i vừa đi mấy bước, cửa phòng làm việc không có ai gõ cửa liền bị đẩy ra.
Dẫn đầu đi tới chính là chàng thanh niên mấy tháng nay được giới truyền thông săn đón Duật Tôn, hắn mặc Tây phục đen nhánh sắc hạng sang, người đàn ông này so cới Nam Dạ Tước cũng không thấp hơn bao nhiêu, khóe miệng hắn khẽ cong lên,mang theo một cảm giác không quá xa cách. Tròng mắt đen như hố sâu rơi trên mặt Trần Kiều, “Trần tổng, hình như anh rất bận?”
“Không, không —— ” Trần Kiều bước lên phía trước nghênh đón, “Mới vừa có việc đột xuất, không thể tự mình đón tiếp chu đáo, mong rằng Duật Tổng có thể tha thứ.”
Dung Ân nghe giọng nói như vậy, trong lòng càng phát ra sinh chán ghét, cô khập khễnh đi qua bên người Duật Tôn.
Người đàn ông chẳng qua là đúng lúc ngắm nhìn, hắn đáy mắt lóe lên, đợi quay đầu đi chỗ khác một lần nữa liếc nhìn khuôn mặt nghiêng của Dung Ân, lại có cảm giác quen thuộc như vậy từ đâu mà đến, “Đứng lại.”
Dung Ân nhíu mày, cô cũng không nhận ra người này.
“Cô tên là gì? ” Duật Tôn sẽ không nhìn lầm, Dung Ân chính là người đàn bà trong bóp da của Nam Dạ Tước. Hắn nheo lại con ngươi, mắt kín đáo xem kỹ, quần áo xốc xếch của cô mặc dù đã sửa sang lại kỹ càng, nhưng tóc buộc ở sau ót bởi vì đè ép mà dường như rơi lả tả đi xuống, cổ, mảng da thịt lớn trắng nõn bởi vì mới vừa kích động mà ửng hồng,tầm mắt người đàn ông tùy ý rơi vào tài liệu trong người cô, môi mỏng khẽ cong, bên trong đôi mắt có chút giễu cợt.
Người phụ nữ Nam Dạ Tước vừa ý, thế nào lại là loại rẻ tiền này!
Dung Ân rất rõ ràng nhìn thấu ý nghĩ của hắn, cho là cô là vì hợp đồng mà bán chính mình sao? Cô giơ chân lên, buông lời , “Đừng nghĩ tôi và hắn giống nhau, xấu xa như vậy.”
Trần Kiều sắc mặt trong nháy mắt xanh mét, hiện đầy lúng túng, ánh mắt người đàn ông quét về phía hắn, chẳng qua là cười cười, không có nói gì.
Dung Ân đi ra xa khỏi tập đoàn Viễn Thiệp, trong lòng giống như là chất chồng tảng đá, làm sao cũng thở không ra hơi. Chỉ mới mấy tháng, tập đoàn Viễn Thiệp cùng Nghiêm Tước cũng mất đi chủ cũ. Cô dọc theo phố dài chẳng có mục đích , hai người đàn ông đó, cũng từng khắc sâu khắc sâu vào trong trái tim cô, bất kể trên danh nghĩa là yêu hay là hận, tóm lại, đều khắc cốt ghi tâm.
Trở lại công ty, lúc Dung Ân nói phương án thất bại, sắc mặt giám đốc thật không tốt, cầm bản thảo thiết kế của cô đập mạnh xuống bàn rồi rời đi. Lý Huỷ ôm bả vai cô an ủi, Dung Ân ngược lại không cảm thấy gì, thực tế chính là như vậy, nếu muốn thích ứng với nó, cần phải có một quá trình khó khăn.
Trước kia, phía sau lưng cô có Nam Dạ Tước, trong tay anh nắm giữ huyết mạch nền kinh tế thành phố Bạch Sa, lời nói của anh, ai dám không cúi đầu khom lưng? Ánh mắt Dung Ân bỗng nhiên có chút chua, cô đem cửa sổ đóng lại, nhất định là gió lớn, làm cho bụi cátbay vào đôi mắt.
Cô cố gắng bình phục tâm tình của mình, lúc trước cô liều mạng muốn thoát khỏi Nam Dạ Tước, đem tất cả sự quan tâm chăm sóc của anh vứt bỏ hết, cô thích dựa vào hai tay của chính mình, thích yên bình, nhưng hôm nay, tại sao lại đột nhiên nhớ tới cuộc sống được anh che chở?
Phụ nữ, quả là chỉ thích đa sầu đa cảm, đặc biệt là tận mắt thấy sự thay đổi của Trần Kiều,cả trái tim cô cũng bắt đầu chết lặng.
Nhưng, cảnh ngộ của Dung Ân, đúng là nghiệm chứng cho câu trong họa có phúc.
Ai có thể nghĩ đến công ty Tước Thức lại có thể tìm một đối tác nhỏ như vậy, thậm chí nghiêm khắc mà nói không xứng hợp tác với quy mô của công ty như vậy?
Ông chủ sau vài ngày đàm phán, mặt đầy vui vẻ trở về, còn có ý khen ngợi Dung Ân, khen cô làm rất tốt, cũng hứa hẹn công ty sẽ không bạc đãi cô, khi phát tiền lương, còn tăng 500 đồng.
Lý Hủy lắc đầu liên tục, ” Chậc chậc, cậu của mình chính là người thấy tiền sáng mắt, thay đổi 180 độ, mấy ngày trước còn trừng mắt lạnh lùng nhìn nhau đấy.”
Cuộc sống tiếp tục trôi qua, giống như nước sôi.
Mấy tháng lại trôi qua, Cám Dỗ quy mô lớn nhất thành phố Bạch Sa cũng bị người khác thu mua, cùng lúc đó, vài quán bar cũng bị thu gom. Những chuyện này, cũng là do Dung Ân thỉnh thoảng xem từ tin tức từ TV mà biết, Cám Dỗ thay đổi hoàn toàn, còn sửaa lại tên, gọi là Nữ Sắc.
Cuộc sống của Dung Ân, mỗi ngày đều là một đường thẳng, không có cái khác lấp vào.
Mấy bác gái ở trong chung cư thấy từ khi Nam Dạ Tước chết cũng đã hơn nữa năm, nhưng Dung Ân trước sau cũng không có người yêu, mọi người đều vô cùng lo lắng, tranh nhau giới thiệu đối tượng cho cô.
Con trai của cô bảy dì tám cũng đều lôi ra, Mẹ Dung lúc trước chẳng qua chỉ cười, về sau cũng bị thuyết phục, liền thúc giục Dung Ân đi xem mắt. Cô tất nhiên là không chịu đi, nhưng những bác gái kia thực sự quá nhiệt tình, Dung Ân chỉ đành ngoài mặt ứng phó, nhẹ nhàng từ chối.
Tuỳ theo số trời mà sống, có đôi khi, thật rất nhanh.
Công ty cùng Tước Thức hợp tác, dự án đầu tiên hiệu quả và lợi ích không tồi, Dung Ân hôm nay đi làm ôm theo Dạ Dạ, con chó nhỏ kia cũng đã hơn một tuổi, mặc áo liền váy màu hồng phấn , cực kỳ đáng yêu.
“Ưm.. Dạ Dạ, Dạ Dạ à ” Lý Hủy cực kỳ thích, ” Đến đây chị ôm cái nào, hôm nay sao lại đem nó đến công ty?”
Mẹ mình trong chung cư tổ chức hoạt động gì đấy, Bác Lưu và mọi người mang bà đi ra ngoài, không ai chăm sóc Dạ Dạ ” Dung Ân đem thức ăn cho chó đặt ở trên bàn.
” Này, nhóc con này cũng xa xỉ quá đó” Lý Hủy sờ đến sợi dây chuyền trên cổ nó ” Bạch kim à. Bây giờ đối với chó cũng không giống như trước kia.”
Dây chuyền kia là Nam Dạ Tước tặng cho cô, Dung Ân cũng nghĩ tới đem tháo nó xuống, nhưng cô lại cảm giác, nếu gỡ nó xuống giống như thiếu thứ gì “Cậu thích như vậy, đợi sau này Dạ Dạ sinh bảo bối, tặng cậu một con.”
” Được, hứa rồi nha.”
Vốn là Dung Ân định tan việc sẽ trở về, nhưng ông chủ tự mình tuyên bố, nói Tước Thức vì các cô mấy ngày này cố gắng hợp tác nên khao, muốn mời mọi người trong công ty đi Nữ Sắc, cô vừa muốn từ chối, ông chủ liền quét mắt tới, ” Ai cũng không được phép vắng mặt, cơ hội ngàn năm có một, đừng không thức thời.”
Lời nói trong miệng Dung Ân vòng vo vài vòng rồi nói, ” Ông chủ, nhưng hôm nay tôi còn mang theo chó nữa. “
” Đơn giản như vậy, đem ôm chó đi cùng, không ai quy định không thể mang chó đi vào.”
Dung Ân cùng Lý Hủy nhìn nhau một cái, ai nấy đều thấy được tâm tình ông chủ hôm nay rất tốt, nhìn khuôn mặt đen thui đó, bởi vì cười mà ngũ quan chen lấn nhau (xấu thế nhỉ, không bù cho Anh Tước nhà ta, há há) ” Mau thu dọn một chút, kêu xe đến.” không ai dám làm ông ta mất hứng, bằng không cuộc sống sau này nhất định khổ sở.
Dung Ân bất đắc dĩ, vẫn chỉ có thể ôm Dạ Dạ cùng đi, may mà con chó nhỏ trên đường cũng thật biết điều, gục ở trong ngực cô cũng không làm ầm ĩ.
Taxi dừng lại ở cửa Nữ Sắc, so với Cám Dỗ, nhân tài mới xuất hiện này còn lộ ra vẻ xa hoa cùng tinh tế hơn, nơi này so với lúc trước lớn gấp đôi. Đèn neon lấp lánh bao phủ khắp nơi, ” Nữ Sắc” hai chữ lớn cũng đủ chiếu sáng cả con đường, đứng trước lối vào của nơi sa đọa này, bóng người cũng giống như là một ánh sáng nhỏ bé.
Người ra ra vào vào, khuôn mặt mỗi người cũng không giống nhau. Các đồng nghiệp tranh nhau đi vào, chỉ có Dung Ân ôm Dạ Dạ đứng ở cửa, hai mắt cô như đeo chì, làm sao cũng không nâng lên nổi. Dung Ân đi qua sảnh chính của Nữ Sắc, cái cổng to lớn kia giống như cái miệng khổng lồ đầy máu há ra, tim cô đập mạnh, loạn nhịp bất an, cảm giác từng bước mình bước đi giống như quan quẩn ở cửa thia đường cùng miệng địa ngục.
” Ân Ân, sao còn thất thần ở đây” Lý Hủy đi vào trước một bước lại quay trở ra, kéo cánh tay Dung Ân dắt cô đi vào, con chó nhỏ mở to đôi mắt đen bóng, chân trước bất an ở trước ngực cấu mấy cái.
Bên trong Nữ Sắc gần như bố trí cũng thay đổi, hẳn là mời thiết kế đặc biệt, bên trong rộng rãi giống như là đi vào mê cung, lên đến lầu hai, dưới lòng bàn chân không phải là sàn nhà bằng gạch, mà là một chất liệu thủy tinh đặc biệt, có thể thấy đầu người đi chuyển ở phía dưới. Dung Ân cùng Lý Hủy đi theo ông chủ đi tới khúc quanh, chỗ này là phòng Vip số 1, sa hoa nhất Nữ Sắc.
Lúc đi vào, ngoài người của công ty, lại cũng chỉ có một mình Duật Tôn.
Ông chủ ân cần mời rượu, người phục vụ vẫn duy trì quy củ ban đầu của Cám Dỗ, khi rót rượu đều hai chân quỳ gối trên mặt thảm.
Dung Ân nhìn quanh bốn phía, trong phòng Vip số 1, cũng không thay đổi quá nhiều, ánh mắt cô rơi vào trên bàn trà, không khỏi nhớ đến Tư Cần.
“Cô dường như rất quen thuộc nơi này?”
Dung Ân đang xuất thần, hoàn toàn không nghe được giọng nói, Lý Hủy biết liền đụng cánh tay của cô, cô mới phản ứng lại, ” Cái gì?”
“Tôi nói…” Duật Tôn nhận lấy ly rượu trong tay, ly rượu trong suốt đặt giữa môi mỏng của anh, người đàn ông nhấp nhẹ một chút rượu, cánh môi còn vươn lại một chút rượu sáng bóng “Cô trước kia đã tới đây sao?”
“Đúng, trước kia chúng tôi là nhân viên của Tước Thức, ông chủ của chúng tôi thường xuyên tổ chức chút ít hoạt động ở đây…” Lý Hủy nhìn qua sắc mặt cô có chút không tốt, liền thốt lên nói.
Người đàn ông gật đầu, “Thì ra lúc trước các cô là nhân viên của Tước Thức, vậy tại sao đi?”
“Bởi vì..” Lý Hủy giọng nhỏ lại.. ” Giám đốc của chúng tôi qua đời.”
“Ai nói hắn đã chết?” chân mày người đàn ông khẽ nhíu lại, khóe miệng cong lên, bộ dạng bất cần đời.
” Hả?” Lý Hủy giật mình, ngay cả Dung Ân nhịp tim cũng theo đó mà đập kịch liệt, ” Anh ấy không chết sao?”
Trong mắt Duật Tôn có thâm ý, con ngươi chăm chú nhìn vào gương mặt Dung Ân, bên trong phòng bởi vì lời nói của người đàn ông mà tràn đầy yên tĩnh cùng quỷ dị, hai tay Dung Ân đặt trên đầu gối không khỏi nắm chặt, ánh mắt phát sáng, dường như đang mong chờ điều gì đó. Người đàn ông khẽ động khoé miệng, thả chén rượu lên bàn, “Không phải là không tìm được thi thể sao? Có câu, chết phải thấy xác.”
“Đúng Đúng, Duật Tổng nói rất đúng” Ông chủ phụ họa liên tục, vội vàng mời rượu.
“Cô tên là… Dung Ân đúng không?”
Đồng nghiệp tụm năm tụm ba bắt đầu đem ánh mắt tò mò ném lên người Dung Ân, thần tài này, dường như luôn vô ý mà nhắc tới cô.
“Đúng, cô ấy là Dung Ân, cô ấy cũng là trụ cột của công ty chúng tôi..” Ông chủ vui tươi hớn hở nói.
“Dung tiểu thư, cô có tin người khác sau khi chết còn lại hồn mà không?” người đàn ông đôi mắt bỡn cợt mà sáng lên.
Thần sắc Dung Ân không có thay đổi, bình tĩnh mà đối diện anh, khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng, ” Duật Tổng lại có thể tin những lời này? Nếu có rảnh, ngài nên cúng bái nhiều một chút.”
“Dung Ân, sao lại nói như vậy?” ông chủ vội vã quát bảo ngừng lại.
“Ông chủ, hiện tại công ty nào cũng thờ phụng thần tài à, tôi đây là muốn Duật Tổng làm ăn thịnh vượng mà”
” Đúng đúng, nha đầu này nói chuyện, Duật tổng đừng cười.” Giám đốc sợ nhất đắc tội Duật Tôn, nói chuyện châm chước câu chữ, cũng phải nhìn sắc mặt người khác.
Người đàn ông cười yếu ớt, khóe miệng giãn ra, ” Miệng lưỡi bén nhọn.”
Dung Ân nhướng mày nhìn người đàn ông trước mặt, bốn chữ rất quen thuộc, mơ hồ nhớ tới, Nam Dạ Tước cũng đã nói như vậy, còn cười nói cô lại cắn người, phải đem răng nanh nhỏ của cô mà nhổ xuống. Ánh mắt Dung Ân trong trẻo lạnh lùng từ từ mà nhu hòa, tầm mắt mặc d