cảnh sát đuổi theo. Hắn không chịu dừng lại, chạy đua với xe cảnh sát. Xe của hắn là loại xe thể thao, xe cảnh sát đâu thể là đối thủ. Cuối cùng, cảnh sát kia đành phải xin trợ giúp, giao lộ phía trước xuất hiện một chiếc xe chặn hắn lại. Hắn không kịp phản ứng, vì tránh xe, đâm vào cái cây ven đường.
Mike nhận được điện thoại, gõ cửa phòng Lưu Minh Chân, không đợi cô nói ‘mời vào’ đã mở cửa. Cô đang ngồi trên giường, cầm bừa một quyển sách giả vờ đọc. Nhớ lại hồi trước Mike từng nói, nếu cô ở cùng Tống Lễ, chắc chắn hàng ngày sẽ như thế chiến. Hàng ngày thì không thể, nhưng chẳng mấy khi được một lần, đúng là chiến tranh thế giới.
Mike nói thẳng: “Đi theo anh, Tống Lễ lái xe gây chuyện, giờ đang ở đồn cảnh sát.” Thấy sự sợ hãi trong mắt Lưu Minh Chân, anh bổ sung thêm: “Cậu ấy không bị thương, chúng ta tới đồn cảnh sát làm thủ tục là được.”
Đầu óc Lưu Minh Chân lập tức trống rỗng, thầm muốn bay ngay đến bên cạnh Tống Lễ. Trên đường đi, Mike chỉ nói: “Yên tâm, không có chuyện gì đâu.” Lưu Minh Chân không đáp.
Lần đầu tiên Mike thấy có người gây chuyện vào đồn cảnh sát còn được nhận khoản đãi như thế. Hắn ngồi trên ghế da trong phòng hội nghị, uống trà, bên cạnh còn có một người quân hàm cảnh đốc cấp ba[1] nói chuyện cùng.
Viên cảnh sát vừa đưa bọn họ vào, Lưu Minh Chân đã lập tức nhào lên. Tống Lễ thấy cô đột ngột xuất hiện, vẫn còn ngỡ ngàng. Cô mặc kệ những người xung quanh, lấy tay sờ hắn từ đầu đến chân, giọng run run: “Có bị thương không? Tống Lễ? Tống Lễ! Anh nói gì đi!”
“Không sao.” Hắn đau lòng nói, một tay cầm tay cô, nắm thật chặt, đặt tại vị trí trái tim của mình. Nước mắt Lưu Minh Chân vòng quanh, nhanh chóng lăn xuống hai má.
Phòng hội nghị rất yên lặng, viên cảnh đốc cấp ba ho nhẹ một tiếng, tiến lên bảo: “Thôi, người cũng đã đến, vậy đi về đi, trời sắp sáng rồi.”
Tống Lễ liếc qua người nọ khẽ gật đầu, không nói lời nào kéo tay Lưu Minh Chân rời đi. Đầu xe hắn bị va đập nên lõm vào, đèn xe vỡ hỏng, vì thế tạm thời để ở đồn cảnh sát. Cuối cùng cũng không nhờ Mike đèo mà tự bắt xe về.
Trừ mỗi người một câu nói từ lúc đầu, sau đó cả hai đều im lặng. Chỉ mình tài xế taxi có thể cảm nhận được bầu không khí chứa sóng ngầm mãnh liệt của hai người.
Tống Lễ vẫn siết chặt tay Lưu Minh Chân, chặt tới mức cô cảm thấy đau. Nhưng thời khắc này, e rằng chỉ có đau đớn mới có thể kìm nén sự hối hận của cô, sao cô có thể nói như thế, làm như thế.
Bọn họ lên giường luôn. Tống Lễ nằm thẳng, một bàn tay nắm chặt tay Lưu Minh Chân, tay kia đặt lên vị trí dạ dày. Lưu Minh Chân nghiêng người, đẩy bàn tay đang để trên bụng của hắn, tự mình xoa cho hắn. Xoa bóp một lúc, cả hai đều ngủ thiếp đi. Từ lúc ở đồn cảnh sát, không hé răng nói câu nào với nhau.
Tống Lễ an tâm ngủ, nhưng tiếng khóc của Lưu Minh Chân đánh thức hắn. Cô gào khóc thất thanh, khổ sở, bất lực cuộn mình tại góc giường.
Hắn ôm lấy cô từ phía sau, thì thầm gọi tên cô an ủi. Cô quay người, nằm trong lòng hắn khóc nức nở, mãi sau hắn mới nghe ra cô nói mình nằm mơ, mơ hắn gặp tai nạn xe bị chết.
Hắn thở dài một tiếng: “Em không biết, khoảnh khắc đâm vào thân cây kia, trong lòng anh rất hận em. Hận thật sự. Hận đến mức anh chỉ muốn túm lấy em, nghiền nát, nhét vào trong cơ thể của mình. Nếu như lúc ấy anh chết thật, mà em thì không cho anh cơ hội nói ‘anh nhớ em’, cũng chưa nói đủ ‘anh yêu em’. Sao em có thể như thế.” Hắn ra sức ôm cô, ép cô dựa sát vào ngực hắn. “Người phụ nữ này, sao em có thể như vậy chứ, không cho anh cơ hội nói với em, ‘anh nhớ em’, lúc em không ở đây, anh nhớ em, lúc em ở bên, anh vẫn nhớ em. Mẹ kiếp, anh yêu em muốn chết, yêu đến mức chỉ xảy ra biến động nhỏ thôi anh đã phát cuồng lên, không biết giữ mồm giữ miệng. Bán Nguyệt, em phải học cách tha thứ cho anh.”
Lưu Minh Chân đưa tay vuốt ve gương mặt Tống Lễ, nhẹ nhàng níu lấy hắn, từ đầu đến cuối cô vẫn nhắm mắt, dần dần tìm được bờ môi của hắn, đưa môi của mình lên, nước mắt hòa lẫn, vừa đắng vừa mặn, nhưng với hắn lại ngọt ngào chưa từng thấy.