i, đưa lưng về phía hắn nhỏ giọng mắng: "Loại chuyện này sao huynh có thể nói ra? Huynh cũng không biết xấu hổ sao?"
Tống Mạch rất là vô tội: "Là cô hỏi ta trước, cô nương có nghi hoặc, ta đương nhiên nên giải thích cho cô... Ta hiểu rồi, tựa như áo ngực của cô không thể nói cho nam nhân nghe, dương... cũng không thể nói cho nữ tử nghe?"
Đường Hoan gật gật đầu.
"Vậy Tống mỗ vô tình mạo phạm cô nương rồi, thất lễ." Lần này Tống Mạch sảng khoái nói xin lỗi, tiếp theo thỉnh giáo nói: "Trên việc nam nữ, cô nương biết được tựa hồ nhiều hơn Tống mỗ, mạo muội hỏi một câu, cô nương có biết vì sao nơi đó của ta lại đột nhiên cứng lên? Nói thật, có chút khó chịu."
Đường Hoan ngượng ngùng lắc đầu: "Ta cũng không biết, ta lại chưa từng thấy." Len lén liếc một cái.
Tống Mạch săn sóc hỏi: "Cô nương tò mò?"
Đường Hoan quay đầu lườm hắn: "Chỉ huynh được phép tò mò nữ nhân, không cho ta tò mò nam nhân sao?"
Tống Mạch không tranh cãi với nàng, ngược lại hào phóng nói: "Cô nương muốn nhìn thì nhìn đi. Tống mỗ một lòng tập võ, cũng không thèm để ý quy củ thế tục, cô nương giải câu đố thân thể nữ tử cho ta, ta tự nhiên sẵn lòng thành toàn cô nương."
Đường Hoan lặng lẽ nhìn hắn, thấy khuôn mặt hắn bình tĩnh, biết hắn là thật sự không hiểu, lập tức sắc đảm bao trời, cúi đầu nói: "Nếu Tống trang chủ có lòng thành toàn, vậy ta từ chối thì bất kính rồi. Huynh yên tâm, việc này ta sẽ không nói ra ngoài." Nói xong, làm bộ vụng về cởi quần hắn xuống, chậm rãi để lộ ra Tiểu Tống Mạch.
Một năm không thấy, Tiểu Tống Mạch vẫn là đầy sức sống như vậy, tinh thần phấn chấn mạnh mẽ.
Đường Hoan che mặt lại mở ra, nhìn một lát lại che lên, lập lại hai ba lần lá gan cuối cùng to lên, ghé vào bên chân Tống Mạch tò mò nhìn Tiểu Tống Mạch: "Tống trang chủ, thứ này thật thần kỳ, vậy mà lớn thành như vậy, một chút cũng không tương xứng với phong thái trên mặt huynh. Huynh thanh cao siêu quần như vậy, chợt nhìn giống như thần tiên, nơi này... có chút dọa người."
Tống Mạch rũ mắt nhìn nàng đang nhìn mình, càng nhìn nơi đó liền trở nên càng lớn, hô hấp cũng nặng lên: "Dọa người sao? Bình thường không phải như thế. Đường cô nương, cô, cô cách nó xa một chút, cảm giác rất kỳ quái, cô dựa vào càng gần, nơi đó lại càng căng ra, rất không thoải mái."
"A, vì sao lại như vậy?" Đường Hoan áy náy lùi ra sau một chút, chợt cả kinh nói: "Tống trang chủ, nơi này của huynh ứa ra nước rồi!" Dường như kìm lòng không đậu, bụng ngón tay ở trên cửa đỉnh của Tiểu Tống Mạch chùi một cái, đưa qua cho Tống Mạch xem, vẻ mặt thân thiết, ngây thơ hồn nhiên.
Nàng muốn hành hạ chết hắn sao!
Tống Mạch thiếu chút nữa đã không nhịn được kéo nàng xuống dưới thân chà đạp một trận!
Hô hấp của hắn dồn dập, không có nhìn tay nàng, mà là nhìn mặt nàng chằm chằm: "Đường cô nương, cô hãy giúp ta sờ một chút, giống như vừa rồi vậy, cực kỳ thoải mái."
"Thật sự?" Đường Hoan đỏ mặt lại điểm điểm Tiểu Tống Mạch, sau đó cầm nó, động tác nhìn như không có kết cấu gì, thật ra thuần thục đến cực điểm. Không cần hỏi nhiều, bên kia Tống Mạch đã nhẹ giọng kêu lên, trầm thấp khàn khàn, mang theo hương vị dụ người đặc biệt sau động tình của nam nhân, "Đường cô nương, đừng dừng, rất kỳ quái, khi ta tắm rửa cũng từng chạm qua nơi đó, chưa từng có thoải mái như vậy!"
"Phải không?" Đường Hoan tham lam nghe tiếng kêu của hắn. Trước kia nàng giúp hắn, hắn sẽ chịu đựng không kêu, trừ phi không khống chế được mới rò rỉ ra hai tiếng cho nàng, bây giờ bởi vì không hiểu biết, hắn ấy vậy mà không kiêng nể gì kêu lên. Nàng quay đầu nhìn hắn, đáy lòng có loại hưng phấn không tên, có lẽ, nàng có thể lợi dụng hắn ngu ngốc ở trên phương diện này, huấn luyện hắn thành một nam nhân lớn mật theo đuổi vui thích, sau đó, lại thoả thích tràn trề hái hắn một... vài lần?
Nàng chậm rãi ngừng tay, làm bộ mặc quần cho hắn: "Không làm, như vậy quá xấu hổ, Tống trang chủ nghỉ ngơi cho khoẻ, ta đi đây."
"Chớ đi!" Tống Mạch nỗ lực kéo tay nàng lại, chân mày không biết vì sao nhíu lại như thống khổ, "Đường cô nương, cô hãy giúp ta sờ một lát, ta..."
Đường Hoan giả vờ giãy dụa: "Không được, ta chỉ là tò mò mới sờ của huynh, bây giờ ta đã không tò mò nữa rồi, không thể lại..."
"Vì sao?" Tống Mạch kiên quyết không buông tay, "... Hay là, giống như việc cô không cho ta sờ ngực, loại chuyện này, cũng là chỉ có vợ chồng mới có thể làm?"
Đường Hoan ngượng ngùng gật đầu, vừa muốn giãy dụa tiếp, trên tay đột nhiên truyền đến một luồng lực mạnh, nàng không chịu khống chế mà nghiêng về phía trên người Tống Mạch, được hắn đỡ bả vai chuyển một cái, liền biến thành nàng ở dưới hắn ở trên. Nam nhân tiếng thô khí nặng: "Một khi đã như vậy, thế ta lấy cô, là cô có thể tiếp tục sờ ta, phải không?" Bàn tay to kéo một cái tay nhỏ bé của nàng nhét xuống dưới người hắn.
Đường Hoan khiếp sợ nhìn hắn, không khác bị sét đánh nhiều lắm: "Huynh, huynh, chỉ bởi vì muốn để cho ta sờ huynh, cho nên muốn lấy ta?"
Tống Mạch nuốt xuống một cái, nâng tay cầm lấy một quả tròn của nàng: "Không hoàn toàn đúng, thật ra ta, cũng muốn sờ sờ cô nữa. Dù sao cô đã nói, nơi này không thể cho người ngoài trượng phu sờ, vậy ta liền cưới cô đi, coi như là phụ trách với cô!"
"Cút! Lão nương mới không cần ngươi phụ trách!" Đường Hoan dùng sức đẩy hắn, trong miệng mắng to: "Muốn sờ nữ nhân đi xuống núi mà tìm, có cả đống người muốn cho ngươi sờ, ngươi là tên khốn khiếp!" Chỉ bởi vì hưởng thụ thân thể mà quyết định cưới nàng, vậy nếu lại có nữ nhân có thể thỏa mãn hắn, hắn có thể thu làm thiếp hay không? Đồ chết tiệt, ngay cả hái hoa tặc như nàng cũng biết đạo lý thích một người mới muốn cưới, sao hắn có thể khốn khiếp như vậy!
Tống Mạch chịu đựng ngực đau nhức cũng không chịu thả nàng đi, chấp nhất hỏi nàng: "Ta đã sờ cô rồi, vì sao cô không để cho ta chịu trách nhiệm?"
"Bởi vì lão nương không thích ngươi!" Đường Hoan hung hăng cào một cái trên lưng hắn.
Tống Mạch đau nhe răng nhếch miệng, vội vàng đè hai tay nàng lại: "Ý của cô là, ta làm cho cô yêu thích ta rồi, cô sẽ chịu gả cho ta?"
Đường Hoan sửng sốt.
Tống Mạch nghiêm túc nhìn nàng: "Được, ta đây sẽ cố gắng làm cho cô yêu thích ta, tuyệt đối không ỷ thế hiếp người." Nói xong, xoay người vào bên trong, thả nàng tự do.
Đường Hoan ngơ ngẩn không nhúc nhích, sự việc, hình như đã thoát ly khỏi tầm khống chế của nàng rồi?
Tay trái đột nhiên bị người nắm, Đường Hoan quay đầu, Tống Mạch vừa vặn cũng quay đầu nhìn nàng: "Đường... A Hoan, nàng yên tâm, nàng làm cho ta thoải mái, ta cũng sẽ làm cho nàng thoải mái. Trước khi cưới nàng, ta sẽ làm cho nàng thích ta, sau đó ta cũng thích nàng. Sau khi cưới nàng, ta sẽ đối tốt với nàng, một đời một thế, chỉ có một mình nàng."
"... Cút!"
Đường Hoan giật cửa mà chạy, chạy đến trong sân vội vàng dừng lại, một tay thò vào sờ sờ cánh tay trong tay áo, bên trên gai ốc vẫn còn chưa tiêu đâu!
A Hoan... Chỉ có sư phụ từng gọi nàng như vậy, hôm nay vậy mà từ trong miệng Tống Mạch nói ra!
Đường Hoan ngửa đầu nhìn bầu trời.
Sư phụ, đây không phải một giấc mộng khác phải không, nếu không vì sao Tống Mạch không bình thường như vậy!