i gì nở nụ cười: "Lâm Thiến, Lâm tiểu thư, nếu cô muốn chơi cái trò tâm lý chiến gì gì, tôi khuyên cô nên dừng lại. Con người của tôi không có gì, chỉ có tuyến thần kinh hơi bị vững, da mặt cũng hơi bị dày, còn có, kiên nhẫn cũng không được tốt." Cô nắm chặt cốc nước trong tay, không nặng không nhẹ đập xuống, có vài giọt bắn lên mặt bàn.
Lâm Thiến gật nhẹ đầu, cũng không để ý tới thần sắc của Tả Tư Ninh: "Thật ra thì hôm nay tôi muốn nói tiếp lời hôm trước đã nói với cô."
Tả Tư Ninh cảm thấy chơi thật tốt: "Lại là rời bỏ Hàn Duệ sao? Cô thật là nhàn rỗi, cả người nhớ thương chồng của người khác không mệt mỏi sao?" Cô chống hai tay lên bàn, có phần tiếc nuối liếc Lâm Thiến một cái: "Tôi vốn do dự không biết có nên cho cô điểm hi vọng hay không, bất quá hiện tại liền rõ ràng. Tôi nói cho cô một lần: Không! Bao! Giờ! Tôi sẽ dùng toàn bộ sức mạnh, chặt chẽ nắm lấy chồng của mình. Còn có, sau này nếu không có chuyện khác thì đừng có tìm tôi, cô không ngại phiền nhưng tôi có."
Nụ cười của Lâm Thiến không hề thay đổi, thậm chí cô càng ung dung, giống như đang xem con khỉ diễn trò vậy. Cô nhợt nhạt uống một ngụm cafe: "Xem ra cô rất tin tưởng chuyện không xuất hiện người thứ ba, nhưng..." Ánh mắt của Lâm Thiến vô cùng chắc chắn, ý cười nơi khóe miệng làm cho người ta toàn thân không thoải mái: "Nếu để cho cô chọn giữa Hàn Duệ và con trai, cô sẽ chọn ai?"
Tả Tư Ninh đẩy cốc nước ra, nhíu mày nói: "Cô nói cho rõ ràng, sao lại chọn giữa Hàn Duệ và con trai?"
Lâm Thiến chưa bao giờ đem Tả Tư Ninh làm đối thủ bởi vì Tả Tư Ninh không có cái năng lực này. Lâm Thiến thậm chí còn có chút thương cảm cô ta. Cô ta còn không biết vì cái gì mà mấy năm nay cô ta trở thành cái dạng này.
Lâm Thiến mỉm cười: "Chính là ý tứ mà cô nghe thấy đấy. Tôi nhớ là đã bảo cô hôm nay có thời gian thì theo tôi tâm sự đi."
Tả Tư Ninh còn đang ở giai đoạn phản ứng, cô không dám tin tưởng: "Chẳng lẽ cô biết con trai tôi đang ở đâu? Hay đúng hơn là... cô mang con trai của tôi đi?"
Lâm Thiến không đáp, hỏi lại: "Cô còn không trả lời vấn đề của tôi." Tư thế uống cafe quả thật không chê vào đâu được. Đúng là thiên kim tiểu thư: hạ xuống, bưng lên đều cao quí có giáo dưỡng.
Tả Tư Ninh lúc này thật muốn đem ly cafe đổ lên đầu Lâm Thiến. Trời mới biết là cô nhẫn nại biết bao nhiêu mới không làm như vậy. Cô nắm tay, nhìn chằm chằm Lâm Thiến, gằn từng tiếng: "Hữu Hữu ở trong tay cô đúng không? Lâm Thiến, hi vọng cô không đụng đến một sợi tóc của con tôi nếu không đừng trách tôi quá điên cuồng."
Lâm Thiến cực kì tự tin rằng không ai có thể làm mình bị thương nhưng vẫn bị ánh mắt của Tả Tư Ninh làm cho chấn động không dứt. Bộc phát của người phụ nữ này làm cho người ta sợ hãi. Bộ dáng nhe răng trợn mắt giống như con chó cái bị cướp mất chó con, giống như là một giây sau sẽ nổ mạnh.
Lâm Thiến ổn định tâm thần, thở dài: "Sai lệch ở chỗ là cô đã kết hôn cùng Hàn Duệ. Hiện tại lại khờ dại tin tưởng hắn, chẳng lẽ cô không phát hiện được, hắn lợi dụng cô để đối phó tôi sao? Đem lực chú ý của tôi kéo lên trên người cô, sau đó hắn có thể an nhiên giải quyết vấn đề của công ty. Đúng rồi, Hàn Duệ gần đây thu mua lại cổ phiếu, muốn đánh chiếm Vạn Hoa. Không biết sau khi hắn lấy được Vạn Hoa xong có thể chia sẻ cùng cô không?"
Tả Tư Ninh nhìn chằm chằm vào cô ta, không kiềm chế được cười lạnh: "Tôi vẫn cảm thấy cô tao nhã tự tin, hiện tại lại cảm thấy cô chính là rắm chó. Tất cả chỉ là giả vờ. Cô nói một tràng dài như vậy, chính là sợ hãi tôi mà thôi. Lâm Thiến, cô xong rồi. Cô vậy mà sợ tôi - một người phụ nữ không có cái gì hết."
Tiếng cười quỉ mị trong quán cafe xuyên vào trong lỗ tai Lâm Thiến, giống hệt âm thanh trong cơn ác mộng, thẳng tắp ghim vào đầu Lâm Thiến.
Kích Tình
Hàn Duệ tan tầm về nhà, ngửi thấy được một mùi vị không tầm thường. Anh đi theo mùi hương lại nhìn thấy Tả Tư Ninh đang cầm xẻng xào xào thứ gì đó.
Cô mặc một chiếc tạp dề trông rất giống hình tượng một người phụ nữ đảm đang nhưng thủ pháp lại không quen tay, giống như là người vợ mới cưới đang học nấu ăn. Khi cho dầu ăn,cô đứng rõ xa sau đó lấy xẻng gẩy gẩy miếng thịt trong chảo, vẩy vẩy dầu vào, tình cảnh kia thật sự là – luống cuống tay chân.
Hàn Duệ nở nụ cười, dựa ở bên cạnh, im lặng ngắm nhìn. Anh không muốn ra tay giúp đỡ, anh thực muốn ăn đồ ăn mà Tả Tư Ninh tự làm. Đều nói rằng: muốn bắt lấy một người đàn ông, trước hết phải bắt được dạ dày của anh ta sao?
Anh rất muốn nhìn xem người phụ nữ này có thể bắt được dạ dày của mình hay không.
Tả Tư Ninh lật, chuyển, rồi đảo vài cái, sau đó đậy nắp nồi lại. Cô ngẩng đầu nhìn vào công thức được đặt ở bên cạnh, lẩm bẩm: “hầm mười lăm phút, sau đó tắt bếp, bắc ra...” Quay đầu nhìn vào trong nồi, thấy bên trong có phần đồ ăn nhìn không ra hình dạng gì, cô chột dạ: “Hẳn là như vậy đi.”
Đặt báo thức mười lăm phút, sau đó cô bắt đầu chỉnh lý nguyên liệu nấu ăn. Lúc xắt cà rốt, tiếng dao tiếp xúc với cái thớt gỗ phát ra âm thanh hời hợt. Tay trái của cô đặt ở thật xa chiếc dao – an toàn là số một.
Sau mười lăm phút, cô cuống quít tắt lửa, sau đó mở vung. Nhất thời một mùi khét xông vào mũi, một cục thịt hồng hồng đen sẫm cùng rau dưa hỗn tạp tỏa ra hơi nóng đồng thời còn có thể ngửi được mùi thịt xào tiêu.... Cô tốn tâm tư làm được “món ăn thất bại”. Cô không khỏi cảm khái: chẳng lẽ lại phải nấu lại sao? Giời ạ, đây là lần thứ ba rồi... tục ngữ nói quá tam ba bận... khụ khụ.. lần này coi như là thông qua đi.
Sau đó cô xoay người đem đồ ăn bưng ra, còn chưa đi chưa được hai bước bèn trợn tròn mắt, lập tức xoay người lại, múc một muỗng muối từ trong hộp gia vị rắc lên phía trên đồ ăn. Lấy chiếc đũa quấy quấy, mãi đến khi không nhìn thấy hạt muối mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Hàn Duệ đứng xem trợn mắt há hốc mồm: hóa ra không phải là cô ấy nhìn thấy mình nên quay lại, mà là quên bỏ muối hả? Cô lại nêm gia vị kiểu này, thật sự là lợi hại a!
Anh lén lút xoay người đi ra, thối lui đến cửa sau đó nén cười lên tiếng: “Anh đã về, cái gì đó? Thơm quá!” Có trời mới biết lúc anh nói những lời này phải nhịn cười khó khăn đến dường nào a.
Nghe thấy giọng nói, tay Tả Tư Ninh run lên, sau đó đặc biệt dũng cảm bưng đĩa đồ ăn đi ra ngoài. Lúc đi qua bên người Hàn Duệ, vẻ mặt trấn định: “Vâng, anh nhanh đi rửa tay, liền là có thể ăn cơm rồi.”
Hàn Duệ giả bộ giật mình: “Cái gì đây? Nhìn qua trông... cực kì đặc biệt.” Anh có bao nhiêu khó khăn mới tìm được một từ trung tính để hình dung như vậy.
Tả Tư Ninh khô khốc nở nụ cười: “Anh khẩn trương đi rửa tay đi.” Lúc đưa lưng về phía Hàn Duệ, biểu tình của cô có phần xoắn xuýt.
Đời này cô chưa bao giờ làm đồ ăn. Không phải là cô không muốn học mà là cảm thấy không cần làm. Làm cho ai ăn? Lúc trước ở nhà ba mẹ nuôi, cô không dám động vào đồ đạc trong nhà. Về sau rời nhà đi, tự mình ra ngoài ăn là xong, không cần nấu cơm làm gì. Lúc sinh ra con trai thì lại bận rộn kiếm tiền nên cũng không xuống bếp.
Cho nên, Hàn Duệ có thể ăn đồ mình nấu thì anh nên cảm thấy cực kì vinh hạnh. Nếu anh dám ghét bỏ, mình sẽ đánh anh! Tả Tư Ninh hung tợn nghĩ.
Hàn Duệ cởi áo khoác, tay áo cũng được mở ra, anh lấy một chai nước lạnh, cười cười giải thích: “Bỗng nhiên thấy khát.” Anh phải làm tốt phần chuẩn bị a. Nếu mà cố gắng ăn hết sạch đống đồ kia, anh không chừng sẽ bị mặn chết, nên phải chuẩn bị sẵn nước.
Tả Tư Ninh xới cơm cho anh, lơ đãng để anh bắt đầu trước.
Hàn Duệ nguyên tưởng mình phải ăn cơm sống, bất quá ngoài ý muốn, cơm này cũng không tệ lắm, thơm mềm, nhưng chỉ có điều hơi lạnh. Vì cái kinh hỉ này, Hàn Duệ tận hết sức lực ca ngợi: “Cơm ăn thật ngon a.”
Tả Tư Ninh gật đầu: “Ăn nhiều một chút đi, cái món ăn này… anh cũng thử xem, có thể cũng không tồi.” Cô có phần tự hiểu, cho nên dùng từ “khả năng”, đương nhiên phần lớn sẽ là không thể ăn. Cô tuyệt đối sẽ không nói cho Hàn Duệ là cơm này cô mua từ nhà hàng. Bởi vì cô nấu mấy lần đều không nắm được lượng nước. Hoặc là cơm khô, hoặc là thành cháo trắng , cô đành buông tay.
Hàn Duệ do dự một chút, và một miếng cơm thật to vào mồm, sau đó mới gắp một chút hồng hồng đen đen bỏ vào miệng, nhai cắn hai lần liền nuốt vào, hô to: “Tuy hình dạng xấu xí nhưng hương vị rất được.”
Tả Tư Ninh cười đến sáng lạn, chính mình cũng bắt đầu động đũa, cho vào trong miệng một muỗng cơm, còn có miếng thịt cháy khét mặn chết người. Cô cố sức nuốt xuống sau đó nhíu mày: “Quả thật ăn rất ngon.”
Nói xong liền bưng lấy nước của Hàn Duệ, uống ừng ực.
Hàn Duệ cười vang, không cố kị hình tượng mà lấy tay đoạt cốc nước: “Chậm một chút, chừa cho anh một chút...”
Bữa cơm này tuy mùi vị không ngon nhưng hai người vẫn vừa sung sướng ăn vừa trò chuyện về chuyện trước kia, thời gian thấm thoắt trôi đi.Tả Tư Ninh bỗng nhớ tới cái gì, cô đứng dậy, vọt vào phòng tắm, bật nước nóng.
Ba phút sau, người ướt đẫm đi ra, cô cười ôn nhu: “Nước đã chuẩn bị rồi, anh đi tắm rửa đi.”
Nhìn giọt nước nhỏ từ trên tóc cô xuống, dán tại đôi má, có giọt rơi vào áo, có giọt thì trượt xuống đùi, Hàn Duệ nhất thời động tình, lấy tay ôm cô vào ngực, nhíu mày lại: “Em hấp dẫn như vậy không bằng mình cùng tắm đi.”
Tả Tư Ninh mở to hai mắt nhìn anh: “Được!”
Loại khiêu khích hấp dẫn này đối với Hàn Duệ là cổ vũ lớn lao. Anh không do dự, ôm Tả Tư Ninh đá văng cửa phòng tắm, ôm cô trực tiếp nhảy vào bồn.
Tả Tư Ninh chạm vào nước, không khỏi hít hít khí: má ơi, nước này quá nóng rồi.
Cô đứng dậy, quần áo ướt dán thật chặt vào thân thể của cô. Bộ ngực đầy đặn lộ rõ, thậm chí cả rốn cũng lộ ra. Cô còn chưa phát giác, chỉ lấy tay phẩy phẩy vào thân thể, hô to: “Quá nóng, anh không có cảm giác sao?”
Chỉ thấy Hàn Duệ bình tĩnh ngồi ở trong bồn tắm, tay của anh với qua thắt lưng cô, bật nước lạnh lên, chờ một chút rồi buông ra. Tay anh không hề thu lại, nhẹ nhàng kéo Tả Tư Ninh nằm lên người anh, mặt mày mang ý cười: “Hiện tại vẫn còn nóng sao?”
Nằm ở trên người Hàn Duệ, Tả Tư Ninh nở nụ cười, đánh bạo nắm lấy cằm của Hàn Duệ: “Cười lên cho bổn tiểu thư nhìn một cái nào.”
Hàn Duệ phát hỏa, hai tay anh dùng lực, nâng mông Tả Tư Ninh đặt lên đùi mình, vật cường tráng dưới thân đã oai phòng hùng dũng khí phách hiên ngang đứng lên, rất có tư thế đánh phá Hoàng Long. Trong khi giãy chết, ngón tay Tả Tư Ninh khẽ phiêu phiêu phác thảo trên bụng anh. Cái loại cảm giác này – ngứa lại không chiếm được, thật sự là quấy nhiễu lòng người a.
Một hồi hỏa nhiệt phóng thích thể xác và thần kinh vận động cứ như vậy mà mở màn.
Tả Tư Ninh tựa vào trên vai Hàn Duệ, dùng lực hít hít cái mũi, cố bắt lấy hương vị trên người Hàn Duệ. Trên người anh có mùi thuốc lá. Cô nghĩ sau này rời đi nên cố nhớ kĩ cái mùi này. Cuộc hôn nhân của bọn họ chỉ có ba, bốn tháng. Lúc Hàn Duệ làm cơm, Hàn Duệ cười, còn có lúc Hàn Duệ chơi đùa với sói con, nhà Hàn Duệ... tất cả mọi chuyện Tả Tư Ninh đều đã nhớ kĩ...
Kì thật ở chung mới phát hiện người đàn ông này rất tốt. Nói thật, cứ như vậy mà bảo buông ra thì thật khó có thể buông được.
Dưới thân, cảm nhận sâu sắc truyền đến đem suy nghĩ của Tả Tư Ninh quay trở lại. Cô nghe được giọng nói của anh: “Xem ra anh còn không đủ cố gắng, em vẫn còn có