Cứ theo tính tình đầu gỗ, nếu bắt ép hắn uống xuân dược, chỉ sợ hắn cũng sẽ không hành động. Ta vắt óc suy nghĩ, đến nửa đêm vẫn còn đang trầm tư suy nghĩ, cuối cùng ta nhịn không được đánh thức Ninh Hằng.
"Đầu gỗ, chàng ngủ chưa?"
Qua một lúc lâu, ta nghe thấy giọng nói Ninh Hằng vang lên, "Quán Quán, làm sao vậy?"
Ta nhăn nhăn nhó nhó nói: "Nếu có một ngày chàng bị người khác dạ xuân dược, vậy chàng sẽ làm gì?"
Ninh Hằng gần như là không chút do dự nói: "Tắm nước lạnh?"
Ta lại nói: "Nếu... là loại xuân dược không tìm người để giải quyết sẽ chảy máu thất khiếu(gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng) mà chết?"
Trong bóng đêm, ta nghe thấy tiếng cười của Ninh Hằng: "Quán Quán, không có loại xuân dược này đâu, chỉ có người ý chí không cao thôi, không có loại xuân dược nhất định phải tìm người để giải quyết." Ngừng một lát, Ninh Hằng lại nói: "Quán Quán không ngủ được?"
"Ừ, đêm nay hơi lạnh." Ta sụt sịt mũi, lại nói: "Phòng này hình như thoáng gió."
Ninh Hằng khẽ nói: "Ta nghe đại phu nói... Thân thể trong mấy ngày đó thường dễ bị cảm lạnh, ta đi bảo tiểu nhị ôm chăn bông đến."
Ta sửng sốt mãi mới phản ứng được nhận ra mấy ngày đó Ninh Hằng nói chính là mấy ngày ta có quỳ thuỷ (hành kinh), lúc này ta chợt cảm thấy Ninh Hằng đã thay đổi rất nhiều, trước kia ngay cả quỳ thủy là gì Ninh Hằng còn chẳng biết, giờ lại nói ra miệng thoải mái như thế. Ta vẫn đang cảm khái, thì nghe thấy tiếng Ninh Hằng xuống giường, ta vội vàng ngồi dậy nói: "Đầu gỗ, đừng đi ra ngoài."
Ta chỉ thuận miệng nói ra thế, mà thật ra cũng chẳng thấy lạnh lắm. Hơn nữa, âm mưu của ta cũng không phải như thế. Ta lại nói: "Ngủ đắp hai chăn bông nặng lắm..." Ta khụ khụ, "Thật ra hai người ngủ cùng nhau ấm áp hơn."
Ninh Hằng không nói gì.
Trong lòng ta có chút quẫn bách, chung quy cảm thấy hôm nay mình cứ như kỹ nữ ép người lương thiện vậy. Thật ra ngẫm lại mình đúng là sống không dễ dàng gì, đầu gỗ lúc nào cũng cố chấp đến kỳ lạ, chẳng biết đến lúc nào hắn mới hết cố chấp đây.
Ta vừa định nói "Mà thôi", thì Ninh Hằng lại bước đến giường, thật cẩn thận nằm xuống bên cạnh ta. Trong lòng ta vui vẻ, cho rằng đầu gỗ đã nghĩ thông suốt rồi, ba chân bốn cẳng ôm chặt lấy Ninh Hằng.
Thân thể Ninh Hằng cực kỳ ấm áp, so với đắp mười chăn bông còn ấm hơn.
Ta thỏa mãn nói: "Đầu gỗ, sau này ta đều ôm chàng ngủ như vậy."
Ninh Hằng đáp "Được" .
Hả? Chẳng lẽ quả thật đã thông suốt rồi? Ta thử nói: "Qua mấy ngày nữa đến ngày đẹp, chúng ta thành thân đi."
"... Quán Quán." Giọng nói Ninh Hằng có vài phần bất đắc dĩ.
Ta cũng thấy chán nản, đầu gỗ này xem ra vẫn chưa thông suốt hoàn toàn. Ta hắt xì một cái, ôm chặt Ninh Hằng, nghĩ thầm xuân dược vẫn phải dùng, nhưng mà tốt nhất là dùng trên người ta.
.
Hôm sau ta chọn thời điểm thích hợp sai Ninh Hằng ra ngoài. Sau đó, ta lén lút đi tìm Liên Dận. Liên Dận tên này, xem tướng mạo hắn cùng lời nói, hành động, ta khẳng định chắc chắn Liên Dận tuyệt đối là cao thủ ‘vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân’, cho nên xuân dược chắc cũng dùng không ít
0
Quả nhiên, sau khi ta nói rõ ý đồ, hai mắt Liên Dận sáng hẳn lên, vỗ vỗ ngực, nói: "Tỷ tỷ đúng là không tìm nhầm người, tỷ cần bao nhiêu, đệ lập tức tìm về cho tỷ."
Ta tò mò nói: "Đệ đi đâu tìm?"
Liên Dận giả bộ cao thâm khó lường nói: "Dược bán trong những tiệm thuốc bình thường thì công hiệu không cao, nếu muốn tìm xuân dược dục tiên dục tử (phiên phiến là sướng như thần tiên, sướng đến chết), thì phải đến lầu xanh mua của các cô nương ở đó. Vừa hay đệ muốn đi lầu xanh, thuận tiện mang ít về cho tỷ."
Ta híp mắt, nghĩ thầm Liên Dận này đúng là hoa hoa công tử, trước đó không lâu còn gọi Nhạn Nhi là nương tử, bây giờ lại muốn đi lầu xanh tìm thú vui. Ta nhớ tới con trai thứ ba của Giang gia, nếu ta thực sự gả cho một người như vậy, không bằng đập đầu vào tường luôn.
"Tỷ tỷ, tỷ đừng có hiểu lầm. Đệ toàn tâm toàn ý với Nhạn Nhi nương tử, đệ đến lầu xanh là để nghe ngóng tin tức. Tỷ tỷ cũng biết đấy, lầu xanh là nơi tin tức linh thông nhất." Liên Dận sờ sờ cằm, "Nếu tỷ tỷ không tin lời ta nói, vậy thì cùng ta đi luôn."
Ta hỏi: "Đi bao lâu?"
Liên Dận trầm ngâm một lát, "Không lâu đâu, nhiều nhất là nửa canh giờ."
Ta nghĩ thầm Ninh Hằng chắc phải một canh giờ nữa mới về đến đây, ta đến lầu xanh rồi quay về cũng chưa đến một canh giờ, Ninh Hằng nhất định không phát hiện gì. Mà thuận tiện đi mở rộng tầm mắt rồi hỏi cách dùng xuân dược, cũng là một chuyện tốt. Ta lập tức thay nam trang, đi cùng Liên Dận đến lầu xanh.
Đến lầu xanh, tú bà phe phẩy quạt tròn lắc eo nhỏ chạy ra đón, "Ôi, hôm nay ngọn gió nào thổi thế này? Lại thổi cả Tống công tử đến đây. Tống công tử đến một lần cũng đủ làm vẻ vang cả Tuý hoa lâu ta à nha, Tống công tử lần này lại đến tìm Gia Lục Châu nhà ta sao?"
Ta nghe tú bà vừa mở miệng đã gọi Tống công tử, có chút ngạc nhiên. Nhưng mà nghĩ một lát là ra, lăn lộn trên giang hồ tất nhiên là phải dùng tên giả. Liên Dận này vừa nhìn đã biết là người lão luyện trên giang hồ, chắc là dùng tên giả vô số lần.
Liên Dận đưa cho tú bà một thỏi bạc, cười nói: "Thôi dì đúng là hiểu ý ta."
Sau đó, Liên Dận rất thuộc đường tự mình đi vào một gian phòng bên trong, ta cùng Liên Dận ngồi một lúc lâu, rồi nghe thấy tiếng đinh đinh đang đang của ngọc bội, ngay sau đó một mỹ nhân mặc áo xanh lục tay cầm khăn lụa dáng người thướt tha thản nhiên bước vào, hành lễ với Liên Dận.
"Tống công tử đã lâu rồi không tới, thiếp thật sự là rất rất nhớ."
Trong đầu ta âm thầm khỉnh bỉ Liên Dận một lượt, Liên Dận ho khụ khụ mấy tiếng, nói: "Lục Châu, lần này ta tới là muốn hỏi nàng mấy chuyện."
Lục Châu ai oán nhìn Liên Dận, "Tống công tử mỗi lần quay về đều hỏi ta công việc, tại sao không nghe thiếp hát một khúc? Thiếp gần đây đã vì Tống công tử mà học một khúc mới..." Bỗng dưng, Lục Châu dừng lại, ánh mắt nàng ta chuyển sang người ta, nàng nhìn ta từ trên xuống dưới đánh giá một lúc lâu, đôi mắt đẹp rưng rưng, "Tống... Tống công tử đã tìm được nương tử về, lần này tới cáo biệt thiếp sao?"
Ta mờ mịt chẳng hiểu gì cả, nghe thấy Lục Châu kia nói với ta: "Giang tiểu thư, ta đã thề với trời, Tống công tử mỗi lần đến chỗ ta đều rất quy củ, nhiều nhất chỉ uống chút rượu, từ trước đến giờ chưa từng qua đêm ở lầu xanh..."
Ta khẽ giật mình.
"Nàng ấy không phải." Liên Dận buông chén trà, từ trong vạt áo lấy ra một thứ, nói: "Lục Châu nàng nhìn đi, cái này có phải Liễu Diệp đao của Xuân Phong lâu nàng không?"
Vẻ mặt Lục Châu biến đổi, mới vừa rồi là mỹ nhân nũng nịu, vẻ mặt lập tức thêm vài phần nghiêm túc, nàng sờ chuôi đao, ngón tay thon dài chuyển động lên xuống, nàng ấy đột nhiên nói: "Không phải. Liễu Diệp đao của Xuân Phong lâu chúng ta là độc nhất vô nhị, có ẩn dấu huyền cơ, người bình thường tuyệt đối không thể nhái được. Tống công tử, người lấy đao giả này ở đâu?"
Ta nghe xong, sững sờ nói: "Cô là sát thủ Xuân Phong lâu?"
Lục Châu hất cằm lên, "Đúng vậy."
Ta vừa định nói sao là sát thủ lại làm nữ nhân phong trần, Lục Châu lại híp mắt, nói: "Biết nhiều bí mật, sẽ không sống lâu." Ta kéo miệng cười, nuốt luôn lời muốn nói vào bụng.
Liên Dận nói: "Gần đây có người giả mạo Xuân Phong lâu các ngươi, lại còn hạ sát thủ với nương tử nhà ta."
Lục Châu cười nhạo nói: "Tống công tử miệng chỉ có nương tử, chẳng lẽ bị Tống bá phụ ép?"
Liên Dận thở dài: "Gia phụ liên tục ra lệnh, nếu ta không tìm được nương tử đem về, ta cũng không cần quay về Tống gia nữa."
Lục châu lại nhìn Liễu Diệp đao trong tay, nàng nói: "Cho ta hai ngày, ta tra ra sẽ lập tức nói cho ngươi biết." Liên Dận đáp "Đa tạ", Lục Châu cất Liễu Diệp đao đi, lại nũng nịu nói: "Tống công tử, chàng muốn nghe ta hát không?"
Liên Dận liếc nhìn ta, nói: "Tỷ tỷ của nương tử ta có việc tìm nàng..."
Đôi mắt đẹp của Lục Châu dời đi, ta khụ khụ, nói: "Lục Châu cô nương, ta muốn nhờ cô mua ít... xuân dược." Liên Dận cũng nói: "Xuân dược có dược hiệu mạnh một chút."
Lục Châu lại nhíu mày nói: "Giang gia không phải chỉ có một vị tiểu thư sao? Từ lúc nào thì..."
Liên Dận nói: "Kết nghĩa."
Lục Châu hiểu ra, đôi mắt đẹp lại nhìn ta, sau đó cười nhẹ nói: "Cô nương xưng hô thế nào?"
"Ta họ tô."
"Tô cô nương, mời đi theo ta. Người đã là bằng hữu của Tống công tử, ta cũng ưu ái hơn một chút." Lục Châu phất tay khăn, vừa lắc lắc eo thon nhỏ vừa dẫn ta đến gian phòng bên trong, trên bàn gỗ màu đỏ sậm bày ra các loại bình sứ, "Tô cô nương tùy ý chọn đi."
Ta thấy ngượng ngùng nói: "Có loại nào nhất định phải cần người làm giải dược?"
Lục Châu trầm ngâm một lát, ngón tay ngọc thon dài chỉ tới, "Loại này."
Ta nói: "Cách dùng?"
Lục Châu nói: "Dùng để ăn, có thể pha vào nước, có thể bỏ vào trong cơm canh, cũng có thể trực tiếp ăn vào."
Ta cầm lên, hỏi: "Lục Châu cô nương lấy bao nhiêu bạc?"
Lục Châu tới gần, thản nhiên cười nói: "Vừa rồi ta chỉ nói giỡn thôi, Tô cô nương đã là bằng hữu của Tống công tử, ta sao dám thu bạc của cô nương?"
Ta lấy ra một thỏi bạc từ trong túi tiền đặt lên bàn, "Ta không quen hắn, Lục Châu cô nương không cần phải bán chữ tình cho ta." Dừng lại một chút, ta híp mắt hỏi: "Giang Nam có mấy Tống gia?"
Lục Châu nhìn ta, duỗi ra một ngón tay ngọc.
Ta đáp "Đa tạ", cất bình sứ rồi xoay người rời đi. Vừa ra đến ngoài, Liên Dận cười tủm tỉm hỏi: "Tỷ tỷ đã mua được chưa?"
Ta mặt cười như trong lòng không cười nói: "Mua được rồi, chúng ta quay về đi."
Vừa ra khỏi thanh lâu, Liên Dận rất ân cần che dù (che ô) cho ta, "Tỷ tỷ thân kiều thịt quý, ánh mặt trời sẽ làm hỏng làn da của tỷ tỷ..." Ta run run, mặt không có biểu tình gì nhìn hắn, "Tống công tử, người quang minh chính đại sẽ không nói tiếng lóng, ngươi rốt cuộc là có mưu đồ gì?"
Thân phận của Liên Dận không phải là ta chưa từng nghi ngờ, hắn chắc chắn sẽ không có lý do gì mà đi theo chúng ta, hắn nhất định có mưu đồ. Lúc trước ta đã suy nghĩ rất lâu, nhưng qua mấy ngày quan sát, ta đã kết luận Liên Dận và Nhạn Nhi lúc trước đã quen nhau. Nhưng ta tuyệt đối không ngờ, Nhạn Nhi lại là tiểu thư Giang gia, mà quan hệ giữa bọn họ đúng là như hắn nói.
Hôm nay Liên Dận đưa ta đến thanh lâu đoán chừng cũng có mưu đồ, chỉ có điều là gì thì ta không biết.
Liên Dận cười tủm tỉm nói: "Tỷ tỷ đúng là người thông minh. Thật không dám đấu diếm, đệ họ Tống, tên hai chữ Liên Dận, chính là nhân sĩ Giang Nam, mấy năm trước gia phụ đã tìm cho đệ một hôn sự môn đăng hộ đối, không ngờ sau đó tân nương tử lại bỏ trốn. Tân nương tử này bản lĩnh cũng lớn, mặc cho ta lên trời xuống đất vẫn không thể tìm được tung tích của nàng. Ta tạm thời đành để tân nương tử đi như thế, đợi nàng ấy chơi chán trở về nhà lúc đó sẽ đến cửa đón về. Mấy tháng trước, ta chợt nhận được tin tức tân nương tử, đồng thời cũng biết có người muốn mua tính mạng tân nương tử. Ta đành phải đi ngàn dặm truy thê, bảo vệ nàng chu toàn. Nói đến đây, tỷ tỷ chắc cũng rõ tân nương tử của đệ chính là Nhạn Nhi."
Ta lạnh nhạt nói: "Ngươi nói tình cảm rất sâu sắc, chỉ có điều ngay từ đầu lúc nhìn thấy ta lại ngộ nhận là Nhạn Nhi, tân nương tử cũng có thể nhận lầm, Tống công tử thật có bản lĩnh."