Dung Ân cười thành tiếng, “Đúng, không đáng để tâm”.
Gió mát thổi tới, sắc thu của Ngự Cảnh Uyển đẹp vô cùng, những cây bạch quả đứng trước gió, lá cây rơi rụng xuống mặt đất rải thành một lớp dày, một cây rồi lại một cây, tương hợp với ánh đèn tối, giống như tiên cảnh.
Dung Ân thích ngồi trong vườn ăn cơm tối, ăn cơm xong, Nam Dạ Tước để Vương Linh đi nghỉ trước, anh ở bên cạnh cô.
Trên xích đu, lá vài chiếc lá rụng rải rác, Nam Dạ Tước đỡ cô ngồi xuống, “Không sợ lạnh sao”.
Anh ngồi trên xích đu, để Dung Ân ngồi trên đùi mình, “Ấm áp mà”.
Cô mang bụng lớn rúc vào lòng người đàn ông, Dung Ân trông giống như một con chuột túi, bảo bối dường như cảm nhận được sự an bình, sau khi đạp đạp, cũng ngoan ngoan yên tĩnh lại, “Dạ, anh thích con trai hay con gái?”
“Con gái”, chiếc cằm Nam Dạ Tước đặt lên cổ Dung Ân, “không phải nói, con gái là người yêu kiếp trước của ba hay sao”.
“Haizz!” Dung Ân nhún vai, “Tước, em cũng muốn đẻ con gái”.
Hai tay Nam Dạ Tước giữ lấy hai sợi dây , anh nghiêng người ra sau, nghe xong lời của cô, chế nhạo nói, “Lúc thì Dạ, lúc thì Tước, em gọi ai đấy, có phải còn giấu một người tình nào nữa phải không?”.
0
“Đúng”, Dung Ân xoay người, một ngón tay khẽ chỉ vào trán anh, “Anh, người tình này! Em thích gọi như vậy”.
“Em không nghe lời rồi….”, người đàn ông ép dưới thân, mở miệng ra vẻ cắn nhẹ lấy bả vai cô, khóe miệng sủng nịnh rất rõ ràng , “Tùy em, chỉ cần em vui là được rồi”.
Màn đêm từ từ buông xuống.
Dung Ân cảm thấy mệt mỏi, cô quay đầu lại, chỉ thấy khuôn mặt anh tuấn đang ngủ tựa trên vai cô, tuy rằng như vậy, nhưng tay người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn giữ chặt lấy sợi dây thừng hai bên, dường như chỉ buông lỏng tay, cô sẽ ngã xuống.
Dung Ân yên tâm tựa vào phía sau, hai mắt mông lung, cô lờ mờ trông thấy Nam Dạ Tước đứng trước bến tàu. Âu phục màu trắng giữa màn đêm đen lộ ra rất lạnh lẽo , cô còn trông thấy từ xa, một cây súng bắn tỉa nhắm trúng tim người đàn ông, lúc này, một hồi chuông điện thoại vang lên, từng đợt, rõ ràng như sắp chói tai nhức óc, phá vỡ màn đêm tĩnh mịch, Nam Dạ Tước nhấn nút nhận cuộc gọi………
Sắc mặt anh bình tĩnh, trong chốc lát chợt trở nên chết bi ái, Dung Ân chưa bao giờ nhìn thấy thần sắc làm cô lòng đau như cắt đến như vậy, cùng lúc đó,tim người đàn ông bị trúng đạn, bước chân không vững, trong chớp mắt ngã xuống sông.
Lạnh, rất lạnh.
Lạnh đến thấu vào xương tủy.
“Không….”, Dung Ân dường như sợ hãi thét lên thành tiếng, cô chỉ cảm thấy có người vỗ nhẹ khuôn mặt mình, khi mở mắt ra, Nam Dạ Tước đến gần nhìn cô tỉ mỉ, “Ân Ân, sao vậy, gặp ác mộng rồi”.
Thì ra chỉ là một giấc mơ….
Chỉ là, giấc mơ này đã thật sự từng tồn tại.
Trời chuyển lạnh, chẳng trách trong giấc mộng lại lạnh lẽo như vậy.
Bụng dưới co thắt dữ dội, Dung Ân cảm thấy toàn thân lạnh buốt, một nỗi bất an không nói thành lời đang hòa trộn với gió đêm cuộn đến.
Thời gian có chút gấp gáp, nhưng việc chuẩn bị lễ cưới lại rất dư dả thời gian.
Đến ngày kết hôn, bụng Dung Ân đã mang thai được tám tháng.
“Ân Ân, Ân Ân, đẹp không?” phụ dâu Lý Hủy mặc lễ phục quả nhiên rất đẹp, khuôn mặt tròn như quả táo lộ ra nét dễ thương non mịn, Dung Ân ngồi trước bàn trang điểm, chuyên gia trang điểm bên cạnh được Nam Dạ Tước giao cho cô ta lấy ra một bộ trang sức trong cái két bảo hiểm, cẩn thận đeo lên cho cô.
Viên kim cương chiếu sáng rực rỡ, người ngoài ngoài nghề nhìn cũng biết là cực phẩm.
“Cô dâu thật sự có phúc, kim cương mấy nghìn vạn, Tước thiếu rat ay thật hào phóng”.
“Chài, thật là người giàu không hiểu được nỗi khổ của người nghèo”, Lý Hủy cúi lưng ngắm kĩ sợi dây chuyền trên cổ Dung Ân, “Tớ mà có thể tìm được một người đàn ông như vậy thì tốt rồi”.
“Cậu đó…”, Dung Ân cười cô, cảm thấy trong lòng có chút ngột ngạt, “Hủy, cậu mở cửa sổ đi”.
Phòng trang điểm cô dâu được bố trí trên tầng mười, Dung Ân mặc áo cưới đi đến bên cửa sổ, bên ngoài có gió thổi đến, một lát liền đuổi hết đi những buồn bực trong lòng.
Phía dưới, tiệc cưới ngoài trời đã được bố trí xong xuôi, toàn bộ khu vườn đều được những đóa hoa hồng rực rỡ vây quanh khắp nơi, những chùm bong bóng bay lên không trung, mỗi cái đều được viết lên những lời chúc phúc, như nói lời của Nam Dạ Tước, hôm nay là ngày thuộc về họ.
Dung Ân dựa vào cửa sổ, ánh sáng chiếu rọi vào có chút chói mắt, híp mắt lại, cũng một nơi cao như vậy, cô dường như trông thấy Tư Cần mặc một bộ đồ trắng, hai chân quấn lấy lan can, hai chân run rẩy, đôi mắt mê hoặc.
Mặc áo cưới, là niềm vui tốt đẹp lớn lao nhất trên đời của một người phụ nữ nào, phải đau đớn đến thế nào, mới có thể khiến cô ấy hạ quyết tâm, nhảy xuống như vậy?
“Ân Ân….”, Lý Hủy khẽ gọi, kéo lòng của cô trở lại.
“Đây là quà cưới của bạn gửi tới, nhân viên phục vụ nói có thiệp bên trong”, Lý Hủy vừa nói vừa đem hộp quà được gói tinh tế đến trước mặt Dung Ân, cô nhận lấy, cảm giác cũng không quá nặng, sau khi tháo dây nơ, một tay mở nắp hộp quà.
“Á….”
“Sao vậy?”
Buông tay, hộp quà rơi xuống mặt đất. Một tay Dung Ân đè lên bụng, thần sắc hoảng loạn đau đớn, cô lùi về sau vài bước, cho đến khi cả người dựa sát vào vách tường.
Vật gì đó từ bên trong hộp lăn ra, là một con búp bê đã bị chặt hết chân tay. Bên trên còn đầy dịch thể màu đỏ tươi, mọi người đều bị hù dọa cả lên, Lý Hủy to gan đến gần, sau khi nhìn kỹ liền nổi giận nói, “Trò đùa ác ôn của kẻ tâm thần nào”, cô vội vàng đến gần Dung Ân, hai tay đỡ lấy cô, “Đừng sợ, chỉ là sốt cà chua thôi”.
Dung Ân bị dọa tới nỗi toàn thân đổ mồ hôi lạnh, tay phải ra sức tóm lấy cổ tay Lý Hủy, “Mau xử lý đi, lát nữa anh ấy sẽ lên tới đây rồi”.
Khi Nam Dạ Tước tiến vào, Dung Ân đang ngồi trước bàn trang điểm, thần sắc cô nhợt nhạt, để che giấu, nhân viên trang điểm đang đánh thêm phấn hồng cho cô.
Phản chiếu qua gương, cô trông thấy người đàn ông bước đến mỗi lúc một gần hơn, thân thể cao lớn, mái tóc màu rượu đỏ mê hoặc không hề vuốt gel, nhưng tinh thần rất tốt, Nam Dạ Tước đi tới sau lưng Dung Ân, hai tay đặt lên vai cô. Người đàn ông nhìn chằm chằm hình ảnh cô trong gương, cúi lưng xuống, môi mỏng ghé sát vào tai cô nói khẽ, “Chuẩn bị xong rồi chứ?”.
Dung Ân mỉm cười, gật đầu, nhưng trong lòng có sự sỡ hãi khôn thôi. Hai tay nắm chặt lấy váy màu trắng, cố gắng đè sâu nỗi sợ hãi xuống.
Nam Dạ Tước dựa bên cạnh Dung Ân, có thể ngửi được mùi nước hoa thoang thoảng của Dung Ân, “Vợ tôi đẹp không?”.
Lý Hủy còn đang suy nghĩ về chuyện vừa rồi, đột nhiên bị người đàn ông hỏi, cô tự trấn tĩnh thần sắc, giả vờ bình tĩnh, “À…..đương nhiên là đẹp rồi”.
Ánh mắt sắc bén của Nam Dạ Tước, người như anh, có thể giấu được chuyện gì, “Xảy ra chuyện gì sao?”
“Không có việc gì”, Dung Ân nắm tay anh, “sắp bắt đầu rồi,em có chút hồi hộp”.
Người đàn ông, luôn luôn coi cô làm trung tâm, rất nhanh được Dung Ân chuyển đề tài câu chuyện, “Ngốc, còn gì khẩn trương đâu, việc nên làm cũng đã làm rồi, con sắp được sinh ra rồi, chúng ta cũng đã thành thạo rồi”.
“Phụt….”, người bên cạnh không nhịn được, đã cười ra tiếng.
Dung Ân đánh khẽ vào mu bàn tay anh, Nam Dạ Tước bị đau, nhanh như chớp vrút tay về.
“Sự thật mà”.
“Da mặt anh dày quá rồi.”
“Em cũng không phải lần đầu tiên da mặt anh dày sao”.
Vẻ u ám trên đỉnh đầu của Dung Ân vì những lời này mà tan biến, cô mỉm cười nói, “Đúng, em cũng không phải lần đầu tiên đã biết anh vô lại như vậy”.
“Tước thiếu, cô dâu cần trang điểm, nếu không lát nữa sẽ làm chậm trễ giờ của anh”.
“Được”, Nam Dạ Tước trả lời, cúi lưng xuống trước mặt Dung Ân khẽ hôn, “Anh ở ngoài chờ em”.
“uhm”.
Bên cạnh phòng trang điểm là phòng chờ, cómẹ Dung cùng một vài người hàng xóm đều ở đây, khi Nam Dạ Tước đi vào thang máy, tay trái đút vào túi quần, lấy ra một chiếc hộp nhung.
Đây là nhẫn cưới anh chuẩn bị cho Dung Ân, nhà thiết kế tài năng hàng đầu, thiết kế “Lục Châu cho cô.
Dung Ân ngồi trong phòng trang điểm, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, ngay sau đó, hệ thống bảo vệ tự động mở ra, một người đàn ông tay cầm giấy thông hành đi đến, “Phu nhân, đã đến giờ”.
Dung Ân vẫn chưa quen với cách xưng hô này, Nam Dạ Tước vì ngày hôm nay có thể coi là đã bỏ ra rất nhiều tiền, hệ thống an ninh bất khả xâm phạm.
Lý Hủy nâng đuôi váy của cô lên cánh tay, “Ân Ân, đi thôi”.
Dung Ân đứng dậy, một vệ sĩ cường tráng đi đến phía trước, khi đến gần cô, cánh tay anh ta gập lại, trong nháy mắt rút ra một con dao từ trong tay áo kề sát cổ Dung Ân. Thay đổi này khiến mọi người trong phòng đều kinh hoàng.
“Anh….anh là ai”, hai tay Lý Hủy vẫn duy trì động tác như trước.
“Đi theo tôi”, Người đàn ông đẩy Dung Ân, hướng cô ra ngoài cửa.
Hai tay Dung Ân bảo vệ bụng, bả vai đã bị người đàn ông một tay khống chế, hai chân vừa bước ra đến cửa, đã bị kéo mạnh, cô không kịp phòng bị cả người ngã về phía trước, may mắn đối phương chỉ đẩy nhẹ, cô vẫn còn sức bám tay vào vách tường.
Dựa vào sức mạnh này, khiến người khác phản ứng không kịp.
Dung Ân tựa lên vách tường thở dốc, Lý Hủy là người phản ứng đầu tiên xông đến bên cạnh cô, Dung Ân ngẩng đầu, chỉ thấy Duật Tôn trên người mặc một chiếc áo sơ mi màu kem nhạt, chân đi một đôi giày bốt da kiểu quân đội rất phong cách, anh chế trụ cổ tay người đàn ông đó, gập chân lại, lấy sức bẻ gẫy cánh tay anh ta.
Phía xa, một vài người đang chuẩn bị tiếp viện phát giác không ổn, đang tiến lại gần hơn, đã bị người của Duật Tôn đã sắp xếp từ trước giải quyết từng tên một.
Người đàn ông vén tay áo lên, bộ dạng bất kham, Dung Ân chú ý đến ngón tay thon dài mạnh mẽ của anh, nhìn không giống dùng để giết người đâu.
Người đàn ông ở dưới đất kêu la không thôi, Duật Tôn lấy chân phải đá vào ngực anh ta, Dung Ân có thể nghe được tiếng xương sườn bị cố tình đá gãy. Cô lấy tay ôm ngực, không kêu lên tiếng nào, cũng không đi đụng đến người đàn ông này.
Thủ đoạn quá tàn ác như vậy, cô vốn dĩ không có ấn tượng tốt với Duật Tôn.
Nam Dạ Tước tuy rằng độc ác, nhưng không giống với Duật Tôn.
Người đàn ông kéo tay áo, nút tay áo bạch kim vén lên cánh tay màu đống của anh, “dẫn xuống dưới”, sắc mặt Duật Tôn âm lãnh, khóe môi mỏng nhếch lên, “Đi thôi, ở dưới còn có người chờ cô”.
Lý Hủy đỡ lấy Dung Ân, tầm mắt vẫn chưa rời khỏi, người đàn ông này, thật sự quá đẹp trai.
Duật Tôn quay lưng, bước đi nhẹ nhàng đến cửa sổ, lấy điện thoại ra nói chuyện gì đó, dưới ánh mặt trời nhỏ vụn, nhuộm lên mái tóc người đàn ông một màu vàng kim óng ánh, bóng lưng anh thẳng tắp, giống như bức tượng hoàn mỹ của Hy Lạp.mỗi một nét hoàn mỹ đều lả do ông trời ban tặng.
Dung Ân và Lý Hủy đi thang máy chuyên dụng xuống dưới lầu, âm nhạc của lễ cưới vang lên, dưới ánh mắt của vạn người, cô có chút chưa thích ứng được, khách khứa đã vây quanh lại, Diệp Tử mặc bộ lễ phục phù dâu giống Lý Hủy mặc đứng dưới đài, bàn tay nhẹ vỗ tay.