p để đi chung một con đường, hay hai người thử hẹn hò xem sao!”
Cô ấy nói làm ngụm rượu trong miệng tôi phun hết ra ngoài. “Cậu nói cái gì, mình hẹn hò với anh ta? Cậu nói đùa đấy à?”
Chu Nhất Minh cũng lắc đầu quầy quậy. “Anh với Bé bự á? Sao thế được? Bọn anh đã quen nhau hơn hai mươi năm nay, nếu yêu thì đã yêu từ lâu rồi.”
“Ngày trước chưa yêu không có nghĩa là bây giờ không thể yêu, em thấy hai người về mọi mặt đều hợp nhau, rất hợp nhau. Thay việc đi chỗ này, chỗ khác xem mặt những người không thích hợp, chi bằng thử kết hợp với nhau xem.”
Tôi cười phá lên. “Cậu nói giống bố mình thế, ông cũng nói mình và Chu Nhất Minh rất hợp nhau. Có lần, khi mình về nhà phàn nàn không tìm được bạn trai, ông nói không tìm được ai thì tìm Chu Nhất Minh là được rồi.”
Chu Nhất Minh phản đối: “Hey, cái gì mà không tìm được ai thì tìm Chu Nhất Minh là được rồi? Anh trai có phải là phế phẩm đâu.”
Tôi đập bàn. “Anh nói ai là phế phẩm? Không muốn sống nữa chắc?”
Anh ta giơ tay lên đầu hàng. “Đấy, Điền Tịnh, em xem xem, anh trai có dám cần cô ấy không chứ? Em cho anh mượn gan báo rồi hãy nói.”
Điền Tịnh cười ha ha. “Gan báo thì em không làm được nhưng gan to thì có thể làm cho anh một lá. Người ta thường nói to gan mật lớn mà, gan to vừa dễ dùng vừa có lợi ích kinh tế. Anh có cần không?”
Câu chuyện cười cười nói nói một hồi rồi cũng qua đi, tôi không để tâm đến nữa, tin là Chu Nhất Minh cũng chẳng để tâm. Tôi và anh ta quen biết nhau lâu như vậy rồi, luôn là bạn bè thân thiết, bất luận là tôi hay anh ta cũng không bao giờ nghĩ tới chuyện này, trước đây không, hiện tại không, tương lai tôi nghĩ cũng sẽ không bao giờ xảy ra.
3.
Thời gian cứ thế trôi đi, đã vào giữa xuân, ánh mặt trời ngày càng lung linh, tươi sáng, những hàng cây xanh mát như tranh vẽ, những cánh hoa tươi rực rỡ sắc màu, cảnh sắc nơi nơi say đắm lòng người. Nhưng tâm trạng tôi lại vô cùng chán nản bởi sức khỏe có chút vấn đề.
Hai hôm trước, khi đang tắm tôi vô tình sờ thấy một khối u nhỏ ở ngực, lúc chat với Điền Tịnh trên QQ, cô ấy lập tức giục tôi đi kiểm tra xem sao.
“Ở vú xuất hiện u thì nhất định phải đi kiểm tra, cậu phải biết ung thư vú là tay đao phủ nguy hiểm nhất đối với chị em phụ nữ.”
Nghe cô ấy nói như vậy, tôi liền lên mạng tìm hiểu. Những thông tin về bệnh ung thư vú khiến tôi phát hoảng, bởi vì xem ngang ngó dọc cũng đều cảm thấy các triệu chứng của mình giống hệt như thế. Không kiềm chế được tôi nghĩ đến giả thiết bi quan nhất: Liệu tôi có bị ung thư vú không?
Giả định đó đã dọa tôi chết khiếp. Trong ý niệm của tôi, những người phát hiện ra mình có khối u ở vú chỉ cần đi kiểm tra thì trong mười người, có đến tám, chín người bị ung thư, chẳng còn sống được bao lâu nữa. Nếu phát hiện sớm thì cũng phải cắt đi mới có thể bảo toàn tính mạng.
Mẹ của Đới Thời Phi cũng thế. Tôi vẫn còn trẻ thế này, không có ngực có được coi là con gái nữa không? Sau này còn có thể lấy chồng được sao? Chi bằng chết đi cho xong.
Càng nghĩ càng thấy khủng hoảng tinh thần, tôi không có dũng khí đi bệnh viện kiểm tra. Nếu đúng là bị ung thư vú thật thì bất luận kiểm tra sớm hay muộn đối với tôi cũng thế thôi, đều ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống. Tốt hơn hết cứ mặc kệ nó, giả ngây giả ngô mà sống tiếp, được ngày nào hay ngày ấy.
Nhưng giả làm đà điểu tự lừa dối mình cũng không khiến cho cuộc sống của tôi dễ chịu hơn, hễ nghĩ đến chuyện mình có khả năng bị ung thư vú, tôi lại thấy tuyệt vọng cực độ, hay nghĩ ngợi linh tinh: Tôi còn sống được bao lâu nữa? Có phải sắp chết rồi không? Thật không đáng chút nào! Còn chưa sống được nửa đời người, còn chưa kịp yêu đương, kết hôn và sinh con, cứ thế ra đi thật không cam tâm!
Bố tôi thấy tôi cứ lạ lạ, bèn hỏi: “Hồi này con sao vậy? Lúc nào mặt mày cũng ủ ê, hồn bay phách lạc thế?”
Tôi không dám nói sự thật với bố, ông bị bệnh cao huyết áp, không chịu được kích động. Một mình tôi chịu đựng là được rồi, không để ông bị ốm thêm nữa, tôi cố nặn ra một nụ cười. “Không có gì, con gái nhiều tuổi chưa kết hôn thì không tránh khỏi có chút thương tiếc tuổi xuân ấy mà.”
Bố tôi tin là thật, không hỏi han gì nữa. Nhưng Điền Tịnh lại muốn biết rõ ngọn ngành, gọi điện hỏi tôi đã đi kiểm tra chưa, tôi nói thật là không dám đi.
“Không dám đi thì không đi à? Không kiểm tra cho rõ ràng thì cậu nghĩ mình sẽ yên lòng chắc? Đừng sợ, ngày mai mình sẽ xin nghỉ làm một ngày, đưa cậu đi bệnh viện khám, có thể chỉ là vấn đề nhỏ thôi. Cậu đừng nghĩ ngợi lung tung, tối ngủ sớm một chút, mai còn dậy đi kiểm tra.”
Nhưng làm sao tôi chợp mắt được! Nửa đêm còn dậy vào mạng xem phim hài, xem hết bộ này đến bộ khác nhưng tôi có cười được đâu.
Trên QQ, Chu Nhất Minh gửi cho tôi một tin nhắn: “Này, sao hôm nay em ngủ muộn thế? Em không ngủ sớm để giữ gìn nhan sắc à?”
Bình thường tôi không bao giờ thức khuya bởi vì thức đêm rất có hại cho sức khỏe và da dẻ, muộn nhất là mười một giờ tôi đã lên giường đi ngủ rồi. Hôm nay không giống như bình thường, anh ta thắc mắc là phải.
Lúc này tôi chẳng có tâm trạng đâu mà để ý đến anh ta, anh ta lại nhanh chóng gửi một tin nhắn nữa: “Đêm dài đằng đẵng, không có tâm trạng để ngủ! Anh tưởng chỉ mỗi mình anh không ngủ được, hóa ra Phiên Phi cô nương cũng thế!”
Tin nhắn đó kèm theo một biểu tượng mặt cười. Tôi cười khổ, lúc này còn tâm trạng đâu mà nhăn nhăn nhở nhở với anh ta nữa, cho dù là Châu Tinh Trì[1] đứng ngay trước mặt pha trò tôi cũng không thể cười nổi.
[1] Đạo diễn, diễn viên hài Hồng Kông, được đánh giá là diễn viên hài xuất sắc nhất của điện ảnh châu Á với biệt danh Vua hài.
“Tâm trạng không tốt, không muốn nói nhiều với anh, kiếm chỗ khác vui vẻ mà chơi!”
“Cái gì mà tâm trạng không tốt? Vẫn nghĩ ngợi chuyện chưa tìm được bạn trai à? Đừng lo lắng quá, có lo cũng vô ích, chuyện này không vội được đâu, em xem anh trai chẳng có gì phải lo lắng cả, vẫn ăn uống, ngủ nghê, vui vẻ như thường.”
“Đương nhiên anh không vội rồi, anh vẫn còn nhiều thời gian, còn em sợ là không còn bao nhiêu thời gian nữa.”
“Em gái ơi, có gì mà không còn thời gian chứ? Em còn sinh sau anh trai ba tháng cơ đấy... Đợi, đợi đã, Yên Phiên Phi, không phải là em đang có chuyện gì đấy chứ?”
Đừng thấy tên tiểu tử này không thi được đại học mà nghĩ anh ta ngốc nhé, khôn phết đấy! Tôi cũng chẳng giấu anh ta. “Chu Nhất Minh, có khả năng em bị ung thư.”
Chu Nhất Minh không trả lời qua QQ nữa mà lập tức gọi điện. Tôi vừa nhấc máy đã nghe thấy anh ta la lên: “Sao lại là có khả năng? Rốt cuộc là có hay không? Em đã đi viện kiểm tra chưa? Rốt cuộc là bị bệnh gì?”
Tôi không tiện nói cho anh ta nghe là bệnh gì. Nói mình bị ung thư vú với một người con trai, tôi thật sự không thể mở miệng được, cho dù hai chúng tôi đã quen biết nhau hơn hai mươi năm nhưng những chỗ thầm kín trên cơ thể con gái dù sao vẫn là những chỗ thầm kín, tôi chỉ có thể nói chung chung là phát hiện thấy trên người có khối u.
Có lẽ anh ta cũng hiểu ra nên không hỏi rõ là u ở đâu, kiên quyết nói giống hệt Điền Tịnh: “Em ngốc thế! Sao còn chần chừ không đi kiểm tra? Ngày mai kiểm tra luôn đi, dù kết quả thế nào cũng còn hơn là ở nhà lo lắng, đoán già đoán non.”
Tôi thở dài thườn thượt. “Bọn anh không phải là em, không hiểu em lo sợ thế nào đâu. Nếu kiểm tra ra đúng là bị ung thư... vú thật thì làm thế nào?”
“Em sợ cái gì, ung thư có rất nhiều loại, một số bệnh ung thư nếu phát hiện sớm sẽ chữa khỏi, không nguy hiểm đến tính mạng đâu.”
“Nếu là giai đoạn cuối rồi thì sao? Như vậy nhất định sẽ chết. Anh Chu Nhất Minh, em nói thật nhé, mặc dù trước đây em đã từng nói sống không có ý nghĩa gì thì chết đi còn hơn nhưng chỉ là nói vui thôi. Em chưa muốn chết, năm nay em mới hai mươi sáu tuổi, em còn chưa kịp một lần yêu đương tử tế, còn chưa kịp lấy chồng, sinh con. Nếu bây giờ ông trời muốn bắt em đi, em thật sự không cam tâm!”
Chu Nhất Minh nói không chút do dự: “A Phi, em yên tâm, ngày mai đi kiểm tra, nếu thật sự em bị ung thư thì anh trai sẽ thỏa mãn tâm nguyện của em, sẽ ở bên em, yêu em, lấy em, cùng em sinh con, đẻ cái, em không chê anh trai thấp là được rồi.”
Chu Nhất Minh nói giọng đầy khí phách, cho dù anh ta nói để an ủi tôi hay nhất thời nghĩa khí dâng cao thì tôi cũng rất cảm động.
Khóe miệng muốn nở nụ cười nhưng hai mắt đã ngấn lệ. “Bây giờ... em nào dám chê anh chứ! Anh không chê em... em đã cảm tạ trời đất lắm rồi!”
Ngày hôm sau, Chu Nhất Minh xin nghỉ làm, cùng Điền Tịnh đưa tôi đến viện kiểm tra. Tôi căng thẳng cực độ bước vào phòng khám, chân tay run rẩy, rất sợ nhận được kết quả không mong muốn ấy.
Sau khi kiểm tra cẩn thận xong, chờ đợi kết quả của bác sĩ như chờ đợi một bản tuyên án tử hình vậy. Rất may bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn, chỉ là u xơ lành tính nhưng vẫn có xác suất chuyển thành ung thư, vì vậy tốt nhất là nên phẫu thuật, cơ bản là để loại bỏ mối nguy hiểm tiềm ẩn, đương nhiên sau khi cắt bỏ vẫn phải tiến hành kiểm tra để có kết quả chính xác nhất là u lành hay u ác.
Thì ra chỉ là u xơ, không phải ung thư, nghĩ lại mấy hôm trước lo lắng, sợ hãi thấy thật buồn cười. Tôi suýt nữa đã tự hù dọa mình chết rồi.
Điền Tịnh cũng thở phào nhẹ nhõm: “Được rồi, được rồi, không có chuyện gì là tốt rồi. Mình đã nói là nên đi kiểm tra sớm rồi mà, có kết quả kiểm tra rõ ràng sẽ không phải tự hù dọa mình nữa.”
Chu Nhất Minh cũng mặt mày rạng rỡ. “Vấn đề nhỏ là tốt rồi nhưng vẫn phải làm phẫu thuật, em có cần nhập viện không?”
“Không cần, bác sĩ nói chỉ là tiểu phẫu nên có thể ngoại trú, phẫu thuật xong, nghỉ ngơi một lúc là có thể về nhà được, không phải lo.”
“Vậy bao giờ sẽ phẫu thuật?”
“Ngày kia.”
“Ngày kia, vậy anh xin nghỉ một ngày, đưa em đi rồi lại đón em về.”
Điền Tịnh nói: “Vậy có anh Chu Nhất Minh rồi thì em không đến nữa, gần đây công việc ở ngân hàng bận lắm, em cũng ngại xin nghỉ.”
“Được, có anh rồi, em bận thì cứ lo việc của em đi.”
Hôm phẫu thuật, tôi cũng rất căng thẳng. Lớn như này rồi nhưng chưa từng phẫu thuật bao giờ nên trong lòng không tránh khỏi lo sợ.
Chu Nhất Minh chạy ngược chạy xuôi giúp tôi làm thủ tục, còn ra sức hỏi bác sĩ xem phẫu thuật có đau không, có phức tạp, có nguy hiểm không. Vị bác sĩ tốt bụng đã bị anh ta hỏi đến phát phiền: “Tôi đã nói đó chỉ là tiểu phẫu thôi, không có gì, cậu cứ yên tâm đi.”
Phẫu thuật đúng là rất đơn giản, sau khi gây tê tại chỗ, cắt cái u xơ đó đi rồi khâu lại là xong.
Khi phẫu thuật tôi không hề có cảm giác gì, sau khi phẫu thuật xong cũng không cảm thấy đau lắm, chỉ nghỉ ngơi một lúc là có thể tự đi ra khỏi phòng phẫu thuật.
Chu Nhất Minh như trút được gánh nặng. “Quả nhiên chỉ là tiểu phẫu, em có thể tự đi ra được, không nói thì không nhận ra em vừa làm phẫu thuật xong.”
Nói thì nói vậy, chứ trên đường về nhà anh ta vẫn cẩn thận đỡ trước đỡ sau, cứ như tôi là một mặt hàng dễ vỡ vậy. Hôm sau anh ta cũng giúp tôi đi lấy kết quả xét nghiệm, kết quả là u lành khiến tôi thở phào nhẹ nhõm, cửa ải này coi như đã vượt qua!
Chu Nhất Minh cũng thở phào. “Bé bự, lần này suýt chút nữa bị em dọa chết rồi.”
Lần tiểu phẫu này, sau khi xong việc tôi mới kể lại qua loa cho bố tôi nghe. Ông nghe xong vẫn tỏ vẻ xúc động: “Nhố nhăng, phẫu thuật là chuyện