏa mãn trở về Tam Á. Đi ngang qua một nhà hàng nổi danh về hải sản để ăn tối. Vì ngâm nước nóng, mọi người vừa thoải mái vừa mệt lử. Lệ Dương nhận điện thoại, ậm ừ vài tiếng. Đột nhiên bảo muốn ăn dứa, rủ mọi người đi một vòng chợ mua dứa rồi mới về.
Ai nấy tự về phòng nghỉ ngơi. Tôi vừa vào cửa, trực giác đã cho biết trong phòng có người. Giơ tay định bật đèn thì bị một bàn tay che miệng, tay kia nhanh chóng quấn quanh người tôi. Tôi đi giày bata, có giẫm chân hắn cũng vô dụng. Người kia thì thầm bên tai tôi: “Đừng gọi, là anh.”
Tôi bình tĩnh lại, rốt cuộc hắn đã tìm đến nơi. Tôi biết ngay từ đầu rằng Lệ Dương sẽ không vô duyên vô cớ tới đây, chắc chắn do hắn sai đi.
Tôi bật đèn, nhìn hắn, hình như gầy đi một chút, sắc mặt hơi tái. Tóc vẫn ướt, chắc vừa tắm ở đây.
Hắn ngồi trên giường giơ tay vẫy tôi, tôi không động đậy, hỏi hắn: “Anh giải quyết hết mọi chuyện rồi à?”
Hôm trước hắn nói cho hắn hai tuần, hắn sẽ giải quyết xong mọi chuyện, sau đó tới tìm tôi. Giờ mới được một tuần hắn đã xuất hiện, thế là sao?
Hắn gật đầu.
Tôi không chịu bỏ qua dễ dàng: “Không phải anh bảo cần hai tuần sao? Hơn nữa anh định nghĩa thế nào là ‘giải quyết’? Đừng để sau này có người cầm giấy kết hôn đến đập vào mặt em.”
Hắn nhíu mày: “Có chuyện ngoài ý muốn cho nên nhanh hơn. Lưu Minh Chân, em đừng dài dòng, mau lại đây!”
“Không!”
“Em còn dám nói không à!”
Tôi không hề di chuyển, tôi muốn giữ một khoảng cách để nhìn hắn cho kỹ, ở gần quá lại không thấy rõ, nhìn không ra.
Thấy tôi thật sự không nhúc nhích, hắn đành bất đắc dĩ bảo: “Anh hơi mệt, em đến gần đây cho anh nhìn xem nào.”
Lúc này tôi mới chầm chậm đi qua, ngồi xuống đùi hắn, hình như hắn mím môi lại vì đau, nhưng cũng chỉ ngả đầu vào ngực tôi, hai tay vòng qua thắt lưng tôi, không nói gì.
Một lát sau, hắn nói: “Bán Nguyệt, không có em, anh lu