ìn qua kính xe quan sát vẻ mặt của cô, sau khi nhìn kỹ, anh lúc này mới xác định, sự sắc sảo của Dung Ân đã biến mất hoàn toàn.
Ngày hôm sau, lúc Nam Dạ Tước thức dậy, cô vẫn còn ngủ, dù sao cũng không cần đi làm, thời gian rảnh rất nhiều.
Sau khi ăn mặc chỉnh tề, anh đem card vàng đặt trên đầu giường, “Muốn gì cứ mua lấy.”
Lần này, cô không từ chối, lòng tràn đầy vui mừng tiếp nhận card, “Buổi tối về sớm một chút.”
Sau khi Nam Dạ Tước đi không lâu, Dung Ân liền rời khỏi giường, cô bắt xe đi ngân hàng, rút mười vạn tiền mặt, rồi sau đó lại dùng tên minh mở một tài khoản, sau khi chuyển một trăm vạn từ thẻ của Nam Dạ Tước qua mới rời đi.
Lúc tới nhà Tư Cần, côây không có ở nhà, Dung Ân nói với bà Tư Cần cô là bạn của cô ấy, lúc ngồi đợi, liền mượn cơ hội đem mười vạn tiền mặt để lại trong phòng.
Tuy rằng, Dung Ân biết như vậy không thể bù đắp được gì, nhưng cô muốn làm như vậy, dù không đổi được thanh thản, ít nhất có thể đội được một chút dễ chịu trong lòng,
Trở lại Ngự Cảnh Uyển, cô mở ngăn kéo ra, lấy ra một hộp trang sức.
Trong đó, là trang sức của Nam Dạ Tước tặng cho cô, Dung Ân đem thẻ tài khoản mới mở nhét vào dưới cùng, sau đó đem hộp trang sức bỏ lại trong ngăn kéo. Điên cuồng quẹt thẻ hoang phí, quá lãng phí thời gian, chi bằng trực tiếp chuyển tiền đi, có lẻ chiều nay Nam Dạ Tước sẽ nhận được hóa đơn giao dịch, người đàn ông như vậy, chắc chắn sẽ không thích phụ nữ tham lam.
Dung Ân thay đồ, cầm máy tính đến ban công, Thẩm Mặc đã gửi bản vẽ cho cô trong hòm thư, lúc làm việc, cô nhanh chóng khôi phục tinh thần, toàn tâm toàn ý.
Lúc Nam Dạ Tước trở về, chỉ thấy cô đang ngồi một mình trên ban công gõ máy tính, nghe tiếng bước chân, cô vội tắt chưng trình đang chạy, hai tay duỗi ra vặn vẹo thắt lưng.
“Đang làm gì vậy?”
Anh xoay người, khẻ hôn lên má cô vài cái.
Dung Ân dựa người trên ghế sô pha, hai chân xếp bằng, bộ dạng lười biếng, tóc cột đuôi ngựa, cô bắt chước dáng vẻ thường ngày của Nam Dạ Tước, nheo hai mắt lại, ” Còn có thể làm gì, tán dóc, xem phim, nhàm chán gần chết.”
“Vậy, buổi tối anh dẫn em ra ngoài chơi.”
“Được!” Dung Ân đặt laptop bên cạnh, mượn lực sô pha nhẹ nẩy người lên, hai tay ôm cổ anh, hai chân thuận thế kẹp lấy thắt lưng của anh, ” Tôi muốn đi xem phim, còn muốn đi dạo phố.”
Nam Dạ Tước hai tay nhẹ nâng lấy mông cô, duy thì tư thế đó để cô ngồi lên lan can, ” Được, chỉ cần em muốn, anh sẽ đáp ứng.” < hp woa!!!!!>
” Nam Dạ Tước, anh vì cái gì đối tốt với em như vậy?”
“Anh đối với người phụ nữ của mình, từ trước đến này đều rất tốt.”
Nếu là yêu, khẳng định sẽ bị những lời này của anh làm tổn thương, phụ nữ với anh, chưa từng có gì đặc biệt, Dung Ân may mắn không rơi vào lưới tình của anh, tuy là nghĩ vậy, nhưng lại đè nén không được vẻ mặt ủ rũ, ngay cả tâm tình cũng bắt đầu buồn bã.
Mặt trời chiều ngã về tây, anh ôm lấy cô trong căn biệt thự xa hoa hôn nồng nhiệt, bất luận là đứng gần hay xa nhìn thấy, đều là một hình ảnh xa hoa lộng lẫy, biết bao người ao ước.
Đêm đó, anh cùng cô ăn cơm chiều, đi dạo phố, xem phim. Tuy rằng Dung Ân nhìn ra được, mặt Nam Dạ Tước đã lộ vẻ mệt mỏi, nhưng cũng không có ý định buông tha anh, mua vé, kéo anh vào rạp chiếu phim.
Trong góc tối, anh lúc đầu còn có chút tinh thần, không đến nữa phim, đã mệt mỏi nhắm hai mắt. Đây là bộ phim hài, khắp rạp đều nghe được tiếng cười vang, ánh sáng lúc sáng lúc tối chiếu vào khuôn mặt, trong không gian tối om không thấy 5 ngón tay, chỉ nhìn rõ hai mắt Dung Ân đều ngấn nước.
Nam Dạ Tước gắng sức không được, thân thể nghiêng qua, đầu tựa lên vai cô, trong hốc mắt chống chọi quá lâu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
“Ha ha ha —-” dãy người phía trước cười vang khó có thệ nhịn được, Dung Ân nhét một bụm bắp rang bơ vào miệng, tắc lại ở cô nghẹn ngào.
Cô không biết vì cái gì muốn khóc, chỉ là cảm thấy trong lòng đau khổ, chua xót, bên tai, nghe tiếng thở trầm ổn của anh, tình cảnh này thật êm ấm biết bao. Nhưng, người đàn ông này không thuộc về cô, ngay cả những phút giây hạnh phúc cũng chỉ là giả tạo, Dung Ân dùng sức nuốt hết bắp trong miệng xuống, ngay cả khi nuốt xuống rồi, vẫn cảm thấy trong miệng mặn chát.
Hạnh phúc của cô, luôn đến không dễ dàng, còn chưa nắm chặt, đã vội bay đi.
Hai vai Dung Ân nhẹ rung, lúc Nam Dạ Tước mở mắt ra, liền thấy cô mặt đầy nước mắt, anh vươn tay ôm lấy cô vào lòng, tiếng nói không rõ ràng, “Sao lại khóc nhiều như vậy?”
“Ý nghĩa của bộ phim, rất cảm động…..” Dung Ân nhịn không được, mắt sưng như quả hạnh đào.
Nam Dạ Tước lau nước mắt cho cô, Dung Ân cản tay anh lại, cầm lấy ngón trỏ, ” Chúng ta đi thôi, lúc hết phim người sẽ rất đông.”
Đi khỏi rạp chiếu phim, tâm tình Dung Ân cũng đã tốt hơn, Nam Dạ Tước cười cười, ôm eo cô, ” Một bộ phim có thể làm có em khóc thành như vậy/”
“Bởi vì, em xúc động…” Dung Ân cười, đi theo anh, ” Em muốn ăn khuya.”
“Được, muốn ăn gì?”
“Mì hoành thánh.”
“Mì hoành thánh?”
“Đúng vậy.”
“Vậy, được rồi.” Kết quả, hơn nửa đêm, lòng vòng cả nửa thành phố mới tìm được một tiệm mì nhỏ trong hẻm, lúc mang đến cho Dung Ân, lại khôm muốn ăn.
Anh hai miếng, liền đẩy ra.
Đôi khi, tính tình Nam Dạ Tước dịu dàng, lúc gần đi, vì sợ cô còn muốn ăn, còn kêu ông chủ đóng gói một phần.
Trên đường trở về, Dung Ân cầm tô nhựa nóng hổi trong lòng bàn tay, ngay cả trái tim cũng nóng lên.
Trở lại biệt thự, đêm đã khuya, Nam Dạ Tước sáng mai còn phải đi làm, tắm sạch sẽ liền leo lên giường không muốn động chạm, Dung Ân xốc chăn lên đi vào, anh ngeh được tiếng động tùy tay ôm cô vào lòng, mắt vẫn nhắm.
” Nam Dạ Tước.”
“Hửm?”
“Em muốn đi ra ngoài chơi, anh đi cùng nhé.”
Hai mắt mệt mỏi của anh khẽ mở, đường lông mày tuyệt đẹp khẽ nhíu, anh xoay người đặt cô dưới thân mình, ” Nói đi, muốn đi đâu?”