Điền Tịnh nói với tôi: “Chủ tịch Chu nhà cậu cũng đi cùng vào viện rồi, anh ấy bảo cậu cứ về nhà đợi anh ấy, lát nữa anh ấy sẽ qua tìm cậu”.
Khoảng mười một rưỡi Chu Nhất Minh mới trở về, đứng ở dưới lầu gửi cho tôi một tin nhắn: “Anh đã về đến dưới lầu rồi, bố em và dì Thạch chắc đã ngủ rồi hả? Anh không lên nữa”.
Tôi vừa nhìn thấy tin nhắn đã vội vàng chạy xuống lầu, lao thẳng vào lòng Chu Nhất Minh. Sau khi bị một phen hú vía, anh ấy như người từ cõi chết trở về, khiến trong tôi dấy lên cảm giác trân trọng bội phần.
Anh ấy vỗ vỗ vào lưng tôi như đang dỗ dành một đứa trẻ. “Sợ lắm phải không? Không sao, em nhìn anh vẫn khỏe mạnh đấy thôi”.
Tôi vẫn còn sợ hãi. “Nhưng vừa nãy em suýt nữa bị anh dọa cho chết rồi, sao mãi anh không chịu nghe điện?”.
“Bọn anh khi làm nhiệm vụ không được phép mang điện thoại theo, em quên rồi à?”.
Đúng rồi, hoảng quá tôi không còn nhớ được gì nữa, trong lòng chỉ thấy lo lắng, bất an!
“Được rồi, đừng nhăn nhó mặt mày nữa! Nào, Bé bự, cười một cái cho anh trai xem nào. Nếu không, anh trai cười cho em xem nhé!”.
Anh ấy nhe cả hàm răng trắng như tuyết ra trước mặt tôi, cố gắng cười. Tôi bị anh ấy trêu cho cười khì khì. “Đáng ghét, cũng biết huyên thuyên pha trò rồi đấy!”.
“Sao lại nói anh trai đáng ghét, anh trai còn mua quà cho em đây này. Nếu em còn chê anh đáng ghét, anh sẽ không đưa quà cho em nữa”.
“Anh mua quà gì thế? Em muốn, mau đưa em xem!”.
Chu Nhất Minh cười hì hì rồi mở cốp phía sau xe đạp điện, lấy ra một chiếc túi rất đẹp. Vừa nhìn thấy cái logo ngoài chiếc túi, tôi đã biết ngay anh ấy mua cái gì. Quả không sai, trong túi là bộ đồ lót màu đỏ tuyệt đẹp như hình cánh bướm ấy.
Tôi vừa mừng vừa ngạc nhiên. “Sao anh biết em thích bộ này? Sao anh vẫn có thời gian chạy đi mua?”.
“Tuy anh trai không biết em thích bộ này nhưng anh trai có nội gián! Sẩm tối, khi gọi điện cho em, nghe là biết em vẫn thích bộ này nên gọi cho Điền Tịnh nhờ cô ấy mua hộ, để khiến em bất ngờ. Vui phải không? Nào, cười một cái cho anh trai xem nào, cười tươi tươi một chút!”.
Tôi nhìn anh ấy, miệng cười tươi như đóa hoa nở rộ. Trước nay tôi chưa từng cười ngọt ngào đến thế, ngọt ngào từ tận đáy lòng tôi. Đứng trước một người mình yêu thương đồng thời là người đàn ông yêu thương mình sâu đậm, tôi chẳng có lý do gì lại không nở một nụ cười ngọt như mật!