có chút hiếu kỳ cho nên cô chớp mắt cô thấy bóng dáng lưng gù vừa đi gần quầy.
Cậu ta không đứng xếp hàng một trước máy thu tiền trước mặt, chỉ phụ trách xúc khoai tây chiên cho khách . Khách nối liền không dứt tới quầy mua hàng, còn cậu ta thì cố gắng nghe thông tin thông báo số lượng khoai tây chiên từ đồng nghiệp. Hộp lớn hộp nhỏ không ngừng tăng lên, cậu cũng xúc khoai không ngừng, nếu hết cậu sẽ làm thêm.
Trước kia cô cũng từng nghe nói cậu đi làm thêm, chỉ là chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy. Từ trong nước đã thấy nghe thấy đồn thế, có lẽ là bởi gia cảnh của cậu ta không tốt lắm………..Nghĩ đến đây, cô chợt hiểu vì sao cậu ta luôn ngủ gật, luôn có bộ dạng mệt mỏi không còn hơi sức.
“ A”, chẳng lẽ trước kia cô hiểu lầm cậu ta? Lấy tay che miệng, chẳng biết tại sao cô lại cảm thấy như là mình vừa phát hiện ra một tội ác.
Chú ý cậu ta ư? Cau mày dời tầm mắt sang một bên, xem đồng hồ, đã qua 15 phút, cô như thế mà lãng phí thời gian quan sát cậu ta bán khoai tây chiên. Thầm mắng mình nhàm chán, cô lại chuyên chú đến quyển sách.
Nhìn xong sách quốc văn, cô cầm quyển sách Anh văn lên. Sau đó, cô nghe dưới tầng lầu có người hô to một tiếng: “ Tiểu Hi”. Theo bản năng, cô ghé đầu quan sát, chỉ thấy 6-7 người có vẻ như cùng tuổi với cô, nam có nữ có, đứng ở quầy bên cạnh, nghiêng đầu nhìn rồi cười.
Lâm Hi Nhiên giống như quay đầu lại nói với quản lý cái gì đó, sau đó hướng tới phía đám người kia đi tới.
Mấy người chuyển qua một góc, lập tức ríu ra ríu rút sờ cậu ta, rồi chụp lấy cậu ta, túm cái mũ của cậu ta xuống, có người lấy từ trong ba lô ra hai bản bút ký đưa cho cậu, sau đó một nhóm người xếp hàng mua 5-6 túi lớn đồ ăn, rồi rời đi như gió lốc.
Lâm Hi Nhiên đưa bọn họ đi, cất laptop xong, lại trở về chỗ quản lý, gật đầu nói gì đó, xem ra hình như là đang nói xin lỗi. Người quản lý chỉ cười, vỗ vai cậu ta, muốn cậu trở về công việc.
Cô bỗng nhiên có cảm giác cô chưa bao giờ tiếp xúc xô bồ như thế……….Xa lạ lại xa xôi. Từ Lại Linh ngơ ngẩn phát hiện ra hơn 10 phút đã qua.
Cô làm gì thì vẫn cứ chú ý sang cậu ta. Này bút ký, những người đó, bao gồm cả Lâm Hi Nhiên, đều không có quan hệ gì đến cô.
Có vẻ hơi bực mình, khép lại bài thi Anh văn, cô mở bài toán khó vẫn chưa giải được, quyết định nếu không học đủ trong 4 giờ thì không thể nghỉ ngơi.
Thời gian từng giây từng phút đi qua, khi cô kiểm tra lại phần làm sai của bài thi lần trước ra, lại cắm cúi làm lại đề bài mà cô chưa tính ra, cuối cùng cô ngẩng đầu lên thì mới nhận ra xung quanh chỉ còn lại vài ba khách hàng.
9 giờ 45 phút, con số trước mặt hiện lên như thế.
“ Đã trễ như vậy rồi ……..”. Hình như đã đói bụng lắm rồi, cô nghĩ nếu bây giờ mà trở về nhà cũng chưa chắc mẹ đã để phần cơm tối. Cô dọn dẹp mọi thứ trên mặt bàn, không cận thận làm rơi bài thi còn đang làm dở xuống mặt đất.
Định ngồi xổm xuống để lấy thì một cây lau nhà ướt át từ bên trong đến gần, thiếu chút nữa thì quét vào cô. Cô lập tức rút tay về nhưng không cấp cứu kịp bài thi, chỉ có thể lên tiếng nhắc nhở: “ Này, đợi đã nào……..!” rồi trơ mắt nhìn một vệt nước đục ngầu cùng dấu chân in trên mặt giấy.
"A. . . . . . Thật xin lỗi". Người mạo hiểm chính là Lâm Hi Nhiên. Mặc dù cậu ta cúi đầu rất nhanh nhưng vẫn tạo ra sai lầm, vội vàng ngồi xổm xuống nhặt tờ giấy lên.
"Không nên nhìn!". Từ Lại Linh nhìn lên là cậu ta, đưa tay ra chặn lại. Thành tích mất thể diện như thế, cô là thế nào cũng không muốn cậu ta nhìn thấy.
Hí! Tờ giấy đụng vào nước đã bị nát, yếu ớt không chịu nổi một cú như vậy
“ A……..” Lâm Hi Nhiên nhìn trong tay hai người, mỗi người đang cầm trong tay một nửa “ thi thể” của bài thi, bộ mặt xin lỗi. “ Đúng, đúng, không là………”. Cứ lần nào gặp cậu ta thì thể nào cũng đi kèm một từ “ xin lỗi”.
Từ Lại Linh giận đến nói không ra lời, cắn môi: "Trả lại cho tớ!"
"Thật xin lỗi". Cậu đem nửa tờ giấy để trên cái bàn tròn, nhỏ giọng bày tỏ áy náy. Nhìn dáng vẻ tức giận của Lại Linh, cậu càng thêm cảm giác mình nên đền bù, cho nên nói: “ ………Lớp trưởng, chờ tớ một chút” rồi xoay người chạy vào phòng nghỉ của nhân viên.
Từ Lại Linh không biết cậu ta định làm trò quỷ gì, vẫn tiếp tục thu dọn đồ đạc của mình, chỉ thấy cậu ta cầm lấy một xấp giấy ăn cùng băng dán ở trên bục trở lại.
“ Bạn định làm gì?”. Trước khi cậu ta có hành động gì đó, Lại Linh cầm nửa tờ giấy bài thi kia ghép vào.
"Lau khô, dính ." Trên tay chuẩn bị công cụ cùng hành động cơ hồ vừa xem hiểu ngay.
"Không cần!", cô lập tức từ chối.
". . . . . . Thật sao?". Hi Nhiên cụp mắt xuống, làm như tỉnh lại. Lại Linh nghĩ rằng cậu ta sẽ rời đi nhưng đúng lúc đó Hi Nhiên đột nhiên mở miệng: “……..Lớp trưởng, đề bài của cậu………….”. Chỉ lấy nửa đoạn đầu đề bài thi, phần bài mà cô còn đang “đánh vật” mãi chưa giải được.
Điền câu trả lời vào chỗ trống - phần đó bị khoanh màu đỏ, rồi gạch chéo. Cho là cậu ta muốn nói lời gì đó đả kích, cô có chút thẹn quá hóa giận, trách móc: “ Sao vậy? Tớ làm sai chỗ nào, ngay cả tớ còn không biết sai ở chỗ nào thì cậu làm sao biết được?”. Các bạn học đều nói chuyên gia kỹ thuật dù có tay nghề thành thục thì trình độ căn bản cũng không thể so sánh được với học sinh cấp 3. Cứ coi như cậu ta đã từng đỗ thủ khoa thì hiện tại nhất định không bằng cô.
". . . . . . Ừ. . . . . . Tớ không quá vội. . . . . .". Cậu từ từ đọc đề mục, rồi sau đó ngẩng mặt mỉm cười với cô: "Lớp trưởng, bạn có bài thi sao?"
Từ Lại Linh sửng sốt, vốn là không cần để ý cậu ta nhưng chẳng biết tại sao cô lại lấy quyển sách giáo khoa ra, muốn xem cậu ta định làm trò hề gì……..Dù sao, dù thế nào đi nữa thì cậu ta chỉ có thể giả bộ là biết trời biết đất, khẳng định là không viết ra được…………làm sao có thể viết ra được….
Cô đến gần ngẩn người nhìn Hi Nhiên đang lật bài thi tìm được mấy công thức, từ trong túi tiền lấy ra bút bi giá rẻ, tay mở giấy ăn ra, trực tiếp viết lên mấy công thức. Từ một điều đơn giản như thế, vậy mà cậu ta lại có thể dẫn xuất thành chuỗi ký hiệu cùng con số, sau đó cậu dùng chuỗi số này lắp vào đề mục bài thi cho ra một đáp án chính xác.
Đưa tờ giấy ăn đã được viết đầy biểu thức số học cho Lại Linh, Hi Nhiên âm ấm cười nói: “ Có thể tớ viết tương đối phức tạp, thật ra bạn chỉ cần dùng công thức này thay vào chỗ nào, lắp vào chỗ này…….rồi tiến hành tính toán là được rồi”. Cầm bút bị giảng giải một lúc, giọng Hi Nhiên đều đều trầm ấm.
"Cậu. . . . . .". Cô trợn to hai mắt. Thật là kinh ngạc, dù biết thành tích năm thứ hai cấp 3 của cậu ta, nhưng đến giờ, thành tích này quả đúng là không sai biệt chút nào.
Mấy năm sau, khi cô hồi tưởng lại chuyện này, cô đã nhiều lần cười cợt chính mình lúc ít tuổi nhiều lần tự kiêu tự đại, luôn cho rằng mình đứng ở trên cao, tự đắc với bản thân, chê bai người khác làm cho người ta ghen tị mà ghét bỏ.
Vậy mà, Lâm Hi Nhiên chỉ cười: “ Trường của chúng tớ năm đầu phải học số học của năm thứ hai trung học, năm thứ hai thì cả học kỳ phải học Calculus. Mấy công thức này, vừa hay là tớ được học qua rồi”. Chỉ là công thức phức tạp nên có thể được đưa vào làm bài thi.
OPEN BOOK – cũng không phải là chưa từng học thêm qua, cho nên Hi Nhiên mới nói không quá khó.
Không có chút ẩn ý nào mang ý tứ xem thường, không thổi phồng mọi thứ, Hi Nhiên rất nhẹ rất nhạt nói lý do mình có thể giải đề, cũng không phải cậu là thiên tài, chỉ đơn giản là trường bọn họ đã dạy qua công thức này rồi.
Có một cảm giác khó chịu khác thường.
“ Đúng, đúng sao?”. Nhận lấy tấm giấy ăn rách đã tràn ngập chữ, cô có vẻ hơi hốt hoảng tìm lời nói, không tự chủ chảy mồ hôi. “ Thì ra là như vậy”. Có lẽ là thời tiết quá nóng, cũng có thể là điều hòa chuyển tăng nhiệt độ - cô nghĩ.
“ Lớp trưởng, bạn phải về nhà sao?”.
Hi Nhiên hỏi một câu hỏi làm đánh thức tinh thần cô.
Cô vội vàng trả lời “ Ừ” rồi dọn dẹp toàn bộ sách vở tự học nhét vào ba lô rồi đeo lên hai vai. Cô cầm cốc uống một nửa hồng trà, rồi bước tới thùng rác.
"Đợi chút. . . . . . Tớ cũng sắp tan tầm rồi, bạn chờ một chút". Nói xong cậu cầm lấy cây lau nhà tránh đi
Cô đứng nguyên tại chỗ, ngây người. Cô phải về nhà, cậu ta muốn tan việc. Cậu ta bảo cô chờ - đây là có ý gì?
Hi Nhiên rất nhanh đổi áo sơ mi trắng và quần kaki đi ra ngoài, nhìn cô cười khẽ: “ Đi thôi, lớp trưởng”.
Cô ở thế bị động, cứng ngắc, căn bản không có thời gian suy tư. Cùng cậu ta đi tới trạm xe chờ xe buýt, cả quá trình này mất 10 phút nhưng hai người bọn họ không nói với nhau bất kỳ lời nào.
Quả thật, một giây như một năm.
"Cái đó. . . . . . Tớ có việc muốn nhờ bạn". Cân nhắc kỹ lưỡng, cô quyết định mở lời phá tan không khí quỷ dị này. “ Tháng sau tớ thi, bạn có thể hay không cùng tớ đọc sách?”. Mặc dù là thỉnh cầu nhưng giọng nói của cô cùng tư thái một chút cũng không chứa ý hạ thấp. Cô hi vọng có người có thể giúp cô đối phó với Lý Công Khoa, coi như người kia là Lâm Hi còn hơn.
Trong đáy lòng, luôn tồn tại cậu ta, dù là xuất hiện trước mặt hoặc đến gần cậu ấy thì luôn có một cảm giác không thể hình dung được, không tự nhiên cho lắm.
Lâm Hi Nhiên hơi ngạc nhiên - nếu cô không nhìn lầm. Chỉ là không cậu không cự tuyệt.
". . . . . . Ừ".
“ Ngày mai chủ nhật, 8h3o sáng ở thư viện thành phố nhé”. Cô nói rất nhanh, may mắn là xe buýt mình muốn đi cũng vừa đến.
Cô cố ý cúi mặt thấp xuống, cố tránh mọi khả năng đụng phải ánh mắt của Hi Nhiên, ngoắc lên xe, cô vẫn không nhìn về phía Lâm Hi Nhiên đang đứng ở chỗ dành cho người đi đường. Cho đến khi chỗ ngồi trên xe buýt lay động, cô mới để ý bây giờ đã sắp 10h30 đêm.
Vào giờ này mà nói, với một cô gái nhỏ, là thời gian không an toàn.
Điều này nói lên điều gì? Hay là cậu ấy rất rảnh rỗi không có việc gì làm? Nhà của hai người bọn họ cùng đường đi với nhau? Hay muốn ngồi xe buýt cùng cô ở cùng một trạm chờ xe ?
Hi Nhiên không ngồi xe buýt . Hôm sau, cô lập tức liền biết sự thật này.