Anh cứ nghĩ cô ta không tìm thấy anh thì sẽ tự động đi phá thai, ai ngờ bây giờ tự nhiên cô ta lại vác cái bụng to tướng đến tìm. Người phụ nữ này sao lại như thế chứ, cô ta khiến anh tức chết mất!”
Sở Vân Phi nói lý lẽ một hồi, mắt mũi tôi trợn ngược vì phải nghe những điều chưa được nghe bao giờ. “Cô ta mang thai con của anh, vậy mà anh để lại ba nghìn tệ rồi im hơi lặng tiếng biến mất?”
“Có phải anh bắt cô ta mang thai đâu. Về mặt này anh vẫn luôn thận trọng, anh không muốn lại xảy ra sơ sót như trước đây, mỗi lần gần gũi với cô gái nào anh không hề quên đeo bao cao su. Có trời mới biết cô ta học được cái thói ấy ở đâu, cô ta lấy kim chọc thủng bao cao su, cô ta làm như vậy là cố tình đưa anh vào tròng! Cô ta thật là quá đáng!”
Công nhận như vậy cũng hơi thủ đoạn nhưng một bàn tay vỗ không thành tiếng, Sở Vân Phi cũng thật quá đáng. Nghe anh ta nói thì biết, chắc chắn anh ta đã lên giường với không ít cô gái, nhưng lại không hề có ý định gắn bó lâu dài, cứ nhắc đến chuyện kết hôn, con cái là anh ta lập tức cao chạy xa bay, không có chút trách nhiệm nào.
“Tại sao cứ phải vội vàng kết hôn? Kết hôn rất phiền phức, anh muốn tận hưởng cảm giác yêu đương khi còn trai trẻ.”
Nói cách khác, trước mắt anh ta chỉ muốn yêu chứ không muốn cưới. Cảm giác tận hưởng lớn nhất của anh ta khi yêu các cô gái là những lạc thú giữa nam và nữ, chỉ có tình dục, không có tình yêu.
“Phiên Phi, đầu đuôi câu chuyện là như vậy. Anh vốn không muốn em phải bận tâm đến chuyện đó, đợi đến khi giải quyết xong anh sẽ đến tìm em.”
“Anh định giải quyết như thế nào?”
“Cô ta đã có thai hơn tám tháng rồi, bây giờ muốn phá cũng không được, chỉ có thể để sinh thôi. Bố mẹ anh cũng rất muốn có cháu bế, nói cô ta sinh ra rồi để họ nuôi. Nếu cô ta không đồng ý, muốn tự nuôi thì cũng được, anh sẽ đưa cho cô ta một ít tiền, chứ kết hôn thì tuyệt đối không.”
“Đã có con rồi mà anh vẫn không định kết hôn à?”
“Anh đã nói rồi, anh sẽ không chịu khuất phục đâu.” Anh ta oai phong lẫm liệt như sẵn sàng tử vì đạo vậy.
Tôi thật sự giận quá hóa cười. “Sở Vân Phi, quả nhiên anh không muốn làm lãng tử quay đầu!”
Mèo không thể không ăn vụng! Tôi cứ khăng khăng nhìn Sở Vân Phi với con mắt khác xưa. Kết quả… kết quả cho thấy thị lực của tôi quá kém, phải đi khám thôi!
Người phục vụ đã mang đồ ăn đến nhưng tôi không muốn ăn chút nào. Ngồi đối diện với một con người bề ngoài ngọc ngà, bên trong xơ mướp này, tôi thật không nuốt nổi.
Tôi cầm túi xách đi thẳng, trước khi đi còn trịnh trọng nói với anh ta một câu: “Xin anh một việc, được không?”
“Việc gì?”
“Sau này đừng bao giờ đến tìm tôi nữa, cũng đừng nói với ai là anh quen biết tôi, càng không nên nói chúng ta đã từng hẹn hò… Tôi… không… đủ… khả năng… chịu mất… như… người đó!”
Tôi về đến nhà thì thấy Chu Nhất Minh đang ở đó. Tôi mặc kệ anh ta, đi thẳng vào trong phòng. Chẳng biết anh ta thích thú cái gì mà theo vào, lén lút hỏi: “Em… và Sở Vân Phi thế nào rồi?”
Nghe cái ngữ điệu ấy là biết ngay anh ta đã phong thanh nghe được điều gì rồi, chắc chắn là Điền Tịnh, cái loa phóng thanh ấy nói rồi. Tôi giận dữ quay đầu lại, nói: “Liên quan gì đến anh?”
Anh ta nheo mắt nhìn sắc mặt tôi. “Có vẻ như trò chơi đã kết thúc rồi, vừa mới ngả bài rồi đúng không? Từ đầu anh trai đã nói rồi, phòng cháy, phòng trộm cắp, phòng lãng tử, em còn không chịu nghe…”
Tôi gào lên. “Đều tại cái mồm quạ thối nhà anh đấy, chuyện đang tốt cũng thành xấu. em muốn xé rách cái miệng của anh ra!”
Tôi vừa nói vừa bổ nhào đến như muốn xé miệng của anh ta thật. Anh ta vội vàng lấy tay ôm đầu, tôi không xé được miệng thì quay sang véo tay. Anh ta đau tới mức nhăn mặt nhăn mũi. “A!... Yên Phiên Phi, sao lại như thế, tại sao em lại đánh anh? Có phải anh bỏ rơi em đâu?”
Không cần phải lý do, đánh nhầm còn hơn bỏ sót. “Giờ em đang điên tiết đây, gặp ai em đánh người ấy, ai bảo anh vào cho em đánh. Đánh chết anh này, đánh chết này, đánh chết này…”