cúi đầu buông mắt nói: "Đêm qua tiểu nhân nhìn vào gương này, trong gương xuất hiện một nữ nhân mặc quần áo Đại Thực quốc, trong đầu tiểu nhân nóng lên, bất tri bất giác đã nói ra việc đái dầm năm ngoái."
Thái giám này nhìn qua cũng hơn ba mươi tuổi, không ngờ vẫn còn bị đái dầm, bí mật này cũng coi như là không muốn người khác biết được. Nhìn thái giám này cúi đầu rất thấp mặt cũng đỏ bừng, ta khụ khụ cố gắng nhịn cười.
Lúc này một thái giám lại đứng lên, vẻ mặt quẫn bách: "Tiểu nhân giờ Tý bốn khắc đêm trước nhìn vào gương này, cũng lờ mờ nhìn thấy một nữ nhân mặc quần áo Đại Thực quốc, rồi sau đó cũng cảm thấy đầu nóng lên, bất tri bất giác nói ra chuyện tiểu nhân từng chuồn ra khỏi cung."
Ngay sau đó những cung nữ còn lại cũng thay phiên nói những chuyện lạ xảy ra khi nhìn vào gương, chớp mắt đã tới giờ Tý ba khắc, còn một khắc nữa là đến giờ Tý bốn khắc.
Hoàng đế cho toàn bộ cung nữ thái giám lui ra ngoài, cung điện to rộng như vậy lập tức chỉ còn lại ta và Hoàng đế.
Ta nuốt nước miếng, nói: "Gương này thật là kỳ lạ."
Ta đứng thẳng lưng, không chút do dự nói: "Ta làm người quang minh chính đại, không có bí mật gì đáng nói hết."
"Vậy thì ta thử."
Ta lại nói: "Không được."
Hoàng đế nhíu mày, "Hả? Sao lại nói thế?"
Haizzz, bí mật của Hoàng đế có thể để người khác nghe sao? Nếu ta biết được bí mật Hoàng đế không muốn cho người khác biết, có lẽ ta cũng không để bước ra khỏi cung điện này. Ta nhanh chóng nghĩ ngợi, ngoại trừ việc mưu phản, ta dường như chẳng còn bí mật gì, có lẽ bí mật này Hoàng đế cũng biết rồi.
Mà ta từ trước đến giờ không tin chuyện ma quỷ, vừa rồi những lời cung nữ thái giám nói ta tuyệt đối không tin, có lẽ những việc này là tạo đường lui cho ta.
Ta khẽ cắn môi, nói: "Bí mật của Thừa Văn ta đã biết, vẫn nên để ta thử đi."
Hoàng đế nhíu mày, hắn không nhanh không chậm nói: "Quán Quán biết bí mật gì của ta?"
Ta nói: "Thừa Văn quên rồi sao? Ngươi cũng từng đi tiểu ra giường, mà lại còn ôm chăn gối lén lút nhét xuống dưới giường ta nữa."
Ta tính toán lúc sắp đến giờ Tý bốn khắc, bước chậm đến trước gương, Hoàng đế đứng bên cạnh hứng thú nhìn ta. Ta chột dạ, đành phải quay mặt nhìn chằm chằm gương, nhìn trâm Phượng cài trên đầu, từng sợi lông mi, lại nhìn tơ máu trong mắt ta.
Ta nín thở tập trung, cực kỳ mong chờ trong gương xuất hiện nữ nhân mỹ lệ mặc quần áo Đại Thực quốc như lời cung nữ nói, nhưng mà ta nhìn rồi lại nhìn, gương cũng bị ta nhìn đến sắp thủng, từ đầu đến cuối chỉ nhìn thấy mỗi mình ta.
Ta lén lút liếc nhìn Hoàng đế, Hoàng đế mắt đầy hàm ý nhìn ta cười.
Ta cuối cùng cũng hiểu.
Cái gì mà Đại Thực quốc cái gì mà giờ Tý bốn khắc cái gì mà bí mật không muốn người khác biết tất cả đều là giả, Hoàng đế đúng là muốn mượn chuyện gương để nói đến bí mật của ta, mà bí mật này Hoàng đế đã biết, hắn chỉ không nói ra mà thôi.
Hiện giờ hắn đang chờ ta mở miệng!
Ta buông mắt, chuẩn bị tinh thần, nhẹ giọng nói: "Trong nội tâm ta đúng là có một bí mật, cách đây vài năm Thẩm Khinh Ngôn cùng Bình Trữ hoàng thúc tới tìm tới ta, ước hẹn cùng ta... mưu phản. Tình cảnh lúc đó, ta không có lựa chọn nào khác chỉ có thể đáp ứng, nhưng chỉ giới hạn ở bên ngoài. Thực tế, trong lòng ta vẫn hướng về phía Thừa Văn, Thừa Văn là một tay dưỡng lớn, ta cùng với Thừa Văn cả Thường Trữ nữa đã sống với nhau từ nhỏ, ta tất nhiên là không muốn người khác hại Đại Vinh, phản Thừa Văn. Những năm gần đây, mỗi lần ta gặp Thừa Văn đều muốn nói rõ chân tướng với ngươi, nhưng bất đắc dĩ không xác định được bên người có người của Thẩm Khinh Ngôn hay Bình Trữ hoàng thúc hay không, cho nên đành phải chôn vùi dưới đáy lòng, đợi đến lúc bọn họ thả lỏng ta thì sẽ nói rõ với ngươi."
Nói xong, lòng ta nhộn nhạo, chẳng biết nói một hồi này có qua cửa được không. Ta nâng mắt nhìn Hoàng đế, Hoàng đế vẻ mặt bình tĩnh nhìn ta, trên mặt không có biểu lộ gì hết.
Cũng không biết qua bao lâu, hắn mới nói với ta: "Không ngờ... trong lòng Quán Quán lại ẩn dấu bí mật như vậy."
Nhìn bộ dáng này của Hoàng đế, ta thật sự cam bái hạ phong (bái phục), trong Hoàng cung này, diễn kịch giỏi nhất đúng là Hoàng đế, có thể nói được những lời đó tự nhiên đến vậy.
Ta cố gắng nhích gần đến Hoàng đế, vẻ mặt giả bộ chân thành tha thiết nói: "Thừa Văn, ngươi tin ta sao?"
"Quán Quán thật sự không thích Thẩm khanh?"
Ta không cần nghĩ ngợi gật đầu, "Không thích."
Hoàng đế sắc mặt ngưng trọng, hắn nói: "Nói như vậy, Quán Quán là mật thám của bọn họ rồi."
Ta khẽ cắn môi, gật đầu mạnh.
"Đúng vậy."
Hoàng đế bỗng nhiên giương môi cười, trong mắt tràn đầy ý cười, thấy ta sửng sốt rồi lại sững sờ, hắn đi đến phía sau ta, vươn đầu nhìn chằm chằm ta trong gương, sau đó nhẹ giọng nói: "Quán Quán, ta tin nàng."
Dừng lại, hắn lại nói: "Quán Quán tốt với ta như vậy, sao có thể mưu phản được chứ?"
Lời này ta nghe thấy không được tự nhiên, ta thật sự đã từng có ý mưu phản, nhưng đã là quá khứ rồi. Không thể không nói, ta Tô Cán công bằng mà nói chính là tiểu nhân gió chiều nào theo chiều ấy, Hoàng đế đã tra ra chuyện Thẩm Khinh Ngôn mưu phản, hắn chắc chắn đã có biện pháp giải quyết.
Mà Thẩm Khinh Ngôn đối với ta, mặc kệ là tình ý hay không, chung quy cũng chỉ là giả dối. Như mấy ngày trước, ở bên ngoài Tần lâu sở quán gặp hắn, hắn không cải trang mà quang minh chính đại đi vào, sợ người khác không biết hắn là Thẩm Tướng chắc.
Thẩm Khinh Ngôn chắc chắn sẽ không làm mấy hành động huỷ thanh danh thế này, nếu hắn thật sự làm, thì chắc chắn là có mục đích. Ta xuất cung cùng An Bình không phải lén lút đi, Hoàng đế biết được, chắc chắn Thẩm Khinh Ngôn cũng biết. Hơn nữa vài ngày trước ta còn thân mật với Ninh Hằng...
Ngay lúc ở Tần lâu sở quán đúng là ta đã bị mê hoặc, nhưng mà sau khi trở về ngủ một đêm, hôm sau tỉnh lại, rất nhiều chuyện đã hiểu thông ra.
Thẩm Khinh Ngôn, là nam nhân nho nhã mà ta ái mộ ngưỡng mộ nhất, nhưng đã là chuyện quá khứ.
Hoàng đế đột nhiên gần sát ta, ta nâng mắt nhìn lên, lúc này thế đứng của ta với Hoàng đế giống hệt như hắn ôm ta từ sau lưng vậy.
Ta trong lòng run lên.
Ánh mắt Hoàng đế nhìn chằm chằm vào gương, hắn nhẹ giọng nói: "Quán Quán, ta cũng nhìn thấy nữ nhân Đại Thực quốc trong gương..." Ta nội tâm căng thẳng, không biết Hoàng đế muốn chơi trò gì nữa đây, "Quán Quán, ta xin lỗi nàng, ta lo lắng nàng sẽ vĩnh viễn thích Thẩm khanh, nên mới để Ninh khanh giả bộ tiếp cận nàng, giả bộ nhất kiến chung tình với nàng..."
Ta giật mình.
Hoàng đế bỗng dưng đưa tay ôm lấy eo ta, hắn cúi đầu thì thào bên tai: "Quán Quán, ta thích nàng, luôn thích nàng."