Ta cùng đầu gỗ thành thân đã hơn một năm, ta sống rất vui vẻ thoải mái. Giang Hằng chiều ta yêu ta, Giang gia từ trên xuống dưới đều tôn kính ta, ngay cả Nhị nương cùng Tứ công tử Giang gia cũng đối xử với ta khá khách khí.
Một hôm, ta cùng đầu gỗ rời khỏi giường, đầu gỗ đỡ ta xuống giường. Gần đây, chàng rất thích vẽ lông mày cho ta, tuy chàng tô vẽ không đẹp lắm, thỉnh thoảng chàng vẽ xong ta còn phải tự mình vẽ lại lần nữa, nhưng thú vui chốn khuê phòng này, ta vẫn muốn hưởng thụ.
Hôm nay đầu gỗ cầm lấy bút vẽ mày, đỡ lấy mặt ta vẽ lông mày, lúc vẽ lông mày chàng cực kỳ chuyên chú. Đợi chàng tô vẽ xong, ta mở hộp nữ trang ra, chọn một đôi hoa tai bằng đá thạch anh màu tím, đeo vào xong, đầu gỗ vẫn còn nhìn hộp nữ trang của ta.
Ta nhíu mày nói: "Chàng đang nhìn gì thế?"
Đầu gỗ lấy từ trong hộp nữ trang ra một túi hương, chàng quơ quơ, nói: "Túi hương này thật tinh xảo."
Ta ho khụ khụ, nói: "Đúng nhỉ."
Lần đầu chàng nhìn thấy hộp nữ trang của ta lúc còn ở trong cung cũng nói như vậy, không ngờ lâu như vậy rồi mà chàng vẫn nói thế. Túi hương Như Ý này là Thẩm Khinh Ngôn tặng ta, lúc mang theo hộp nữ trang xuất cung cũng không nghĩ nhiều như vậy, không ngờ Giang Hằng lại nhận ra nó.
"Là... Thẩm Khinh Ngôn tặng nàng?"
Ta sửng sốt, buột miệng nói, "Sao chàng biết?"
Đầu gỗ nói lạnh nhạt: "Ta đoán."
Ta suýt bị sặc, nói: "Nếu chàng không thích, thiếp vứt đi ngay." Dừng một chút, ta lại nói: "Thật ra, đến giờ thiếp không còn nhớ nổi hình dáng Thẩm Khinh Ngôn, đầu gỗ chàng không cần phải để ý đâu."
Túi hương Như Ý là do ai tặng, chuyện này đối với ta không quan trọng chút nào. Quan trọng là, từ lúc nhìn thấy túi hương này, ta chưa từng thấy túi hương nào tinh xảo hơn nó.
Bạn đang đọc truyện: Ai Gia, Có Hỉ tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM). Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
Lúc này đầu gỗ đã bỏ túi hương Như Ý vào hộp nữ trang.
Chàng nhỏ giọng nói: "Nếu nàng thích, thì cứ để lại. Ta cũng không phải là người hẹp hòi."
Thành thân rồi đến một lúc nào đó một người cũng có thể thay đổi, ví như đầu gỗ. Lúc chưa thành thân đầu gỗ không phải là người hẹp hòi, nhưng thành thân xong lại biến thành một đầu gỗ hay ăn dấm chua.
Ngay như chuyện túi hương này, chàng nói chàng không để ý chuyện ta giữ nó lại, kết quả là chàng ăn dấm chua, sau đó lại vì ta nói "Đầu gỗ, chàng thật nhỏ mọn" mà mấy ngày liên tiếp không chạm vào người ta.
Thật ra ta cũng là người hẹp hòi, ta thấy đầu gỗ như thế, ta cũng bắt đầu không nói chuyện với chàng nữa. Đối với chuyện giường chiếu hai người có thể nói là tương kính như tân.
0
Đến đêm ngày thứ tư vẫn như thế, cho đến nửa đêm lúc ta mơ mơ màng màng mở mắt muốn xuống giường uống nước, thì phát hiện đầu gỗ vẫn đang nhìn ta, trong mắt phản chiếu khuôn mặt quen thuộc của ta.
Chàng cúi đầu gọi: "Quán Quán."
Ta thấy đầu gỗ như thế, cũng biết là đã hết giận rồi. Ta bĩu môi, tay véo hai má chàng, "Chỉ vì một cái túi hương Như ý, chàng giận dỗi ta bốn ngày liền."
Tay chàng đặt lên tay ta, năm ngón tay chậm rãi cầm lấy tay của ta, ta bĩu môi nói: "Đến thiếp còn chưa giận dỗi chàng lâu như vậy..."
Hắn nhỏ giọng nói: "Năm ngoái không phải nàng giận ta hết một tháng đó sao?"
Đầu gỗ không nói tới thì thôi, vừa nhắc tới ta đã muốn phát hoả.
Năm ngoái ta khóc hai mắt sưng đỏ lên về đến Giang gia, chuẩn bị làm quả phụ ngồi đốt giấy tang. Không ngờ vừa về đến Giang gia, Giang phủ lại giăng đèn kết hoa. Nhạn Nhi chờ ngay ở cửa lớn nhìn thấy ta, vẻ mặt vui mừng đến phát khóc, vội vội vàng vàng thay áo cưới cho ta.
Ta mờ mịt bái đường một hồi, đến lúc bị tống vào động phòng, ta mới phản ứng lại. Vừa mới nghĩ đến đây đã đưa tay giật khăn voan xuống, thì một bàn tay to lớn đã nắm lấy tay ta.
Sau đó đầu gỗ nói với ta, chiến sự ở biên cương tất cả đều là bịa chuyện. Lúc đó chàng tiến cung gặp thánh thượng muốn đưa ta về nhà, Hoàng đế đã cùng hắn đặt ước định, nếu ta biết đầu gỗ chết rồi mà vẫn còn muốn rời khỏi Hoàng cung, Hoàng đế sẽ thả ta rời đi.
Đầu gỗ là chua chát nói, Thừa Văn là một vị Hoàng đế tốt, hắn không đành lòng với ta, đối với chàng cũng có tình quân thần.
Lúc đấy sau khi biết hết mọi chuyện, trước tiên là vui mừng mà khóc, sau đó lại rầu rĩ không vui. Nói ta không biết thoả mãn cũng được, nói ta cái gì cũng được, ta lo lắng sợ hãi lâu như vậy, kết quả là hai người nam nhân liên hợp lại lừa ta. Trên đường từ Hoàng cung về Giang Nam, ta khóc đến nước mắt làm ướt cả xe ngựa.
Vì vậy, ta giận đầu gỗ hết cả tháng.
Đến giờ mới thôi, mỗi lúc nhớ lại những lời nặng nền với Hoàng đê,s trong lòng ta lại thấy hổ thẹn. Không phải ta không có tình cảm gì với Thừa Văn, nhưng cũng không phải là tình yêu nam nữ mà là tình cảm gia đình, ta thật lòng coi Thường Trữ là tỷ muội, coi Thừa Văn là đệ đệ. Tuy Thừa Văn từng tính kế ta, cũng nháo loạn chuyện chung thân của ta, nhưng ta chưa từng oán trách hắn. Dù sao ngôi cửu ngũ chí tôn, thật sự có nhiều chuyện không biết nên làm thế nào.
Con người sống trên đời, chung quy có rất nhiều lời muốn nói mà nói không nên lời.
Có lẽ ta và Hoàng đế chính là một trong số đó.
Có lẽ thấy sắc mặt ta không tốt, Giang Hằng nắm lấy vai ta, ta hừ hừ hai tiếng, chàng tiến lại gần muốn hôn ta. Ta lại hừ vài tiếng, tránh đi.
Ta lạnh lùng nói: "Mấy ngày trước không phải không muốn chạm đến thiếp sao?"
Đầu gỗ nhận sai rất thoải mái, "Quán Quán, là ta không tốt, nàng đừng tức giận."
Ta chậm rãi nói: "Nhưng mà thiếp vẫn còn đang giận."
Thật ra ta và đầu gỗ sống chung lâu như vậy, bây giờ có thể nói là đầu gỗ hiểu ta khá rõ. Chàng vừa nghe ta nói xong, đã lập tức nằm lên giường chân tay xếp thành hình chữ ‘đại’, "Quán Quán, đến nguôi giận đi."
*Chữ Đại (大)*
Ta lườm chàng, "Làm thế nào cũng được?"
Đầu gỗ nói: "Đúng."
Ta sờ cằm, lấy dưới gối ra một bức xuân cung đồ, mở ra, "Ồ" một tiếng, "Như thế này cũng được?"
Đầu gỗ liếc mắt nhìn bức hoạ, lại nhìn ta, hai má dần dần đỏ lên, "... Đúng."
.
Kết quả là, chiến tranh lạnh giữ ta và đầu gỗ mấy ngày nay đã kết thúc. Lại qua vài ngày nữa, lúc dùng bữa tối, đầu gỗ lại ôm một đống túi hương về nhà, đủ các loại hình dạng, hương vị.
Miệng ta giật giật, "Đầu gỗ, chàng định mở tiệm bán túi hương sao?"
Chàng cố chấp hỏi: "Nàng thích loại nào nhất?"
Ta cẩn thận nhìn ngó, "Ồ, cái nào cũng đẹp."
"Thích cái nào nhất?"
Ta tự hỏi một lúc, đưa tay ra chọn lấy một túi hương, "Cái này."
Đầu gỗ vui vẻ ra mặt, lập tức cầm lấy túi hương trên tay ta bỏ vào hộp nữ trang, sau đó cầm lấy túi hương Như ý ném vào giữa đống túi hương kia, chàng rất hài lòng nói: "Thế thì tốt hơn, tốt hơn nhiều."
Ta dở khóc dở cười. Ghi Chép Của Hoàng Đế
Ngày mùng tám tháng chín năm sáu mươi chín Thanh Hoà
Hôm nay Hoàng tỷ nói cho ta biết, Phụ hoàng gióng trống khua chiêng nghênh đón trưởng nữ còn sống của Tô gia vào cung, phô trương quá thể, Hoàng hậu rất tức giận, Ngọc phi đố kỵ nên đã đánh một thái giám ở nội cung. Hoàng tỷ còn nói trưởng nữ Tô gia này rất có thể sẽ là tân sủng của Phụ hoàng thời gian này, để ta cẩn thận hơn, trong hậu cung này phàm là những phi tử có con nối dõi đều cầu cho ta uống nước cũng bị sặc chết. Có nhiều lúc, ta cũng không hiểu vì sao Phụ hoàng cứ nhét hết nữ nhân này đến nữ nhân khác vào Hoàng cung, người càng nhiều, Hoàng cung này lại càng ầm ỹ, ta thật hy vọng ngày mai tất cả phi tần uống nước đều bị sặc chết.
Ngày mười lăm tháng chín năm sáu mươi chín Thanh Hoà
Hôm nay Tư Mã Thái phó bắt ta chép lại mười lần “Luận ngữ”, sau đó còn hỏi hôm nay đã học được những gì. Ta đáp người là quân vương, phải có hoài bão rộng lớn, phải biết dùng người trị quốc. Tư Mã Thái phó khen ta có thiên phú, cho kết thúc buổi học sớm. Trên đường đi qua mai viên, ta nghe thấy mấy cung nữ đi sau lưng nhỏ giọng nói chuyện với nhau, về Tô cô nương. Ta nhớ tới vị trưởng nữ Tô gia kia, nghe Hoàng tỷ nói Phụ hoàng tạm thời không có ý nghĩ sủng hạnh nàng ta, cho nên đã an trí cho nàng ta cung điện vắng vẻ nhất. Ta thấy hiếu kỳ nên một mình chạy vào mai viên, nhưng mà sau khi ta thấy nàng, có chút thất vọng, vẻ ngoài bình thường, còn chẳng bằng một nửa vẻ đẹp của Hoàng tỷ.
Ngày mùng một tháng mười năm sáu mươi chín Thanh Hoà
Phụ hoàng để ta đi đi lại lại giữa đám hậu phi trong cung, nói là để ta chọn lựa một người ta thích nhất làm mẫu thân. Thân mẫu (mẹ ruột)của ta lúc sinh hạ ta đã mất rồi, ta chưa bao giờ được gặp bà. Nhưng nghe cung nữ nói, Phụ hoàng rất sủng ái thân mẫu ta, chỉ có điều... Không ai muốn nói cho ta biết đằng sau câu chỉ có điều là gì, chỉ có Hoàng tỷ vụng trộm nói cho ta biết, nói là thân mẫu của chính ta bị Hoàng hậu hại chết, Hoàng hậu không sinh được hài tử, cho nên ghi hận mẫu thân vì sinh được một nam một nữ. Ta hỏi Hoàng tỷ tại sao Phụ hoàng không trừng trị Hoàng hậu. Hoàng tỷ oán hận nói, thế lực nhà mẹ đẻ Hoàng hậu quá lớn, dù sao một ngày nào đó, Hoàng hậu sẽ bị Phụ hoàng giết chết. Ta tin lời Hoàng tỷ, từ lúc ta sinh ra đến nay, chỉ có Hoàng tỷ hiểu ta nhất.
Ta theo sự phân phó của Phụ hoàng đi đi lại lại khắp nơi, từ cung điện của Hoàng hậu cho tới những phi tần có phẩm giai thấp nhất, lúc các nàng nhìn thấy ta thì vẻ mặt càng tươi cười sáng lạn, nhưng ta biết các nàng đều không thích ta. Phụ hoàng hỏi ta đã chọn được ai chưa, ta nhớ lại ngày đó nhìn thấy trưởng nữ Tô gia ở Mai viên, ta thốt ra, nói ta thích ở với Tô tỷ tỷ ở Vân Lan các. Thoạt nhìn Phụ hoàng dường như rất không vui, ta suy nghĩ rất lâu, nhưng nghĩ mãi cũng chẳng hiểu vì sao.
Ngày mùng hai tháng mười năm sáu mươi chín Thanh Hoà
Phụ hoàng hạ chỉ, từ hôm nay trở đi, cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của ta sẽ do Tô Cán chăm sóc. Tô Cán được đưa đến Đông cung, nàng ở lại Thiên các trong Đông cung. Lúc nàng nhìn thấy ta, cất giọng nói, thái tử điện hạ mạnh khỏe. Giọng nói nghe rất dịu dàng, rất là êm tai.
Ngày mười tám tháng mười năm sáu mươi chín Thanh Hoà
Hôm nay lúc ngủ trưa, Tô tỷ tỷ đến đắp lại chăn cho ta, còn sờ đầu ta. Thật ra ta đang giả bộ ngủ, nhưng mà ta nàng thật ấm áp, sờ tới sờ lui rất thoải mái. Ta cứ như là bị nghiện vậy, nàng không sờ trán ta, ta sẽ không ngủ được.
Ngày hai mươi tháng mười một năm sáu mươi chín Thanh Hoà
Hôm kia ta bị nhiễm phong hàn (cảm lạnh),nửa đêm còn bị sốt cao, Tô tỷ tỷ cả đêm không hề nhắm mắt, chăm sóc cho ta bận tới bận lui, Hoàng tỷ cũng lo lắng đến mức hai mắt đỏ lên. Thái y mãi vẫn chưa đến, mà ta lại biết nguyên nhân. Phụ hoàng cùng một số phi tần xuống Giang Nam, lúc này trong hậu cung người có thể quyết định chỉ có Hoàng hậu. Nhưng mà Hoàng hậu muốn ta chết, cho nên Thái y chắc chắn sẽ không đến. Hoàng tỷ lúc sau mới nói cho ta biết, sở dĩ ta có thể hạ sốt, là vì Tô tỷ tỷ không để ý đến Hoàng hậu, quỳ rất lâu trước cửa Thái y viện mới làm cảm động một vị thái y, mạo hiểm đến xem mạch viết đơn thuốc cho ta. Ta nghĩ, Tô tỷ tỷ tốt với ta như vậy, đời này ta nhất định phải xử với nàng thật tốt thật tốt.
Ngày mùng một tháng giêng năm bảy mươi Thanh Hoà
Mùng một tết năm nay, Tô tỷ tỷ hình như không vui lắm. Hoàng tỷ nói cho ta biết nàng ấy đang nhớ người nhà, ta cầm chặt tay Tô tỷ tỷ, nói cho nàng biết, từ nay về sau ta chính là người nhà của nàng. Tô tỷ tỷ xoa xoa đầu ta, nở nụ cười. Ta bỗng nhiên