n sẽ mở miệng, Ninh Hằng thích ta, nhưng sai ở chỗ hắn trung với Hoàng đế.
"Ta Tô Cán rất dễ thích một người, cũng dễ quên một người, cũng may thời gian ta thích ngươi không lâu, để quên ngươi có lẽ cũng không lâu. Từ giờ về sau ngươi tiếp tục làm trung thần, ta tiếp tục làm Thái hậu, từ nay về sau chúng ta hai người hai đường." Ta rút xuống trẫm gỗ Ninh Hằng tặng ta đang cài trên búi tóc, ta dùng sức ném đi, phù một tiếng, trên mặt hồ từng vòng sóng rung động lan dần.
Cũng được cũng được thôi, vì Ninh Hằng cứu ta ở hồ Hàm Quang mà động tâm, cũng nhân tiện trâm gỗ hắn tặng chìm xuống đáy hồ mà chết tâm (hết hy vọng), mọi thứ nhân quả tuần hoàn, có lẽ đây là nhân quả của ta và Ninh Hằng.
Sau đó, ta không nhìn qua Ninh Hằng, mà ngẩng cao đầu rời khỏi hồ Hàm Quang.
Nhạn Nhi đỡ ta, lo lắng nói: "Thái hậu, người làm sao vậy?"
Ta lắc đầu, "Không sao."
Nhạn Nhi ấp úng hỏi: "... Có phải đầu gỗ tướng quân chọc người tức giận?"
Ta lập tức nhíu mày, quát: "Sau này trước mặt ai gia đừng có nhắc tới Ninh Hằng."
Nhạn Nhi lại nói: "Thái hậu..."
Ta không kiên nhẫn hỏi: "Sao nữa?"
Nhạn Nhi nuốt nước miếng, nói: "Người làm rớt mất một bên bạch ngọc truỵ."
Ta sờ lên vành tai, đúng là rớt mất một bên. Bạch ngọc truỵ kia là đồ trong hộp trang sức, là một trong những bảo vật của ta, mà ta lại không muốn trở lại nhìn Ninh Hằng, nên nói: "Nhạn Nhi, ngươi đi dọc đường trở lại tìm, có lẽ là rơi ở gần hồ Hàm Quang."
Nhạn Nhi đáp lời, rồi xoay người đi tìm. Ta sờ ngực, trái tim cực kỳ khó chịu, ta cũng chẳng còn tâm trạng đi du ngoạn nữa nên trở lại Phúc cung. Không ngờ vừa mới tiến vào đã nhìn thấy Hoàng đế cầm một quyển sách, bộ dáng nhàn nhã, trên bàn bày trà cùng bánh ngọt, dưới chân có lò sưởi ấm áp.
Ta oán thầm, là ai nói Hoàng đế hôm nay cả ngày đều phải phê duyệt tấu chương? Tấu chương này sao phê đến tận Phúc cung của ta thế này?
Ta đành phải bước tiếp, các cung nữ xung quanh đều hành lễ, ta miễn lễ cho các nàng xong, Hoàng đế mới nâng mắt nhìn ta, trong mắt có ý cười, hắn nói: "Quán Quán."
Ta lập tức rùng mình, trong đầu có chút khủng hoảng. Đây là lần đầu tiên Hoàng đế gọi tên hồi nhỏ của ta trước mặt người ngoài, ta cười gượng một tiếng, trước tiên cho cung nữ xung quanh lui xuống, rồi mới run run nói "Thừa Văn" .
Hoàng đế buông sách, đi tới trước mặt ta, hắn hỏi: "Quán Quán nhiễm phong hàn đã đỡ chưa?"
Ta nhẹ nhàng khụ khụ, thản nhiên bước cách xa Hoàng đế một chút, "Đỡ nhiều rồi."
Hoàng đế híp mắt, "Quán Quán vừa rồi đi đâu vậy?"
Ta nói: "Ở trong phòng nằm lâu quá nên muốn ra ngoài đi dạo."
"Một mình Quán Quán? Sao không để cung nữ đưa nàng đi?"
Ta bước vòng qua Hoàng đế, ngồi xuống cạnh bàn, rót một chén trà sau khi nhấp một ngụm, mới nói: "Cung nữ thỉnh thoảng cũng huyên náo, hơn nữa ta cũng muốn đi một mình, Ngụy Thái y cũng nói đi lại một chút tốt hơn."
Cuối cùng Hoàng đế cũng không lằng nhằng vấn đề này nữa, hắn cười tủm tỉm tới gần ta, cũng chẳng biết từ lúc nào trong tay đã cầm một hộp gấm tinh xảo, hắn đưa cho ta, "Quán Quán, nàng xem đi."
Ta áp chế sự nghi hoặc, mở ra, trong hộp gấm là một cây trâm ngọc bích màu xanh biếc.
Hoàng đế lại nói: "Trâm ngọc này tên là Nhật nguyệt thăng hằng vạn thọ trâm, mong Quán Quán có thể giống như trâm này, vạn thọ vô cương (sống lâu trăm tuổi)."
Nếu trước kia Hoàng đế chỉ lờ mờ tỏ ra là hắn thích ta, thì lúc này lại thể hiện rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn nữa, vạn thọ vô cương chỉ có Hoàng đế, mà giờ Hoàng đế muốn ta cùng hắn vạn thọ vô cương...
Tay của ta run lên, hộp gấm trong tay nặng như Thái Sơn, ép tới làm ta không thể thở nổi.
Hoàng đế đã cầm lấy trâm ngọc bích trong hộp gấm, cài vào búi tóc ta, hắn nhìn khá hài lòng, lại nói: "Quán Quán, so với trâm gỗ, nàng cài trâm ngọc càng đẹp hơn, sau này đừng cài trâm gỗ nữa."
Nói xong, ánh mắt Hoàng đế dừng lại trên búi tóc ta hồi lâu, rồi sau đó mới "A" một tiếng, nói: "Cũng muộn rồi, ta phải trở về phê duyệt tấu chương."
Không lâu sau khi Hoàng đế rời đi, Nhạn Nhi vội vã chạy vào, nàng thở không ra hơi nói nhanh: "Thái hậu không tốt rồi! Thái hậu không tốt rồi! Đầu gỗ tướng quân nhảy xuống hồ!"