nhẹ mấy cái trên điếu thuốc rồi nói, “Cô thật đúng là thành thật, nếu đối phương cho cô số tiền kia, cô cầm cũng đúng thôi, không nên ngu ngốc từ chối.”
Diệp tử cười , chỉ xem như anh đang nói đùa, “Tôi không có thay cô ta làm việc, tiền này tự nhiên là không thể cầm , trong lòng tôi cũng có một chút y đức, không muốn cùng người khác tranh nhau, cũng không muốn bị cuốn vào bất kỳ tranh đấu nào.”
Nam Dạ Tước móc ra cái bật lửa, đem tấm chi phiếu kia đốt, cô nhìn ngọn lửa cháy sạch sẽ.
Đối phương không có liên lạc lại với Diệp tử, nhất định là biết rõ Dung Ân bệnh tình như cũ dậm chân tại chỗ, lúc này mới có thể bình thản, mà có thể biết được chuyện này,liền chỉ có hai cách.
Một, là người bên cạnh anh, hai, chính là hồ sơ Diệp tử ghi chép quá trình trị liệu.
Mấy ngày kế tiếp, Nam Dạ Tước cố ý dặn Vương inh, nếu là có người hỏi tình hình gần đây Dung Ân thế nào,liền nói là tốt rồi, cơ bản đã hồi phục, Diệp Tử ở trên hồ sơ cũng ghi lại theo hướng tốt như vậy, toàn bộ đều rõ ràng, cuộc sống Dung Ân cũng như người bình thường.
Chưa tới mười ngày, liền có người nhịn không được.
Khi Diệp tử nhận được điện thoại , mí mắt không ngừng nhìn xem, cái này là số lúc trước cô gọi lại, vẫn tắt điện thoại.
Đối phương vẫn là hẹn gặp ở quán cà phê lúc trước, cô chạy tới , cô gái đã ngồi chờ ở chiếc bàn gần cửa sổ thần sắc có chút không kiên nhẫn, ánh mắt ở bốn phía quét vòng về sau, vừa lúc nhìn thấy Diệp tử đi tới đối diện.
“Cô tìm tôi có việc sao? ” ngữ khí của cô, rõ ràng lạnh nhạt rất nhiều.
Cô gái sau khi gọi cà phê cho Diệp Tử,hai tay vòng ở trước ngực, ánh mắt mỉm cười, nhưng ý tứ lộ vẻ khinh thường, “Xem ra, Diệp tiểu thư là ngại 50 vạn vẫn còn thiếu?”
Diệp Tử đem túi đặt ở trên mặt bàn, “Cô rốt cuộc là người nào? tại sao lại có thể hiểu rõ tình trạng hiện nay của Dung Ân”
“Diệp tiểu thư, cô ra giá đi, muốn bao nhiêu tiền cô mới bằng lòng giúp việc này?”
“Chúng ta tới đây làm giao dịch cô thấy như thế nào? Tôi cho cô một trăm vạn, cô nói cho tôi biết, cô tại sao muốn làm như vậy, hay là sau lưng có người sai khiến cô làm như vậy?”
Sắc mặt cô gái tối lại, hổn hển, “Nực cười, tôi sẽ coi trọng số tiền này của cô?”
“Vậy cô muốn cái gì? ” nói chuyện , là giọng người đàn ông, mà lại còn lạnh lùng ác nghiệt, cô gái giật mình xoay lại, liền thấy Nam Dạ Tước đã ngồi xuống bên cạnh Diệp tử, trang phục bình thường tối tăm, một chân nhấc lên, bất cần đời mà lạnh lùng cười, làm người ta cả người run rẩy.
Cô gái không nghĩ tới anh sẽ xuất hiện ở đây, liền cầm lấy túi định bỏ đi.
“Đừng vậy chứ, cà phê còn chưa có uống mà. ” Nam Dạ Tước lấy ra cái bật lửa làm bằng kim loại, nắp lúc mở lúc đóng, có tiết tấu mà động tác làm cô gái kia sợ sệt không dám đứng lên.
Anh nhìn kỹ, cũng không nhận ra.
Nhưng cô gái hiển nhiên là biết Nam Dạ Tước , ánh mắt lúc trước đường hoàng cao ngạo, hôm nay cúi đầu gục xuống, không dám ngẩng .
“Nói đi, ai bảo cô làm chuyện hại người này?”
Người đàn ông khí thế mạnh mẽ, lại không có quanh co lòng vòng, liền truy xét mấu chốt.
Vẻ mặt cô gái luống cuống, trong lòng tính toán , nghĩ tạm thời nói dối để vượt qua “Tôi, tôi không biết, đối phương chẳng qua là gọi điện thoại để cho tôi thay cô ấy làm việc, nói là sau khi chuyện thành công sẽ cho tôi 20 vạn, tôi chưa từng thấy qua mặt người người đó.”
Diệp Tử không khỏi thất vọng, khẽ thở dài.
Nam Dạ Tước cũng không cho là như vậy, mũi chân nhẹ đẩy mấy cái, “Tôi nếu không có nhìn nhầm mà nói…, toàn bộ áo quần trên người cô cộng dồn lại cũng không dừng lại ở 20 vạn, túi, y phục, đồ trang sức, loại nào cũng là nhãn hiệu cao cấp? Như thế nào,lại vì món tiền nhỏ này mà làm việc?”
Trán cô gái toát ra mồ hôi, không biết nên ứng phó như thế nào.
“Cô hôm nay không nói thật, tôi sẽ cho cô nếm thế nào là ngon ngọt . ” Nam Dạ Tước ngẩng lên, thu hồi động tác lại, nửa người cúi lên phía trước, môi mỏng tiến tới bên tai cô gái..
Hơi thở nóng rực làm cô gái bỗng nhiên mặt đỏ tới mang tai, tầm mắt nghiêng đi, liền có thể nhìn thấy gương mặt hoàn mụ tuấn tú của anh cùng với chiếc cằm khêu gợi.
“Tôi chỉ cần sai người điều tra nguồn gốc của cô, có thể rõ ràng tường tận, đến lúc đó, tôi cũng sẽ không nói chuyện với cô khách khí như vậy.”
“Anh, anh muốn làm cái gì? ” thủ đoạn làm việc Nam Dạ Tước , cô đã có nghe qua
“Nói đi”.Anh không có đủ kiên nhẫn.
Ánh mắt cô gái vẫn như cũ do dự, Nam Dạ Tước đem cái bật lửa ném ở trên mặt bàn, hai đầu lông mày, phát ra lạnh người, tròng mắt mạnh mẽ nóng nảy mà sắc bén.
“Là, là Phi Vũ sai tôi làm như vây”
Cả đôi mắt Nam Dạ Tước hiện đầy u ám, bộ mặt tà mị bỗng nhiên biến đổi làm người khác hoảng sợ vô cùng, cằm kiên nghị hiện ra nguội lạnh,anh quẳng mấy tờ tiền sau đó bước đi ra khỏi quán cà phê.
Chuyện này, Dung Ân cũng không biết, Diệp Tử suy nghĩ cũng đúng, cô hiện tại cần tâm tình tốt để giúp cho việc trị liệu.
Tước Thức
Hạ Phi Vũ đứng ở cửa, làm sao cũng không có dũng khí đẩy cánh cửa kia ra. Bạn của cô ta ở trong điện thoại đã nói rõ hết thảy, cô đặt tay phải ở tay cầm cửa, ba phen mấy bận dùng sức sau lại buông ra, Đan Mị thấy cô đứng cửa bất động, liền cất giọng nói, “Hạ chủ quản, tổng tài đợi cô rất lâu, vào đi.”
Cô vặn mở cửa, răng rắc một tiếng, tâm trạng thấp thỏm giống như ngã vào đáy cốc.
Nam Dạ Tước đứng gần cửa sổ, trong không khí có loại mùi vị cây cỏ rất đậm, điếu thuốc giữa ngón tay anh khói tỏa thành từng vòng, xuyên thấu qua cửa sổ lá sách, ánh mặt trời bị cắt thành từng mảnh, chiếu rọi trên khuôn mặt tinh xảo mà lạnh lùng. Thân ảnh cao lớn bị kéo thành rất dài, Hạ Phi Vũ lặng lẽ tiến lên, người đàn ông này, là cô trông ngóng mong chờ , cô ta dùng sự ngưỡng mộ yêu anh đến bây giờ, còn chưa từng được đáp lại, bộ vest màu đen vừa vặn ôm sát người, cô ta nuốt chua xót xuống, khàn khàn mở miệng, “Tước, thật xin lỗi.”
Cô không có giải thích chút nào, đi theo Nam Dạ Tước lâu như vậy, đạo lý ấy dĩ nhiên cô hiểu rõ, anh đem điếu thuốc dập tắt, ánh mắt vẫn như cũ nhìn về phía ngoài cửa sổ, “Tại sao?”
Hạ Phi Vũ mang giày cao gót, cô tiến lên hai bước, thân thể dường như dựa sát phía sau lưng Nam Dạ Tước , chân chính đối mặt ,ngược lại không giống trong suy nghĩ, chân tay luống cuống, “Bởi vì ghen tỵ với Dung Ân, Tước, em vẫn cho là, có thể đứng ở bên cạnh anh , chỉ có em”
Thân thể Nam Dạ Tước thẳng tắp quay lại, hô hấp hai bên có thể cảm nhận được rất rõ ràng , “Em hẳn là hiểu được, qua nhiều năm như vậy, cùng tôi đứng chung một chỗ, vẫn chính là em.”
“Tước, em muốn không chỉ là như vậy ” Hạ Phi Vũ lui về phía sau hai bước, đi tới phía trước cửa sổ, “Em thích anh, chẳng lẽ anh không nhìn ra được sao?”
Nam Dạ Tước đi về phía bên người cô, bả vai nghiêng dựa trên bệ cửa sổ, “Vậy em biết, tôi vì cái gì liên tục không chạm vào em không?”
“Mới đầu, tôi cảm thấy em cùng với những người phụ nữ kia không giống nhau, em có kiêu ngạo của mình, có cốt khí, tôi nghĩ đem phần tốt đẹp này giữ lại cho em, sau này, bởi vì em có năng lực làm việc xuất sắc, tôi thăng em lên làm trưởng phòng, cho em trở thành trợ thủ đắc lực của tôi, tôi đã từng muốn em. Tôi thừa nhận, Dung Ân xuất hiện là ngoài ý muốn, cô ấy dời đi sự chú ý của tôi… ” mà sự chuyển dời này, anh hoàn toàn không thoát ra được.
Ánh mắt Hạ Phi Vũ không ngừng chua xót, lúc ấy, cô còn đắc chí, cho là Nam Dạ Tước một cước đá văng Dung Ân ra, cô không nghĩ tới, khi cô đang thể hiện bản lĩnh của mình, lạt mềm buộc chặt, lại khiến cho người đàn ông không tính nhẫn nại, anh nói, muốn giữ lại cho cô phần tốt đẹp kia , loại ý nghĩ này sau khi Dung Ân xuất hiện, hoàn toàn không thể thực hiện.
Nam Dạ Tước đi tới trước bàn làm việc ngồi xuống, anh một tay chống trán, dường như suy nghĩ một lát, “Em hãy nộp đơn từ chức đi.”
“Cái gì? ” Hạ Phi Vũ tiếng nói có chút bén nhọn, mặt khó có thể tin, “Tước, anh muốn sa thải em?”
Nam Dạ Tước ngẩng đầu, “Phi Vũ, đi theo tôi lâu như vậy, em nên biết tôi ghét nhất phụ nữ giở những thủ đoạn đó, nếu đổi lại là người khác, tôi tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua như vậy .”
“Nhưng mà… ” cô dù sao cũng là một nhân tài do anh bồi ra “chính anh cũng nói, em là người trợ thủ đắc lực, Tước, để cho em ở lại giúp anh.”
“Tôi không thể cho em ở lại” anh nói vô cùng dứt khoát. Hạ Phi Vũ đứng không vững,thân thể run rẩy, trong mắt Nam Dạ Tước, cô và những người phụ nữ khác không có gì khác biệt.
Suy nghĩ như vậy, còn có cái gì tốt đẹp có thể nói?
“Là vì Dung Ân sao? ” Hạ Phi Vũ như cũ vẫn chưa từ bỏ ý định, phụ nữ có đôi khi chính là như vậy, biết rất rõ ràng đáp án sẽ có nhiều đau đớn, nhất định theo đuổi, tình nguyện bị tổn thương thương tích đầy mình.
“Vì người phụ nữ của tôi, tôi cam nguyện gãy cánh tay của mình, nội trong ba ngày nộp đơn xin từ chức, cô làm việc cùng tôi lâu như vậy, ngay cả đường lui tôi cũng sẽ không phá hỏng, rời khỏi Tước Thức, cô cũng có thể tìm công việc khác cho mình. ” Nam Dạ Tước lời nói đột nhiên kiên quyết, không còn nóng nảy phiền long, anh tiện tay rút ra giấy tờ, đem ánh mắt từ trên người Hạ Phi Vũ thu hồi lại.
Theo tác phong xử lý của Nam Dạ Tước,cái này đã coi như là hạ thủ lưu tình.
Cũng không biết, anh biết rõ chân tướng sự việc về sau, lại sẽ đối với cô như thế nào? Hạ Phi Vũ nước mắt lăn xuống đi ra ngoài, cô tất nhiên sẽ không nói, dây dưa đối người đàn ông này không thể được, thay vì ở nơi này khóc sướt mướt, còn không bằng tạm thời tự mình rời đi.
Cô gái xoay lưng rời đi, bóng lưng đang run rẩy, hai đấm nắm thật chặc , hết sức cố nén, hi vọng ở lúc đi cố gắng không nên quá thảm hại.
Hai mắt Nam Dạ Tước dừng ở trên văn kiện ngước lên , Hạ Phi Vũ đúng là anh bồi dưỡng ra được, ở Tước Thức, cô thậm chí đã có thể thay hắn chống đỡ một nữa.
Nhưng, cô phạm vào đại kỵ, chỉ là những thủ đoạn này ở trên người bất kỳ ai khác, Nam Dạ Tước cũng sẽ không nhẫn tâm hạ quyết tâm như vậy. Bởi vì cá nhân, chính anh không phải người tốt gì.
Nhưng mà, đối phương là Dung Ân, thì không được.
Nam Dạ Tước phiền não đem giấy tờ nhét vào bên cạnh, nếu nói là vì cái gì không được, anh cũng không nói ra được nguyên nhân, tóm lại, không được đó là không được, không có lý do gì.
Làm cho Dung Ân không nghĩ tới chính là, hành động của Tư Cần có thể nhanh như vậy, cô giống như là đã chuẩn bị toàn bộ kế hoạch hoàn hảo , từng bước từng bước, cũng là hướng về phía Hạ gia, đến tình cảnh này, cô cho dù là nhóm lửa tự thiêu cũng sẽ không tiếc.