ường. Cứ theo đà này, dự đoán được tiếp theo Hoàng đế sẽ nói, thai nhi trong bụng ta là của hắn, không khéo cũng là cùng ngày mùng mười tháng sáu, về phần quá trình như thế nào, chắc chắn sẽ làm người khác nghẹn họng không nói được lời nào.
Cuộc sống cứ như hát hí khúc, liễu ám hoa minh (trong hoàn cảnh khốn khó, tìm được lối thoát), phong hồi lộ chuyển (quanh co), kinh hách không ngừng.
“Quán Quán.”
Mặt không chút biểu tình ta tiếp tục giả bộ bất tỉnh, lỗ tai dựng đứng lên. Việc giả ngất cũng có lợi, nếu Hoàng đế nói mấy lời hoang đường đúng như ta dự đoán, tiện thể ta làm hoàng lương nhất mộng luôn (ta làm một giấc mộng viển vông). Nếu không, ta giả bộ từ từ tỉnh lại, giọng nói suy yếu: “Bệ hạ, ai gia vừa rồi bị động thai khí.”
Nghe thấy Hoàng đế buông tiếng thở dài, rồi sau đó hắn nói như ông cụ non: “Ta chỉ muốn nói, ngày mùng mười tháng sáu kia…”
Tim ta nhảy luôn tới cổ họng, nhưng Hoàng đế lại cố tình ngừng lại, một chút động tĩnh cũng không có. Ta len lén nhìn Hoàng đế, không ngờ hắn bỗng dưng bắt lấy tay ta, “Ta thật sự có tội, nếu hôm đó ta không cho Quán Quán quay về Tô phủ làm lễ tế, thì sẽ không có chuyện hoang đường ngày hôm nay.”
Ta nhẹ nhàng thở phào. May mắn may mắn, phụ thân hài tử của ta không liên quan tới Hoàng đế nhi tử, nếu có liên quan thật, thì lúc hài tử sinh ra, không biết nên gọi Hoàng đế một tiếng anh hay là phụ thân đây?
“Thẩm khanh cùng Ninh khanh cũng hồ đồ, lại cùng Quán Quán…” Hoàng đế lại buông tiếng thở dài, “Thôi thôi, việc này ta cũng không muốn quản nữa, Quán Quán thích làm thế nào thì làm thế đấy đi. Nếu Quán Quán muốn Thẩm khanh, muốn gặp hắn, ta cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua.”
Ta kinh ngạc vứt ra đằng sau ý nghĩ giả bộ ngất, hai mắt mở to, “Cái gì?”
Hoàng đế cười nói rất thoải mái, “Thẩm khanh đúng là thuốc tốt cho Thái Hậu, trẫm chỉ nói một câu Thẩm khanh, Thái Hậu lập tức không hôn mê nữa.”
Câu này đúng là rất kinh hãi, giữa từng câu từng chữ dường như còn ẩn ẩn sự hờn giận. Mắt Hoàng đế không chỉ có thể cách rèm đoán được ánh mắt mà còn phát hiện ta giả ngất. Ta đành cười một tiếng, “Ai gia vừa rồi bị động thai khí.”
“Thai khí này hôm nay có vẻ bị động hơi nhiều.”
“Có lẽ tương lai còn động dài dài.” Ta lại cười gượng một tiếng.
Hoàng đế cười như có như không nhìn bụng ta, ta thấy ánh mắt Hoàng đế bắt đầu kỳ lạ, trong phút chốc nảy ra hứng thú, “Bệ hạ nhìn ra gì chưa?”
Hoàng đế sửng sốt.
Ta phấn khích nói: “Ngươi nhìn ra là nam hài tử hay nữ hài tử? Là của Thẩm khanh hay là Ninh khanh?”
Hoàng đế lập tức trầm mặt.
Ta thấy hình như không đúng lắm, cũng không nghĩ ra lời vừa rồi đã đụng tới chỗ đau của hắn. Ta nghĩ đi nghĩ lại, phút chốc mắt loé sáng, hai chữ Ninh khanh chính là căn nguyên.
Hoá ra là chuyện này… Hoá ra là chuyện này…
Trong lòng ta buông tiếng thở dài, chắc là Hoàng thượng không ngờ được người trong tim hắn Ninh Hằng lại có quan hệ với mẫu hậu hắn, nếu phụ thân của hài tử là Ninh Hằng, tương lai hài tử này còn gọi Hoàng đế một tiếng anh. Hài tử của người mình yêu lại gọi mình là anh, là ta cũng không chịu nổi.
Vậy nên phản ứng này, cũng là bình thường.
Ta lý giải xong thì vỗ vỗ vai hắn, “Bệ hạ, ai gia nói lời này có chút đường đột, người chớ để trong lòng.”
Hoàng đế có lẽ đã nghe được ý tứ sâu xa trong lời nói của ta, mày hắn đang nhíu chặt lại từ từ dãn ra, nói một câu “Thái Hậu nên đi nghỉ thôi” rồi chậm rãi rời khỏi tẩm cung ta.
Ta nhìn tấm lưng kia của hắn, thật là tịch mịch.
Chợt nhận ra mình thật vô tâm xen vào chuyện của hắn, theo lời những người hay đi buôn chuyện thì ta chính là “người thứ ba”, trong lòng ta lập tức thấy áy náy. Lần này đã gây đại hoạ, chẳng cần phải truy cứu ai đúng ai sai nữa. Hiện giờ, ta chỉ có thể đem tên đầu sỏ gây nên mọi chuyện —— rượu, từ nay về sau cấm không được động vào, nếu không chẳng biết tới một hôm đẹp trời nào đó lại nhận được hỉ mạch không chừng.