g như có cái gì đó bắt đầu khởi động, lại bị cô ta nhẫn nhịn vô cùng giỏi, ” Cô đã nói như vậy, vậy càng tốt, đỡ tốn tiền của tôi.”
Nam Dạ Tước từ đầu đến cuối cũng mặt lạnh không nói gì, Tiếu Bùi biết chuyện đêm đó, cho nên cũng thu lại nụ cười bất cần của mình, Dung Ân chỉ cảm thấy bả vai của mình lại bị giữ chặt, cô cảm thấy đau, người đàn ông nghĩ thầm, nếu là Giản cố ý đến làm ầm ỹ như vậy, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho cô.
Cô gái nghiêng người, rót chén rượu mặt nhìn Nam Dạ Tước, cô tất nhiên sẽ không xem nhẹ khóe miệng giương lên ngang tàn của anh, ở trên người anh chịu đau khổ, đã đủ đổi được bài học cả đời, “Tước thiếu, chơi vui vẻ, tôi sẽ không quấy rầy.” Cô ngay thẳng phóng khoáng hết sức, đem chén rượu đặt lại trên bàn mới xoay người rời đi.
Dung Ân xuất thần nhìn bóng lưng của cô ta, ngay cả tư thế bước đi cũng giống như đúc, Nam Dạ Tước nhấp nhẹ ngụm rượu, cúi đầu thấy ánh mắt cô thủy chung dính vào người Giản, liền vỗ vỗ bả vai của cô, “Ân Ân?”
Cô sợ run lên, ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông, thấy bộ mặt có chút bối rối, Nam Dạ Tước thầm nghĩ, những lời nói ẩn ý kia của Giản nhất định bị Dung Ân nghe lọt, đều nói phụ nữ là mẫn cảm nhất, ” Ngày đó tôi cùng bọn Tiếu Bùi đến chơi, vừa lúc Cám Dỗ cử hành đấu vũ, chúng tôi ở đây vui đùa một chút…”
Mấy người nhìn nhau, hắn coi cái này là gì đây? Tiếu Bùi không giải thích được, không phải là đang giải thích cùng phụ nữ sao? (vì đây là suy nghĩ của Tiếu Bùi nên gọi NDT là hắn nhé)
Dung Ân không có nói gì, tâm tư tất cả đặt trên người Giản, Hạ Phi Vũ ngồi ở bên hông chỉ cảm thấy lấp kín buồn bực, cô ta đứng dậy đi ra khỏi phòng, muốn hít thở không khí một chút.
Đi tới nhà vệ sinh, cô ta rửa mặt, sau khi bị nước lạnh như băng kích thích, cô ta ưu nhã giơ tay lên, vành mắt giương lên nhào vào trên mặt đối phương, Hạ Phi Vũ bị sặc đến ho khan liên tục, , đem khăn giấy ném tới trên bồn rửa tay, “Cô muốn làm gì?”
“Tôi muốn đoạt lấy Tước.”
Hạ Phi Vũ rõ ràng ngơ ngẩn, hai mắt trợn tròn, ngay sau đó, liền cười nhạo ra tiếng, ” Thật là tức cười, cô mới vừa rồi không có nhìn thấy sao? Hắn ôm chính là người phụ nữ khác!”
Giản dập tắt khói, lấy điện thoại di động ra, nhấn mấy cái, đem hình lưu trong điện thoại cho cô ta xem, ánh mắt Hạ Phi Vũ âm u tàn ác, ” Cô, làm sao cô có….”
“Cô thật đúng là tội nghiệp, hắn tình nguyện cùng những người như chúng tôi lên giường, cũng sẽ không muốn loại hàng như cô!”
Khóe mắt Giản giương nhe, giễu cợt bên trong hiện ra rất rõ ràng, cô cười, độ cong khóe miệng giương cao kéo ra càng xa, Hạ Phi Vũ tức cả người run rẩy, cô ta nói không sai, Dung Ân lúc trước cũng chỉ là một con nhỏ phục vụ, hôm nay lại đượng Nam Dạ Tước nâng niu, còn Giản, nửa giờ trước, chính mình còn ở trước mặt mọi người cười nhạo cô ta là múa mở màn, hiện giờ, lại có thể vênh váo tự đắc đáp lại cô, cô thật đúng là đáng thương.
“Cô cũng không tốt đến vậy, sao không đem hình này đưa cho Dung Ân xem?”
“Hai người chúng tôi đều lả phụ nữ của anh ta, tôi chỉ cho cô biết lượng sức mình thôi, đừng nghĩ chen chân vào một bước.” Giản thu hồi điện thoại chuẩn bị rời đi, Hạ Phi Vũ thấy thế, muốn tiến lên đoạt lấy, cô gái động tác cũng rất mau, nghiêng người tránh ra, lúc ấy trên mặt đất rất trơn, Hạ Phi Vũ liền ngã xuống đất thảm hại như vậy.
Khi trở lại phòng , chân của cô ta còn đang đau, bước đi có chút không được tự nhiên.
“Phi Vũ, làm sao vậy?” Nam Dạ Tước ngẩng đầu, liền thấy cô ta vịn vách tường đi tới.
Dung Ân sát bên cạnh Nam Dạ Tước, trên váy Hạ Phi Vũ có dính nước trong phòng vệ sinh, cô ta nhìn về người đàn ông đối diện, người đàn ông này, cũng từng nâng niu trân trọng cô, cô lạt mềm buộc chặt, Nam Dạ Tước cũng từng đuổi theo, chỉ là mối quan hệ này còn chưa kịp phát triển như cô ta tưởng tượng, đã bị bóp chết rồi.
Trên mặt Dung Ân chỉ cần có một chút cười, liền không khác gì khoét một dao vào tim Hạ Phi Vũ, loại đau này, vốn không nên chỉ có mình cô nhận được.
Hạ Phi Vũ trở lại sopha, “Tước, cô ả múa mở màn vừa rồi có trong tay hình của cô ta và anh.”
Con ngươi sắc bén của Nam Dạ Tước híp lại, “Làm sao cô biết.”
“Là cô ta vừa mới cho em xem, còn nói em phải tránh xa anh.”
Nam Dạ Tước lắc lắc chén rượu trong tay, đã đoán được nội dung của bức hình từ trong miệng Hạ Phi Vũ, chẳng qua là vướng Dung Ân ở đây, anh không nổi giận ra ngoài.
“Cô nói là nói tôi sao?”
Lại không nghĩ rằng, Giản sẽ cùng tới đây, đang tựa ở cửa phòng, ” Vị tiểu thư này, tôi và cô hoàn tòan không quen biết, tôi bắt cô tránh xa Tước thiếu lúc nào?”
“Cô còn muốn chối cãi, lúc ở trong toilet, trên điện thoại của cô còn có hình của hai người.”
Hạ Phi Vũ tới trước mặt cô ta, ” Đưa điện thoại đây, có hay không, xem sẽ biết.”
“Cô thật là ngu xuẩn,” Giản nhếch khóe miệng, ” Mới vừa ở phòng vệ sinh tôi gặp qua cọ, cô không phải một mực nguyền rủa một người phụ nữ tên là Dung Ân chết không được tử tế sao? Cướp lấy vị trí của cô, tôi cũng không phải là Dung Ân, cô cắn tôi làm cái gì?”
“Cô—” Bình tĩnh trên mặt Hạ Phi Vũ giữ không nổi nữa, ” Cô nói bậy bạ gì đó!”
Con ngươi âm u của Nam Dạ Tước giơ lên, anh đối với Giản không có chút nào ấn tượng, A Nguyên cũng tra không được bối cảnh sau lưng cô ta, thật giống như một người bình thường đến thành phố Bạch Sa mưu sinh, cô gái đó, không nên biết Dung Ân.
Hạ Phi Vũ tiến lên giật điện thoại của Giản, Giản không buông tay, hai người thiếu chút nữa đánh nhau trong phòng, cuối cùng vẫn là Hạ Phi Vũ được như ý, cô ta dùng ngón tay ấn xuống, tìm không được hình nào.
Mới vừa rồi cô ta cũng quá hấp tấp hồ đồ, lại muốn để cho Dung Ân khó chịu, hoàn toàn không nghĩ đếntrong thời gian ngắn như vậy, Giàn hoàn toàn có thể xem hình xóa đi.
“Phi Vũ, thời gian không còn sớm, ngày mai còn phải đi làm, cô đi về trước đi. ” Bất kể trong điện thoại Giản có hình hay không, chuyện Nam Dạ Tước để ý là không muốn nói chuyện này trước mặt Dung Ân, cho dù có như thế nào, bây giờ điện thoại cũng đã hư rồi, không ai biết, lại nói đàn bà như Giản cũng sẽ không dám trêu chọc anh.
Hạ Phi Vũ không nghĩ đến Nam Dạ Tước sẽ mở miệng đuổi cô đi, Bọn Tiếu Bùi bị làm mất hứng, trên mặt cũng âm u bất định, không ai đứng ra đỡ lời, cô ả đứng nguyên tại chỗ, Dung Âncũng ngẩng đầu lên nhìn, Hạ Phi Vũ dường như có thể xuyên thấu qua con ngươi trong trẻo kia, nhìn thấy sự châm chọc bên trong. Cô ta lấy túi xách bên cạnh, sau khi chào tạm biệt chật vật đi r cửa.
“Nếu đã như vậy, côi cũng sẽ không làm mất hứng nữa.” Giản vẫn duy trì khóe miệng cười, lui ra ngoài.
Trong phòng, không khí có chút ngượng ngập, mặt Nam Dạ Tước âm u, trong hốc mắt chất chứa, Dung Ân thấy bọn họ cũng không nói lời nào, liền vỗ mu bàn tay anh, ” Sao lại không uống? Hôm nay là sinh nhật anh, em đi vệ sinh, khi em trở lại, sẽ hát tặng anh một bài.”
Nam Dạ Tước nghiêng đầu, chân mày vẫn vặn lên như cũ, dường như khó có thể tin.
Tiếu Bùi cũng nghĩ không ra, theo tính tình vốn có của phụ nữ, hẳn là phải cãi nhau mới đúng, bên trong nhạy cảm nhưng phàm là người cũng có thể ngửi thấy mùi vị, Nam Dạ Tước nổi khùng, Dung Ân trước giờ là một người nóng nảy, tỉnh táo như vậy, vẫn chỉ có thể nói, cô ấy không cần.
Dung Ân đi ra khỏi phòng, lấy tay hất tóc trước ngực ra phía sau, đi được hai bước, nơi hành lang xuất hiện một bóng người, “Dung Ân.”
Cô quay đầu lại, chỉ thấy Giản đứng dựa vào cây cột, hai tay khoanh trước ngực, trong ánh mắt có cô đơn.
Dung Ân dừng bước, thâm nghĩ cô ta làm sao biết mình, nhìn chằm chằm cặp mắt kia, nghi ngờ trong lòng cũng thuận theo cuồn cuộn trào ra.
“Tôi muốn nói chuyện với cô một chút, được không?”
Giản bước tới phía trước, Dung Ân dường như không nghĩ nhiều cũng bước đến.
Đây là phòng nghỉ rất lớn, là Cám Dỗ đặc biệt chuẩn bị cho Giản, sẽ không có người khác đi vào, cô để Dung Ân ngồi trên ghế, sau đó đi rót hai ly cà phê.
Lúc ngồi đối diện, Dung Ân khuấy cà phê trong ly, ánh mắt vẫn như cũ rơi trên người Giản.
Cô ta nhấc một chân lên, cúi đầu, hai mắt nhìn chằm chằm ly cà phê một lúc, lúc này mới nhìn thẳng Dung Ân, “Chẳng lẽ ngay cả cô cũng không nhận ra tôi sao?”
Tay Dung Ân run lên, miệng khe khẽ mở, “Cô—-”
“Xem ra tiền của mình không có uổng phí.” Giản cười, nụ cười khổ sở vô cùng.
“Tư Cần?” Nếu không phải lần này Giản nhắc nhở, có đánh chết Dung Ân cũng không dám nói đến cái tên này.
“Mình biết”, Tư Cần cắn chặt răng, nhưng vẫn không ức chế được run rẩy trong miệng, “Mình xem tin tức, cho nên, mình sẽ không bỏ qua cho Hạ Phi Vũ.”